Cao tầng Tộc Thiên Hồ ném cho Vương Hạo một ánh mắt ghét bỏ, theo đó tiếng bàn luận xôn xao vang lên.
- Sao hắn lại có ý muốn lấy tiền mừng chứ, lẽ nào hắn không biết hôn lễ này hắn không thể lấy được một đồng sao?
- Loại đàn ông như này quá keo kiệt rồi, kết hôn cũng muốn lấy tiền của nhà gái, bây giờ còn muốn thu tiền mừng bên nhà gái, ăn bám kiểu này cũng hơi quá mức rồi!
- Vừa rồi tinh thần quên mình vì người của Vương Hạo làm tôi rất cảm động, nhưng ai có thể nghĩ tới một giây tiếp theo lại biến thành như vậy.
- Hiện tại tôi cảm thấy đau lòng cho công chúa Mộng Kỳ, sau khi cưới xong sẽ phải sống những ngày tháng như thế nào!
- Lần đầu tiên tôi thấy tên ăn chùa bá đạo như vậy, không chỉ có ăn cơm chùa, lại còn muốn lấy tiền!
- Ôi, đáng tiếc gạo nấu thành cơm, không kịp trả lại hàng!
Bắc Nhạc Nhạc tỏ vẻ khinh bỉ nhìn Vương Hạo, cô thật không nghĩ tới đàn ông có thể cặn bã đến mức độ này.
Vương Hạo tỏ vẻ đau buồn kêu lên:
- Tôi biết các người khinh thường tôi, cho là tôi không biết xấu hổ, nhưng hiện tại tôi sắp mất mạng rồi, thể diện này có tác dụng gì? Còn không bằng thu lấy chút tiền mừng, để lại cho Tiểu Hồ Ly của tôi, tôi có lỗi với em ấy… Ô ô…
Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó đều sửng sốt, cảm giác hình như mình trách oan Vương Hạo, một người đàn ông vì người yêu của mình suy nghĩ đường lui, mà bỏ qua mặt mũi của mình không quan tâm người khác, đây là thể loại ăn cơm chùa gì? Đây rõ ràng là một người đàn ông có tình có nghĩa!
Nói thế nào thì Mộng Kỳ cũng là công chúa tộc Thiên Hồ, cần phải lấy chút tiền mừng đó sống qua ngày sao!
Nhưng dù sao loại tinh thần này cũng đáng để bọn họ tôn trọng, hành động này đáng được bọn họ tán thưởng.
Mày liễu của Nguyệt Ly nhăn lại, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết, Vương Hạo lại diễn trò với người khác rồi.
Lâm Mộng Mộng khẽ xoa mi tâm, phát hiện người anh họ này thật sự quá tệ hại, đây là có thể mò liền mò, không thể mò liền nghĩ biện pháp mò!
Dù sao thì nguyên tắc của hắn cũng chỉ có một, mỹ nhân hắn muốn, tiền hắn cũng muốn, danh tiếng hắn vẫn muốn.
Về phần để cho hắn móc tiền ra cưới là chuyện không có khả năng, cả đời này cũng không thể.
- Lợi hại!
Sở Thiên Phách không nhịn được cho Vương Hạo một câu khen ngợi, Vương Hạo đã nói như vậy thì tiền mừng tuyệt đối sẽ tăng lên gấp mấy lần!
Bất Tử Hiên Thiếu tỏ vẻ bội phục nhìn Vương Hạo, chuyện kết hôn lớn như vậy, một xu Vương Hạo cũng không bỏ ra, nhưng hắn vẫn có thể kiếm lời đầy bát đầy chậu, làm cho người ta không bội phục không được!
Thịnh Văn Kiệt cảm khái nói:
- Quả nhiên tiện nhân là vô địch!
Tiểu Bạch tỏ ra sùng bái nhìn Vương Hạo, nó phát hiện đường đi của mình vẫn còn rất dài, còn phải học hỏi rất nhiều.
- Anh Vương Hạo!
Tiểu Hồ Ly bị Vương Hạo làm cho cảm động.
- Xin lỗi, có khả năng ngày mai anh không có cách nào tham gia hôn lễ của chúng ta, cũng không thể cho em hạnh phúc, nhưng anh vẫn phải nói, anh yêu em…
Vương Hạo rưng rưng nhìn Tiểu Hồ Ly, trong ánh mắt tràn đầy sự không muốn, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ, Tiểu Hồ Ly cũng bị cảm động thành như vậy, thế nào cũng sẽ đồng ý với hắn làm thêm mấy cái tư thế! Bằng không sẽ quá có lỗi với diễn xuất của hắn rồi.
- Anh Vương Hạo!
Tiểu Hồ Ly không khống chế được, rưng rưng nước mắt chạy vội về phía Vương Hạo.
Quốc sư cực kỳ hoảng sợ, vội vàng ôm lấy Tiểu Hồ Ly, đau khổ khuyên nhủ:
- Tiểu tổ tông của tôi, cô không thể đi được, lúc này cô mà đi ra thì sẽ thật sự xảy ra chuyện lớn đó.
Tiểu Hồ Ly liều mạng giãy giụa nói:
- Thả tôi ra, nếu như anh Vương Hạo chết, tôi cũng sẽ không sống một mình.
Ánh mắt tất cả mọi người ở đó đều chớp động, phát hiện mình lại một lần nữa tin tưởng vào tình yêu.
