Mọi người ở đây ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ thấy Tiểu Bạch tay cầm kim trúc xuất hiện ở phía sau Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
Quốc sư mừng rỡ kêu lên:
- Quá tốt rồi, đây là hỗn độn kim trúc do vũ trụ Thiên cấp sinh ra, chỉ cần bị đánh trúng sẽ xuất hiện trạng thái hôn mê, cho dù đó là Nữ Vương Hắc Thiên Hồ cũng khó có thể chống đỡ.
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều khẩn trương nhìn Tiểu Bạch, chỉ cần Tiểu Bạch có thể đập trúng đầu Nữ Vương Hắc Thiên Hồ, vậy cũng có nghĩa là bọn họ có thể kéo dài thời gian chờ Nữ Vương Thiên Hồ đến.
Thậm chí các cô cũng có thể tiến hành phản kích, tiêu diệt Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
- Ngủ say cho thỏ bảo bảo!
Tiểu Bạch giơ kim trúc lên, trong nháy mắt lông trắng toàn thân biến thành màu vàng, Thần Thú Ấn trên trán lóe ra một ánh sáng màu vàng chói mắt khác thường.
Tu vi của nó ở trong nháy mắt đạt tới cấp bậc các thần, các loại truyền thừa đều mở ra, biến thân thành trạng thái mạnh nhất.
- Một con thỏ cũng muốn tập kích bản vương, thật đúng là khôi hài!
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ cười khinh miệt, cái đuôi màu đen phía sau chợt vung về phía mặt Tiểu Bạch.
- Con mẹ nó, lại muốn đánh vào mặt thỏ bảo bảo ta, cô không biết là đánh thỏ không được đánh vào mặt à?
Tiểu Bạch nổi giận, thân thể nhanh chóng biến lớn.
- Hiện tại thỏ bảo bảo tôi trịnh trọng nói cho cô biết, thỏ cũng cần mặt mũi không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!
Vẻ mặt Lâm Mộng Mộng mờ mịt, con thỏ này từ lúc nào lại cần mặt mũi vậy? Làm sao cô ta không biết được?
- Thánh thể Cự Linh?
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ ngẩng đầu nhìn Tiểu Bạch đã biến thành khổng lồ, cô ta đã không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được tâm tình của mình.
Cô ta lại bị một đám sinh vật vũ trụ Địa cấp dây dưa trong thời gian dài như vậy, chuyện này mà truyền đi, cô ta có cần mặt mũi nữa hay không?
- Ách…
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đột nhiên sửng sốt một chút, cô cảm nhận được đuôi của mình hình như bị thứ gì đó nắm lại.
- Trời của tôi ơi!
Mọi người ở đây trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy sau khi Tiểu Bạch biến thành khổng lồ liền nắm lấy cái đuôi của Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đánh về phía nó, sau đó dùng lực kéo lên, trực tiếp nện ở trên mặt đất.
Ngay sau đó là một trận đánh điên cuồng, nó hoàn toàn xem Nữ Vương Hắc Thiên Hồ như cây búa, không ngừng gõ trên mặt đất.
- Vũ trụ Bàn Cổ rốt cuộc là nơi nào? Tại sao lại sinh ra nhiều quái vật như vậy?
Ánh mắt quốc sư đảo qua mấy người Lâm Mộng Mộng, Sở Thiên Phách, Thịnh Văn Kiệt, cuối cùng dừng lại trên người Bất Tử Hiên Thiếu.
Chỉ thấy đầu của Bất Tử Hiên Thiếu đã hoàn toàn khôi phục, hiện tại đang say sưa nhìn Tiểu Bạch đập Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
- Khốn kiếp!!!
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ nổi giận, trong nháy mắt có một luồng khí tức kinh thiên bạo phát ra.
Tiểu Bạch nghiêm túc nói:
- Thỏ bảo bảo tôi đã nói rồi, cô chỉ có thể trở thành một con heo thôi!
- Cái gì, đây là Đại Dự Ngôn Thuật, mày làm sao có thể biết Đại Dự Ngôn Thuật…
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ hoảng sợ quát to một tiếng, đột nhiên từng luồng năng lượng khó hiểu tràn vào trong thân thể của cô ta, khiến cho thân thể của cô ta nhanh chóng biến hình, cuối cùng biến thành một con heo nhỏ màu đen.
Tiểu Bạch lộ ra vẻ ghét bỏ nói:
- Thỏ bảo bảo tôi gánh vác nhan sắc của giới yêu thú, dùng Đại Dự Ngôn Thuật còn không phải chỉ là chuyện nhỏ sao?
Trên trán đám người Lâm Mộng Mộng hiện đầy vạch đen, đây quả nhiên là thỏ do Vương Hạo nuôi, luôn luôn tự kỷ như vậy.
- Một con thỏ biết Đại Dự Ngôn Thuật!
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, cảm giác ngày hôm nay mình nhất định là đang nằm mơ.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ này làm cho tất cả mọi người đều e ngại, vậy mà cô ta lại bị một con thỏ giải quyết nhanh gọn như thế, hôm nay không phải là ngày cá tháng tư chứ?
Cho dù con thỏ này không có khiến cho Nữ Vương Hắc Thiên Hồ tổn thương gì, nhưng các loại thủ đoạn thần kỳ lại khiến Nữ Vương Hắc Thiên Hồ nếm đủ đau khổ, làm cho cô ta không còn chút sức lực nào để đánh trả.
