Điệp Luyến Tinh.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ bắt lấy Vương Hạo rồi nhanh chóng thoát đi.
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện ở phía trước ngăn Nữ Vương Hắc Thiên Hồ lại.
Sắc mặt Nữ Vương Hắc Thiên Hồ trở nên nghiêm trọng nói:
- Đứng đầu Thiên Hồ!
- Trời của tôi ơi…
Vương Hạo không nhịn được nhìn về phía đứng đầu Thiên Hồ quan sát.
Dưới cái váy màu trắng kia là một thân thể đẫy đà tràn đầy cảm xúc, lộ ra sự phong tình quyến rũ.
Vương Hạo nhìn từ cổ áo xuống cái khe trắng nõn kia, rõ ràng không sót chút nào, thậm chí hắn còn có loại ảo giác, có thể cảm nhận được sự co dãn và trơn bóng trong đó nữa.
Cặp mắt phượng chứa đầy tình ý kia càng làm cho lòng người không yên.
- Phù phù…
Vương Hạo hít sâu một hơi, cưỡng chế lại lửa nóng trong lòng, nhưng vẫn khó có thể chống đỡ được mị lực của vị đứng đầu Thiên Hồ này, thậm chí nội tâm của hắn còn xuất hiện kích động nguyên thủy nhất.
Mày liễu của người đứng đầu Thiên Hồ nhíu lại, hung hăng trừng mắt với Vương Hạo, cảnh cáo Vương Hạo đàng hoàng một chút, bằng không lập tức thiến hắn.
- Chết rồi, mất thể diện quá, tiểu gia lại có tiếng là tiểu y trùng cái thế, vậy mà ngày hôm nay lại bị một cô gái giật điện.
Vương Hạo vỗ nhẹ vào ngực, cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng ánh mắt vẫn không có ý định rời đi, vẫn không kiêng nể gì quan sát ở trên thân thể của người đứng đầu Thiên Hồ.
Người đứng đầu Thiên Hồ rùng mình một cái, cô không nghĩ tới Vương Hạo lại dám không kiêng nể gì nhìn mình như vậy, thậm chí loại ánh mắt nóng hừng hực đó khiến cho cô không thể chịu được.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ lạnh lùng nói:
- Không nghĩ tới cô chạy về nhanh như vậy, xem ra mấy năm nay thực lực của cô đã tăng lên không ít.
Đứng đầu Thiên Hồ có chút ngoài ý muốn nói:
- Bản vương cũng không nghĩ tới, người luôn luôn thích thẳng thắn như cô hôm nay lại chơi kế điệu hổ ly sơn.
Trên mặt Nữ Vương Hắc Thiên Hồ hiện lên một tia hung quang.
- Nếu như không phải bản vương giả vờ ngu, làm sao có thể sống đến bây giờ, chắc đã sớm bị cô hại chết rồi.
- Hóa ra cô vẫn luôn giả ngu, lòng dạ của cô thật là sâu!
Hai mắt của người đứng đầu Thiên Hồ lóe ra một tia ánh sáng sắc bén, lạnh lùng nói:
- Chỉ có điều lần này cô tự chui đầu vào lưới, không ai có thể cứu được cô!
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ bắt lấy Vương Hạo uy hiếp:
- Nếu như cô dám làm loạn, bản vương sẽ khiến hắn chôn cùng mình.
- Đừng!
Tiểu Hồ Ly cả kinh kêu lên:
- Chỉ cần bà thả anh Vương Hạo ra, tôi sẽ xin Nữ Vương đại nhân tha cho bà rời đi!
Người đứng đầu Thiên Hồ khẽ xoa mi tâm, cô hoàn toàn hết chỗ nói với sự ngây thơ của Tiểu Hồ Ly rồi.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đang rơi vào tình thế bất lợi, chỉ cần các cô lấy thế đè người là có thể ép cô ta thả người.
Nhưng bây giờ Tiểu Hồ Ly làm vậy thì hay rồi, dùng một câu nói cho Nữ Vương Hắc Thiên Hồ biết Vương Hạo rất quan trọng, chỉ cần không làm tổn hại đến cậu ta, điều kiện gì cũng có thể đáp ứng, đây không phải là tự mình đưa tới cửa cho người ta giết sao?
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ cười nói:
- Người đứng đầu Thiên Hồ, cô rất giỏi tính toán, chỉ dùng thời gian ngàn năm ngắn ngủi uy chấn vũ trụ Đa Nguyên, nhưng đồ đệ này của cô dường như không được tốt cho lắm!
Người đứng đầu Thiên Hồ thản nhiên nói:
- Mộng Kỳ chỉ là một đứa trẻ, sau này bản vương sẽ tự mình giáo dục, không cần cô quan tâm, cô còn không mau giao Vương Hạo ra thì đừng trách bản vương không khách khí.
Vương Hạo tỏ ra chính khí nghiêm nghị kêu lên:
- Đừng tới cứu tôi, tôi không hy vọng các người bởi vì cứu tôi, mà phải hi sinh nhiều hơn nữa.
Hắn vừa nói dứt lời, toàn bộ thành viên cao tầng của Tộc Thiên Hồ đều xúc động, lúc trước các cô đều nghe nói Vương Hạo rất đê tiện, nhưng hôm nay vừa thấy, hình như chuyện không phải như vậy!