Người đứng đầu Thiên Hồ không nhịn được nói:
- Không cần sinh ly tử biệt, có bản vương ở đây thì hôn lễ ngày mai vẫn sẽ tiến hành đúng thời gian!
- Cô nói vẫn đúng thời gian, vậy thể diện của bản vương chẳng phải là mất hết sao?
Khóe miệng Nữ Vương Hắc Thiên Hồ hiện lên một tia nụ cười quỷ dị, trực tiếp vỗ một cái vào người Vương Hạo và Tiểu Bạch, sau đó hóa thành một luồng ánh sáng màu đen biến mất.
- Vèo…
Vương Hạo phun ra một búng máu, trong cơ thể có thêm một năng lượng vô cùng tà ác, chân khí ở trong nháy mắt trở lên hỗn loạn không chịu nổi.
- Hồ ly đáng chết, bản vương sẽ cho cô chết không tử tế.
Người đứng đầu Thiên Hồ giận dữ, hóa thành một đường ánh sáng màu trắng đuổi theo.
- Dám đánh thương thỏ của bản tiểu thư, người đâu? Mau đuổi theo cho bản tiểu thư!
Sắc mặt Bắc Nhạc Nhạc tái xanh.
- Rõ!
Một vạn Thiên Phách Quân đồng thanh trả lời, sau đó như ong vỡ tổ đuổi theo cùng người đứng đầu Thiên Hồ.
- Đám người này cũng không biết lưu lại mấy người bảo vệ bản tiểu thư, quả thực là muốn bản tiểu thư tức chết sao?
Bắc Nhạc Nhạc tức giận tới mức giậm chân, vì con hồ ly tinh đứng đầu Thiên Hồ kia mà ngay cả an toàn của cô cũng cần không quan tâm, lúc về cô nhất định phải hành hạ bọn chúng mới được.
- Anh Vương Hạo, Tiểu Bạch, hai người cảm thấy thế nào?
Tiểu Hồ Ly nhanh chóng đỡ Vương Hạo dậy, cô phát hiện Vương Hạo đã hôn mê, còn Tiểu Bạch thì không có việc gì.
- Tức chết thỏ bảo bảo rồi, lần sau gặp mặt, thỏ bảo bảo tôi nhất định phải mang con hồ ly này ra tháo thành tám khối!
Tiểu Bạch nổi trận lôi đình.
- Vô địch kim thân!
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều trở lên chấn động nhìn Tiểu Bạch, họ không nghĩ tới con thỏ này lại có nhiều thủ đoạn như vậy, lợi hại như vậy.
Quốc sư tỏ ra nghiêm trọng nói:
- Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đánh Cửu U Hắc Viêm vào trong cơ thể Vương Hạo, là muốn kích hoạt tính cách không bình thường trong cơ thể Vương Hạo, mà một khi tính cách không bình thường của Vương Hạo bị kích hoạt, vậy thì cậu ấy nhất định sẽ nhập ma, cuối cùng trở thành một đại ma đầu.
- Bây giờ nên làm gì?
Tiểu Hồ Ly sốt ruột xoay quanh.
Tiểu Bạch khoát tay áo nói không có vấn đề gì:
- Không cần lo lắng, Thiên Tôn Thần Công do Vương Hạo tự nghĩ ra có thể hấp thu bất kỳ năng lượng nào, không bao lâu sau cậu ấy sẽ hấp thu được Cửu U Hắc Viêm cho mình sử dụng.
- Thật là khủng khiếp, không ngờ lại có thể sáng tạo ra loại thần công kinh khủng như vậy!
Bắc Nhạc Nhạc chấn động nhìn về phía Vương Hạo, cô rốt cuộc hiểu rõ tại sao cha cô bất chấp tất cả lôi kéo Vương Hạo.
Quốc sư lắc đầu nói:
- Tôi vừa nhìn qua một chút, thần công Vương Hạo tự nghĩ ra rất là bá đạo, có thể dung hợp tất cả năng lượng, nhưng đẳng cấp của Cửu U Hắc Viêm rất cao, lấy tu vi của Vương Hạo trước mắt vẫn không có cách nào dung hợp được.
-Tại sao có thể như vậy được?
Trong nháy mắt Tiểu Bạch trở lên luống cuống, nhảy đến bên cạnh Vương Hạo, lên tiếng khóc thút thít nói:
- Vương Hạo, anh không thể chết được, lý tưởng của anh, di sản của anh, hoài bão của anh… Thỏ bảo bảo tôi còn chưa có thừa kế…
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, tư duy của con thỏ này thật đúng là khác hẳn với người bình thường!
Nguyệt Ly mở miệng nói:
- Đi đến đại liên minh hòa bình vũ trụ tìm minh chủ Khiếu Thiên, ông ấy nắm giữ nước thánh có thể tinh lọc tất cả lực lượng tà ác, chắc hẳn là có thể gột rửa Cửu U Hắc Viêm trên thân của Vương Hạo.
- Nước thánh chắc hẳn là có thể, hiện tại tôi sẽ phong ấn Vương Hạo lại, có thể bảo đảm cậu ấy vô sự trong một tháng.
Quốc sư bấm ra một đạo chỉ quyết điểm ở giữa mi tâm của Vương Hạo, theo đó một chữ phong màu trắng xuất hiện.
Vương Hạo chậm rãi tỉnh lại, yếu ớt nói:
- Các vị, tôi cảm giác mình sắp không được nữa, có thể đưa tiền mừng trước được hay không, như vậy lúc tôi đi, tôi sẽ yên tâm hơn…
Chương 877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]