Vũ trụ Thiên Pháp.
Trong vũ trụ tối tăm.
Vương Hạo cất tiếng hát vang.
- Nếu như cảm thấy hạnh phúc thì anh hãy vỗ tay…
Tiểu Bạch phối hợp bằng những tiếng tát lên trên mặt của Thánh Thiên Hồ
- Bốp bốp bốp…
- Nếu như cảm thấy hạnh phúc anh hãy vỗ tay…
- Bốp bốp bốp…
…
- Nào mọi người cùng vỗ tay đi.
- Bốp bốp bốp…
Vương Hạo và Tiểu Bạch cùng nhau tát cho Thánh Thiên Hồ mấy cái tát.
Nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, Tiểu Hồ Ly vừa bực mình vừa buồn cười, Thánh Thiên Hồ này gặp phải Vương Hạo và Tiểu Bạch, xem như là gặp xui tám đời.
Vẻ mặt Thánh Thiên Hồ như đưa đám nói.
- Đừng đánh nữa, hồ ly tôi biết sai rồi…
Tiểu Bạch mặt mày hớn hở nói.
- Vậy cô có nguyện giúp thỏ bảo bảo tôi kéo xe hay không?
Thánh Thiên Hồ quyết đoán lắc đầu.
- Hồ ly tôi đường đường là Thánh Thiên Hồ cao ngạo, làm sao có thể làm người đánh xe.
Vương Hạo thở dài nói.
- Không có cách nào khác, tôi chỉ có thể hát một bài bốp bốp bốp cho cô nghe thôi.
- Chờ một chút…
Thánh Thiên Hồ vội vàng kêu lên dừng lại, cho dù nó không biết bài bốp bốp bốp này hát thế nào, nhưng dựa vào cái tên tà ác này, nó liền biết những cái tát mà nó phải chịu tuyệt đối không hề nhẹ.
Vương Hạo nghiền ngẫm cười nói.
- Cô lại đồng ý rồi?
Vẻ mặt Thánh Thiên Hồ quật cường nói.
- Hồ ly tôi tuân lệnh người đứng đầu Thiên Hồ tới bảo vệ anh, không phải để làm phu xe, anh không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật chứ!
Vẻ tươi cười trên gương mặt Vương Hạo trong nháy mắt biến mất, dám nhắc đến người đứng đầu Thiên Hồ ở trước mặt hắn, chẳng khác nào thật thành vạch trần vết thương trong lòng của hắn!
Khuôn mặt Tiểu Hồ Ly đang cười chợt đỏ ửng, trong lòng mặc niệm ba phút cho Thánh Thiên Hồ.
Bởi vì cô là đồ đệ của người đứng đầu Thiên Hồ, tối hôm qua bị Vương Hạo hung hăng giáo huấn, Thánh Thiên Hồ này lại nhắc đến người đứng đầu Thiên Hồ, như vậy không phải là tự mình tìm chỗ thết hay sao?
Thánh Thiên Hồ thấy tình thế không ổn, liền vội vàng nói.
- Chờ chờ, chờ một chút, chỉ cần anh không bảo hồ ly tôi làm người đánh xe, hồ ly tôi sẽ nói cho anh biết một bí mật…
Vương Hạo trong nháy mắt hứng thú.
- Bí mật gì?
Thánh Thiên Hồ thoáng lộ ra một nụ cười giảo hoạt.
- Hồ ly tôi biết nơi bảo tàng của Sát Thần.
Chân mày Vương Hạo nhíu lại.
- Cô làm sao có thể biết vị trí bảo tàng Sát Thần?
Phải biết rằng, cho dù bốn chìa khóa của bảo tàng Sát Thần đều được tìm thấy, nhưng lại không nhắc đến chuyện gì liên quan tới vị trí bảo tàng Sát Thần.
Chỉ có Lâm Mộng Mộng tìm thấy tin tức, chính là bảo tàng Sát Thần được giấu trong thánh thế Bạch Hổ đời kế tiếp xuất hiện ở trong vũ trụ, về phần vũ trụ ấy ở chỗ nào, hoàn toàn không có manh mối.
