“Lại có thể nở ra trăm đóa!”
Vẻ mặt Quốc sư chấn động nhìn lên không trung, cảm giác sắp xảy ra chuyện lớn rồi, hơn nữa đây không phải chuyện tốt lành gì.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó đều bàn tán xôn xao.
- Nói đùa? Trăm đóa cùng nở, bọn họ làm sao tiếp nhận được?
- Năng lượng khổng lồ như vậy, hút vào trong cơ thể, còn không phải sẽ bị nổ tung sao?
- Dựa theo thể chất của Vương Hạo và đám năng lượng này mà tính, ít nhất Vương Hạo cũng đạt tới Thiên Vị cảnh cấp ba.
- Liên tục đột phá một đẳng cấp lớn, hai đẳng cấp nhỏ, cậu ấy muốn tự hủy tương lai sao?
- Có thể là cậu ấy bị Nữ Vương Hắc Thiên Hồ hù dọa, cho nên chỉ có thể gấp rút đột phá.
- Thật là đáng tiếc, Vương Hạo xem như là hỏng rồi!
- Người trẻ tuổi không nén được tức giận, táo bạo hại người!
Quốc sư đau buồn nhắm mắt lại, cảm giác mình đã phụ sự tín nhiệm của Nữ Vương Thiên Hồ, nếu như cô có thể ngăn cản Nữ Vương Hắc Thiên Hồ, như vậy Vương Hạo sẽ không hủy đi căn cơ của mình.
Nguyệt Ly cũng thoáng lộ ra một chút thần sắc thất vọng, nếu như căn cơ Vương Hạo bất ổn, vậy cậu ấy sẽ không có cách nào đạt được đỉnh phong.
- Ay da!
Bắc Nhạc Nhạc nắm chặt nắm đấm nhỏ lại, làm thành dấu hiệu thắng lợi, chỉ cần Vương Hạo bị phế bỉ, cha cô sẽ không buộc cô gả cho Vương Hạo nữa.
Đương nhiên, chỉ dựa vào việc Vương Hạo và Mộng Kỳ ở cùng nhau, cha cô cũng đã không buộc cô gả cho Vương Hạo nữa.
Lâm Mộng Mộng vô tình đả kích nói:
- Nhạc Nhạc tiểu thư, anh họ tôi có thiên phú dị bẩm, cho dù liên tục đột phá, căn cơ cũng không xuất hiện bất cứ vấn đề gì.
- Không có khả năng!
Bắc Nhạc Nhạc tỏ vẻ ghét bỏ nói:
- Trên đời không có khả năng xuất hiện loại người này!
Lâm Mộng Mộng lại cười nói:
- Đợi chút nữa cô sẽ thấy được!
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một luồng khí tức cực mạnh từ trên Đại TuyếtSơn bạo phát ra, mặt đất cũng theo đó mà rung chuyển kịch liệt lên, từng vết nứt dữ tợn không ngừng lan tràn ra, trong nháy mắt Đại Tuyết Sơn sụp xuống.
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng né tránh ra.
- Vèo…
Một giây tiếp theo, âm thanh xé gió nhanh chóng truyền tới, chỉ thấy một bóng người lần nữa bay lên trời, phát ra một luồng khí tức cuồng bạo.
- Là Vương Hạo!
Tiểu Bạch bất ngờ hoan hô một tiếng, sau đó nhanh chóng bay về phía Vương Hạo.
Vương Hạo ôm Tiểu Hồ Ly lơ lửng ở giữa không trung, trăm đóa thủy tiên bồng bềnh xung quanh nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Bắc Nhạc Nhạc trợn tròn hai mắt, kinh ngạc kêu lên:
- Làm sao có khả năng, rõ ràng Vương Hạo mới đột phá đến Thiên Vị cảnh cấp ba, nhưng vì sao khí tức phát ra lại hùng hậu như vậy? Cái này không khoa học chút nào!
Lâm Mộng Mộng dương dương đắc ý nói:
- Tôi đã sớm nói với cô rồi mà, anh họ của tôi là một tên đại biến thái, lần này cô tin chưa!
Bắc Nhạc Nhạc đột nhiên trở nên khẩn trương, nếu để cho cha cô biết Vương Hạo biến thái như vậy, nhất định sẽ buộc cô gả cho cậu ta.
- Tại sao lại có thể như vậy?
Cao tầng Tộc Thiên Hồ chấn động nhìn Vương Hạo, yêu nghiệt này sinh ra chính là vì khiêu chiến những việc không thể nào xảy ra hay sao?
Tiểu Hồ Ly ghé vào trong lòng Vương Hạo, xấu hổ nói:
- Sao ở đây lại có nhiều người như vậy? Lại còn nhìn chúng ta như thế, thật sự là mắc cỡ chết người mà!
Vương Hạo vỗ nhẹ vào lưng Tiểu Hồ Ly, an ủi:
- Để cho họ nhìn kỹ đi, khiến cho bọn họ đố kị!
Tiểu Hồ Ly ngượng ngùng véo Vương Hạo một cái, trong lòng lại cảm thấy ngọt muốn chết.
Đúng lúc này, một gầm thét giận dữ kinh thiên vang lên.
- Con thỏ đáng chết kia, bản vương muốn tiêu diệt mày, lấy mày ra làm thành tiêu bản!
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện một đoàn mây đen, bên trong tản ra một luồng sát khí kinh thiên, giống như nữ quỷ vạn năm trở lại nhân gian báo thù vậy.
- Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đã trở lại!