Đầu tiên cậu ấy hi sinh thân mình tới cứu các cô, hiện tại còn bảo các cô không nên cứu hắn, để tránh khỏi thương vong không cần thiết, làm gì có tiện nhân như này, đây rõ ràng là một đại anh hùng quên mình vì người!
Chẳng qua có một vài việc các cô không hiểu nổi là vì sao Nữ Vương Hắc Thiên Hồ lại muốn bắt Vương Hạo, mà không bắt công chúa Mộng Kỳ?
Lâm Mộng Mộng không nhịn được khen ngợi Vương Hạo, cô biết Vương Hạo đang ra sức biểu diễn cho cái danh anh hùng của mình.
Bắc Nhạc Nhạc sửng sốt một chút, ấn tượng của cô đối với Vương Hạo đã thay đổi đi rất nhiều.
Cô không nghĩ tới, Vương Hạo còn có loại tư tưởng giác ngộ này.
- Lẽ nào trước đây mình hiểu nhầm hắn?
Bắc Nhạc Nhạc lắc đầu, không muốn nghĩ đến việc này nữa.
Nguyệt Ly tò mò nhìn Vương Hạo, giác quan thứ sáu của nữ nhân nói cho cô biết, Vương Hạo lại đang đánh chú ý gì đó.
Tiểu Bạch ở trong lòng Vương Hạo vươn cái đầu nhỏ ra hét lớn:
- Thỏ sống không lâu, tai họa lưu nghìn năm, tai họa không cần cứu, thỏ cần được yêu mến, cứu mạng thỏ đi…
Tất cả mọi người ở đó dở khóc dở cười, cảm giác con thỏ này đã có giác ngộ bị bắt cóc rồi.
- Câm mồm!
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ túm lấy Tiểu Bạch, tỏ ra hung ác nói:
- Bản vương nhất định biến mày thành tiêu bản, sau đó đặt ở trên bồn cầu.
- Đặt trên bồn cầu?
Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:
- Vậy Vương Hạo thì sao? Đặt ở cửa lớn để trừ tà sao?
Tất cả mọi người ở đó hoàn toàn phục rồi, giờ là lúc nào rồi mà nó còn quan tâm những chuyện đó, thật đúng là một con thỏ kỳ lạ.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ liếm liếm môi đỏ mọng.
- Hắn sẽ được bản vương trói ở trên giường, chiêu đãi thật tốt.
- Dựa vào cái gì!
Trong nháy mắt Tiểu Bạch nổi giận, cả hai đều bị bắt nhưng đãi ngộ lại chênh lệch quá lớn! Đây quả thực là ngang nhiên coi thường thỏ mà!
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Thỏ, tôi là nhân vật chính diện, còn cậu là thỏ phản diện, cậu phải hiểu đạo lý này.
Tiểu Bạch tức giận nói:
- Thỏ bảo bảo tôi không hiểu, anh gặp qua con thỏ phản diện nào đáng yêu như vậy chưa?
Tất cả mọi người ở đó khẽ xoa lông mày, họ hoàn toàn không hiểu nổi một người một thỏ đang nghĩ gì trong đầu, lẽ nào bọn họ không biết họ đang bị bắt cóc sao?
Đúng lúc này, Bắc Nhạc Nhạc mở miệng nói:
- Nữ Vương Hắc Thiên Hồ, mau đặt con thỏ kia xuống, bằng không bản tiểu thư bảo đảm sẽ dẫn theo Thiên Phách Quân diệt tộc Hắc Thiên Hồ của bà.
- Giết!
Một Vạn Thiên Phách Quân cùng hô một tiếng giết, sát khí khủng bố xông thẳng lên trời, khiến cho tất cả mọi người ở đó không nhịn được rùng mình một cái.
Sắc mặt Nữ Vương Hắc Thiên Hồ biến đổi, cô thật sự không nghĩ tới, Bắc Nhạc Nhạc lại vì một con thỏ mà lựa chọn trực tiếp khai chiến.
Lẽ nào đầu năm nay nhị đại đều bị não ngắn! Hoàn toàn không suy nghĩ tới hậu quả… cùng với kẻ nhân lúc cháy nhà đi hôi của?
Đứng đầu Thiên Hồ lại cười nói:
- Nếu Thiên Phách Quân xuất động, bản vương cũng hạ lệnh toàn diện khai chiến.
Bắc Nhạc Nhạc bĩu môi, thầm nói:
- Quả nhiên là hồ ly, vậy mà biết đi nhờ xe.
Người đứng đầu Thiên Hồ mỉm cười, có người chủ động đi ra giúp cô gánh vác thương vong, giảm bớt gánh nặng thì cô sao có thể từ chối được?
Mày liễu của Nữ Vương Hắc Thiên Hồ nhăn lại, nhanh chóng suy nghĩ xem nên làm như thế nào mới tốt.
Chỉ dựa vào tộc Hắc Thiên Hồ của các cô, chắc chắn không ngăn được Thiên Phách Quân và tộc Thiên Hồ liên thủ.
Nhưng bảo cô thả Tiểu Bạch ra thì cơn giận này rất khó tiêu.
Vương Hạo thở dài nói:
- Vị đại nhân Nữ Vương Hắc Thiên Hồ này, thời gian của tôi rất quý giá, không thể chờ đại nhân đưa ra quyết định được, nếu không đại nhân để cho tôi đi thu tiền mừng cưới của mọi người trước, rồi sau đó tôi và đại nhân sẽ từ từ suy nghĩ…
Chương 876 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]