Đương nhiên, tất cả mọi người cho rằng hắn chính là đời kế tiếp của thánh thể Bạch Hổ, cho nên nơi cất giữ Sát Thần này chắc hẳn là ở vũ trụ Bàn Cổ.
Nhưng trong lòng Vương Hạo hiểu rõ, thánh thể Bạch Hổ của mình tới như thế nào, cho nên tỷ lệ ở vũ trụ Bàn Cổ không lớn.
Thánh Thiên Hồ giả vờ thần bí nói.
- Lão tổ tông hồ ly tôi có quen với Sát Thần, đương nhiên có thể biết được tin tức nho nhỏ ấy.
Tiểu Hồ Ly hiếu kỳ hỏi.
- Sát Thần và lão tổ tông cô có quen biết nhau sao? Sát Thần này sống bao nhiêu lâu rồi? Lão tổ tông cô ở thời đại nào vậy?
Thánh Thiên Hồ cao ngạo ngẩng đầu lên.
- Hồ ly tôi nói cho các người biết, Sát Thần là phụ tá đắc lực của thần sáng thế, lão tổ tông của hồ ly tôi là sủng vật do chính tay thần sáng thế một tay nuôi lớn.
- Cái gì!
Tiểu Hồ Ly kinh sợ hô lên một tiếng, cảm giác đầu óc có chút không thể vận động được, lẽ nào thần sáng thế trong truyền thuyết thực sự tồn tại sao?
- Hồ ly tôi nói cho các anh biết, hồ ly tôi có chỗ dựa vững chắc mà các anh không thể trêu chọc vào, nếu như không muốn bị đánh, mau chóng gỡ cái vòng trên cổ hồ ly tôi xuống.
Thánh Thiên Hồ dương dương đắc ý nhìn Vương Hạo, trong lòng rất đắc ý, cảm giác chuyện giả vờ ép buộc này có thể cho điểm tối đa.
Đồng thời, trong đầu Thánh Thiên Hồ cũng hiện lên một bức tranh, Vương Hạo bị dọa cho tim gan rụng rời, sau đó quỳ rạp xuống đất hô to cầu xin tha thứ, rồi sẽ hát cảm thấy hạnh phúc bạn hãy vỗ tay, giải tỏa hết toàn bộ những điều ủy khuất lúc nãy.
Vương Hạo có phấn sửng sốt, hỏi hệ thống rồi nói.
- Thánh Thiên Hồ này nói thật hay giả vậy?
Hệ thống đáp lại.
- Bên cạnh Thần sáng thế quả thật có con hồ ly, tuy nhiên con hồ ly này có phải là đời sau của con hồ ly kia hay không, chuyện này thì không rõ lắm, nhưng bộ dạng thích thể hiện của con hồ ly này, lại làm cho tôi thoáng nghĩ đến thần sáng thế.
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi.
- Tại sao phải nghĩ đến thần sáng thế?
Hệ thống đáp lại.
- Bởi vì thần sáng thế năm đó cũng là dựa vào những sự thích thể hiện này tìm được chỗ dựa vững chắc để phát triển, thủ đoạn quen thuộc này, tôi cảm giác tám phần không thể sai được!
- Quá tốt rồi!
Vương Hạo hưng phấn kêu to lên.
- Sử dụng đời sau của sủng vật của thần sáng thế, như vậy ra ngoài cũng có mặt mũi lắm.
- Thỏ bảo bảo tôi tán thành!
Hai mắt Tiểu Bạch lóe sáng lên, giơ hai tay thể hiện rằng điều này thực sự có thể thực hiện được.
Nụ cười trên khuôn mặt Thánh Thiên Hồ trong nháy mắt cứng đờ lại, vì sao vở kịch này lại hoàn toàn khác với những gì mình nghĩ?
Vương Hạo lớn tiếng kêu lên.