Tất cả mọi người ở đó đều vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng đứng lên đề phòng.
- Ái chà, thỏ sợ quá!
Tiểu Bạch sợ tới mức tóc gáy dựng đứng lên, nhanh chóng vọt tới trước mặt Vương Hạo, sau đó đẩy Tiểu Hồ Ly ra, tự mình chui vào trong lòng của Vương Hạo.
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, cảm giác con thỏ này thật sự quá không hiểu chuyện, lẽ nào không thấy được hắn đang bận sao?
Tiểu Hồ Ly nở nụ cười khanh khách, đôi mắt linh động giống như vầng trăng khuyết vậy, giữa trán lộ ra một luồng khí chất tiểu nữ nhân quyến rũ, phối hợp với khí chất thanh thuần, làm cô có một loại cảm giác rất yêu mị.
Sinh vật nam tính ở đây thấy thế, trong lòng sinh ra một ý niệm muốn bảo hộ, cảm giác chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy nụ cười như thế, cho dù đối địch cùng toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên cũng sẽ không tiếc.
Hai mắt Nữ Vương Hắc Thiên Hồ chợt sáng lên, hóa thành một đường ánh sáng màu đen nhanh chóng xông về phía Tiểu Hồ Ly, chỉ cần bắt được Tiểu Hồ Ly vào tay, như vậy không bao lâu sau, Hắc Thiên Hồ các cô có thể vượt qua Bạch Thiên Hồ.
- Không tốt, mọi người nhanh chóng bảo vệ công chúa Mộng Kỳ!
Quốc sư kinh sợ hô lên một tiếng, hóa thành một đường ánh sáng trắng nhanh chóng xông về phía Mộng Kỳ.
- Bảo vệ công chúa!
Cao tầng Tộc Thiên Hồ cũng trở lên nghiêm túc, tất cả đều tiến lên ngăn cản Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
Hai mắt Vương Hạo chợt mở ra, trong nháy mắt một khí tức mạnh mẽ tuyệt đối từ trong cơ thể bạo phát ra, tu vi từ Thiên Vị cảnh cấp ba trực tiếp đột phá đến tu vi Tôn Thần.
- Trăm hoa nở rộ!
Vương Hạo hét lớn một tiếng, toàn thân đột nhiên hiện lên trăm đóa hoa thủy tiên trắng nõn, khí tức ở trong nháy mắt tăng vọt gấp trăm lần, không yếu hơn Chí Tôn Thiên cấp là bao.
- Cho dù thiên phú của cậu có cường đại, nhưng Thiên Vị cảnh chính là Thiên Vị cảnh…
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt có một đoàn ngọn lửa màu đen được ngưng tụ ở trong lòng bàn tay, sau đó dùng lực đánh về phía Vương Hạo.
- Lại là lực lượng tà ác, xem Thiên Thủ Như Lai của tôi!!!
Vương Hạo hít một hơi thật sâu, phía sau xuất hiện một vị Phật Đà nghìn tay không ngừng đánh ra.
- Ầm ầm ầm…
Lúc này, tiếng nổ mạnh vang vọng thiên địa, chỉ thấy trên bầu trời tối sầm có hai màu một đen một vàng va chạm kịch liệt vào nhau, tất cả mọi thứ trên mặt đất đều bị cơn lốc thổi bay.
Đồng tử của Vương Hạo chợt co lại, Nữ Vương Hắc Thiên Hồ thật sự quá mạnh mẽ, nếu như cứng đối cứng, hắn tuyệt đối chống đỡ được bao lâu, nhất định phải nghĩ biện pháp mới được.
Một giây tiếp theo, ánh mắt Vương Hạo nhất thời sáng lên, nhanh chóng ném Tiểu Hồ Ly trong lòng về phía quốc sư.
Tiểu Hồ Ly vội vàng kêu lên:
- Vương Hạo, anh định làm gì?
Vương Hạo tỏ ra chính khí nói:
- Vì không muốn liên lụy đến mọi người, tôi quyết định hi sinh bản thân mình.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ khinh miệt nói:
- Hi sinh mình? Cậu thì tính là cái gì? Bản vương nói cho cậu biết, bản vương sẽ mang cậu…
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ còn chưa nói dứt lời hai mắt đã lóe ra một ánh sáng màu hồng, chỉ thấy khóe miệng Vương Hạo hiện lên một nụ cười hèn mọn.
Nụ cười này cho dù rất tà ác, nhưng nó vẫn khiến cho tim cô đập rộn lên, có kích động muốn ngủ với Vương Hạo.
Đúng lúc này, một giọng nói yêu kiều tức giận vang lên.
- CMN, lại dám đùa giỡn bản vương, lần này bản vương phải khiến cậu chết không được tử tế.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ vô cùng kinh ngạc, Vương Hạo lập tức biến mất.
Giọng nói bi thương của Vương Hạo vang vọng thiên địa
- Các mỹ nữ Tộc Thiên Hồ xin hãy nhớ tới nam nhân gọi là Vương Hạo, vì cứu giúp các cô mà hi sinh…
Nữ Vương Thiên Hồ giận dữ.
- Đáng chết, không chỉ có xông vào đại bản doanh của bản vương, mà lại còn đùa giỡn bản vương, hiện tại lại bắt phò mã gia của Tộc Thiên Hồ, cô tưởng bản vương không còn cách nào khác có đúng không…
Hai mắt Vương Hạo chợt sáng lên, một khi chiến tranh mở ra, vậy hắn lại kiếm lời lớn rồi…
Chương 875 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]