Thành tựu trong tương lai của con thỏ này tuyệt đối không có cách nào đánh giá.
Ngọc Nhi hoảng sợ nhìn về phía Tiểu Bạch, cô đột nhiên phát hiện ra mình có thể sống sót trong tay con Ma Vương thỏ này là việc may mắn tới mức nào.
- Thỏ thật lợi hại!
Hai mắt Bắc Nhạc Nhạc lóe ra ánh sáng màu vàng, trong nháy mắt cô phát hiện mình bị con thỏ này mê hoặc rồi.
Cho dù lần trước nó làmạc rất thiếu đạo đức đối với Thiên Phách Quân, nhưng biểu hiện vừa rồi lại làm cho người ta rất yêu thích.
Không chỉ làm sủng vật, mà còn có thể làm hộ vệ, quả thực là hoàn mỹ!
- Cút đi!
Tiểu Bạch ném con lợn nhỏ trong tay lên cao, sau đó dùng một cước đá con lợn nhỏ này bay ra ngoài.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy con lợn nhỏ do Nữ Vương Hắc Thiên Hồ biến thành hóa thành một đạo lưu tinh màu đen biến mất ở phía xa.
Đồng thời, trong nháy mắt Cửu U Hắc Viêm trên bầu trời cũng biến mất không thấy.
Giờ phút này, thần sắc cao tầng của tộc Thiên Hồ kích động nhìn về phía Tiểu Bạch, họ rất muốn biết nơi nào bán loại con thỏ này, giá cả bao nhiêu? Quả thực là quá mạnh mẽ, quá đáng yêu!
- Con thỏ nhỏ, tai thật là dài? Thật là lợi hại!
- Thỏ đáng yêu, tôi muốn dẫn cậu về nhà, cậu thật sự rất là đáng yêu.
- Cục cưng thỏ, tối nay cậu để cho tôi ôm ngủ, tôi sẽ cho cậu thật nhiều cà rốt!
- Thỏ, cậu là thỏ do Vương Hạo nuôi lớn?
- Thỏ đẹp trai, Vương Hạo có Công chúa Mộng Kỳ rồi sau này sẽ không yêu cậu nữa, mau theo tôi về nhà! Tôi sẽ yêu cậu cả đời.
- Thỏ, cậu theo tôi về nhà, sau này tôi sẽ… cùng cậu.
Bắc Nhạc Nhạc dang hai tay ra kêu lên:
- Con thỏ nhỏ, chỉ cần cậu theo bản tiểu thư về nhà, bản tiểu thư bảo đảm sẽ cho cậu ăn cà rốt đều là cà rốt tiên phẩm cao cấp nhất, hơn nữa ăn tới no thì thôi.
Vẻ mặt binh sĩ Thiên Phách Quân biến thành màu đen, nếu như Bắc Nhạc Nhạc thật sự mang con thỏ không biết xấu hổ này về nhà, vậy sau này bọn họ còn không phải là sẽ sinh hoạt trong nước sôi lửa bỏng hay sao?
Nhất là khi Tiểu Bạch bày ra hình ảnh rắm thối đối với bọn họ, vừa nghĩ tới đây trong lòng lại cảm thấy tức giận không hiểu.
Hai mắt của Tiểu Bạch chợt sáng lên, thân thể biến về kích thước bình thường, sau đó móc ra một bài thông cáo, ở phía trên viết lên mấy hàng chữ lớn.
Sờ đầu thỏ, một tấn cà rốt.
Sờ mông, năm tấn cà rốt.
Ôm một chút, mười tấn cà rốt.
Hôn đầu thỏ, hai mươi tấn cà rốt.
Nói yêu thỏ, năm mươi tấn cà rốt. ( chú ý, cà rốt phải là cấp bậc tiên phẩm)
Những dịch vụ khác không tiện thông báo, hoan nghênh các vị tới.
Làm thỏ thành thật, từ chối khéo việc trả giá!
- Trời của tôi ơi!
Đám người Lâm Mộng Mộng ôm đầu, họ thật sự chịu thua con thỏ này rồi.
Nó lại vì cà rốt mà bắt đầu bán mình, quả thực nó và Vương Hạo giống nhau như đúc, hoàn toàn không biết phẩm hạnh là gì.
- Oa, thật là đáng yêu!
Cao tầng Tộc Thiên Hồ càng thêm kích động nhìn Tiểu Bạch, cho dù con thỏ này rất lưu manh, rất vô sỉ, nhưng nó lại khiến người ta thật sự rất yêu thích.
Quốc sư kêu lớn:
- Không cần tranh cãi nữa, chẳng qua Nữ Vương Hắc Thiên Hồ mới bị đá bay đi mà thôi, nói không chừng bà ta còn có thể trở về, không nên buông lỏng cảnh giác.
Nghe vậy, cao tầng Tộc Thiên Hồ nhanh chóng đề phòng, nhưng trong đầu lại đang suy ngẫm phải dùng phương pháp gì dụ dỗ Tiểu Bạch về nhà.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng sấm sét vang lên trong không trung.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện trăm đóa thuỷ tiên nở rộ, lướt qua trong gió, mùi thơm ngát thấm vào ruột gan.
Lâm Mộng Mộng lẩm bẩm nói:
- Thực lực anh họ lại trở lên biến thái rồi, lần này vũ trụ Đa Nguyên sẽ càng đại loạn…
Chương 874 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]