- Tiểu Bạch, nhanh chóng lấy lầu các ra đây, sau đó đeo dây cương vào trên cổ nó.
- Được!
Đôi tay nhỏ của Tiểu Bạch vung lên, một tòa lầu các cổ kính xuất hiện.
Giọng điệu Thánh Thiên Hồ cấp bách kêu lên.
- Chờ một chút, hồ ly tôi nói cho anh biết, lão tổ tông của hồ ly tôi lại rất hay bao che khuyết điểm, nếu như lão tổ tông thỉnh cầu thần sáng thế đứng ra sẽ thành lớn chuyện, anh phải nghĩ kĩ trước rồi mới làm đấy!
Vương Hạo lại cười nói.
- Chuyện này cũng không cần cô quan tâm, Tiểu Bạch, động thủ!
- Lên!
Tiểu Bạch đặt mông ngồi trên lưng Thánh Thiên Hồ, lấy một cái dây cương cực lớn đeo vào cổ Thánh Thiên Hồ.
Thánh Thiên Hồ đột nhiên lên tiếng khóc thút thít nói.
- Oa, không có thiên lý, hồ ly tôi tới đây để làm hộ vệ, kết quả lại thành người đánh xe, lão tổ tông, tôn tử bất hiếu đã làm người mất thể diện…
Trong thâm tâm Tiểu Hồ Ly không đành lòng.
- Anh Vương Hạo, Thánh Thiên Hồ là sủng vật của Nữ Vương đại nhân, bây giờ anh để cho nó kéo xe, như vậy thực sự không thể nói nổi, hơn nữa, anh xem nó khóc lóc thương tâm như vậy, như vậy rõ ràng là bị tổn thương lòng tự trọng…
Vương Hạo không để ý rồi khoát tay áo nói.
- Để cho nó khóc đi! Khóc lóc thành thói quen!
Thánh Thiên Hồ giận dữ nói.
- Hồ ly tôi lại giả vờ ta đây, lại giả bộ đáng thương, thậm chí ngay cả chỗ dựa vững chắc đều đã đưa ra rồi, anh làm sao lại không hành động như trong kế hoạch của tôi…
Cốc…
Còn chưa nói dứt lời, Tiểu Bạch lại đánh một cái lên đầu Thánh Thiên Hồ, hầm hừ nói.
- Đừng có lộn xộn, thỏ bảo bảo tôi không nắm chắc dây cương được.
Thánh Thiên Hồ chảy xuống những giọt nước mắt hối hận, sớm biết rằng Vương Hạo không nói đạo lý như vậy, nó đã không đáp ứng với người đứng đầu Thiên Hồ làm vệ sĩ.
- Vèo vèo…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tam Đại Kim Cương xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Tam Đại Kim Cương cung kính nói.
- Vương Hạo đại nhân, tiểu thư Khả Hinh đã dẫn theo Tài Quyết Quân rời đi, chắc là nơi ở của tà vật của vũ trụ.
Sắc mặt Vương Hạo nghiêm lại, nghiêm túc nói.
- Thông báo với tất cả mọi người lập tức làm tốt công tác chuẩn bị chiến đấu, nhất định phải cướp được Thiên Châu trong cơ thể tà vật của vũ trụ về đây.
- Vâng!
Tam Đại Kim Cương trả lời một tiếng, hóa thành ba dải lưu tinh màu vàng rồi biến mất.
Tiểu Hồ Ly có chút lo lắng nói.
- Anh Vương Hạo, chân khí của anh vẫn không thể sử dụng, như vậy có bị nguy hiểm hay không?
- Sợ cái gì, chúng ta ở đây không phải có một hậu duệ sủng vật của thần sáng thế hay sao? Tin rằng mọi người đều sẽ cho tôi chút mặt mũi…
Vương Hạo nhíu mày với Thánh Thiên Hồ.
Thánh Thiên Hồ không hiểu rùng mình một cái, trong lòng có loại dự cảm đặc biệt không tốt…
Chương 885 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]