Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 887: CHƯƠNG 886: ANH DỰA THEO CÁI TÂM GÌ?

Vũ trụ Đa Nguyên.

Thánh Thiên Hồ vẻ mặt ủy khuất lôi kéo một tòa lầu các chạy đi, sau lưng còn có một vạn Thiên Bá Quân đi theo.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên vang lên.

Thánh Thiên Hồ quay đầu nhìn, chỉ thấy bên trong lầu các sau lưng truyền đến một khí tức bàng bạc, năng lượng trong vũ trụ Đa Nguyên lập tức cuồng bạo.

Tiếng cười vui mừng của Tiểu Bạch chợt vang lên:

- Oa ha ha, thỏ bảo bảo tôi rốt cuộc cũng đột phá Chúng Thần Địa cấp, không cần dựa vào kẻ khác cũng có thể đi lại ở trong vũ trụ Đa Nguyên…

Thánh Thiên Hồ nhếch miệng nói:

- Đột phá Chúng Thần Địa cấp đã hưng phấn đến vậy, đúng là một con thỏ không có tiền đồ.

Nó vừa dứt lời, đầu của Thánh Thiên Hồ lún xuống, chỉ thấy mông của Tiểu Bạch đã ngồi trên đầu nó.

Sắc mặt Thánh Thiên Hồ biến thành màu đen, giận dữ hét:

- Con thỏ kia, mau bỏ cái mông của cậu ra khỏi đầu của tôi!

- Đây là anh nói đó…

Tiểu Bạch lộ ra nụ cười xấu xa, hơi di chuyển cái mông của mình, sau đó phụt một tiếng, đánh rắm ngay trên mặt của Thánh Thiên Hồ.

Thánh Thiên Hồ phát điên, hận không thể đổ dầu rồi chiên xào lăn cái con thỏ này.

Nhưng rất đáng tiếc, hiện tại thân thể nó căn bản không do nó khống chế, chỉ có thể nghiêm ngặt tuân thủ theo mệnh lệnh của Vương Hạo.

Đương nhiên cái con thỏ đáng giận này cũng có thể ra mệnh lệnh cho nó, điều này khiến tâm linh nhỏ bé của nó bị tổn thương sâu sắc.

Tiểu Bạch móc ra một cái kính viễn vọng siêu cấp, nhìn thấy rất rõ ràng, một vạn Tài Quyết Quân do Khả Hinh dẫn đầu đang tiến vào trong một Vũ trụ Địa cấp.

- Ầm ầm…

Thời gian không lâu, vũ trụ Địa cấp kia lập tức nổ mạnh, sóng công kích cực lớn gào thét phóng đến.

Tiểu Bạch hưng phấn, gào khóc nói:

- Hồ ly nghèo, mau mở năng lượng hộ thuẫn ra, sau đó chúng ta sẽ đi ngược dòng, xông lên phía trên…

Thánh Thiên Hồ hoàn toàn nổi giận:

- Con thỏ đáng chết, bản hồ là Thánh Thiên Hồ, không phải hồ ly nghèo, còn nữa đây là Vũ trụ Địa cấp nổ mạnh, thế mà cậu còn bảo bản hồ trực tiếp xông lên, cậu dựa theo cái tâm gì vậy!

Bộ dáng Tiểu Bạch nghiêm trang nói:

- Thỏ bảo bảo tôi dựa theo Trái tim Cửu Khiếu Linh Lung!

Thánh Thiên Hồ suýt nữa tức tới không thở nổi, cảm giác không hiểu sao nói chuyện với con thỏ này lại mệt mỏi như vậy!

- Hô hô…

Đúng lúc này, trùng kích cuồng bạo gào thét phóng đến.

Thánh Thiên Hồ kinh hãi, một khí tức cực mạnh lập tức bạo phát ra ngoài, tạo thành một vòng hộ thuẫn cực lớn ở đằng trước, bao trùm bản thân và lầu các ở sau lưng.

Sắc mặt của một vạn Thiên Bá Quân đại biến, không kịp do dự, nhanh chóng bày ra tư thái phòng ngự.

- Ầm ầm…

Một giây sau, năng lượng kinh khủng gào thét tiến đến.

Đám người Vương Hạo nhanh chóng đi về phía lầu các, sắc mặt nghiêm túc nhìn quanh bốn phía, cảm giác nếu bị năng lượng kia chạm đến, chắc chắn ngay cả chút xương vụn cũng không còn.

Tiểu Hồ Ly che miệng, hoảng sợ nói:

- Liền khai chiến như vậy sao? Động tĩnh này cũng quá lớn rồi! Một vũ trụ Địa cấp lại trực tiếp nổ tung như vậy.

Sắc mặt Nguyệt Ly nghiêm túc nói:

- Tà vật vũ trụ có thể cắn nuốt tất cả năng lượng, cũng chính là nói mấy người chúng ta công kích nó cũng hoàn toàn vô hiệu, ngược lại sẽ bị nó hấp thu năng lượng, trợ giúp nó nhanh chóng trưởng thành, chỉ có nước thánh mới có thể tạo nên tổn thương thực sự với nó.

Sở Thiên Bá cau mày, nói:

- Nếu vậy, chỉ bằng mấy người chúng ta, muốn lấy được Thiên Châu gì đó chẳng phải là khó như lên trời sao?

Bất Tử Hiên yếu ớt hỏi:

- Các anh nói xem, nếu tà vật vũ trụ này cắn nuốt bản thiếu, vậy bản thiếu còn sống hay chết?

Lâm Mộng Mộng bấm ngón tay tính toán, sắc mặt nghiêm túc nói:

- Ngay cả cơ hội trở thành phân và nước tiểu cũng không có!

Bất Tử Hiên Thiếu ngửa đầu kêu rên, nói:

- Ông trời ơi! Mặt đất ơi! Bản Thiếu nguyện dùng vẻ soái khí kinh thế tuyệt diễm của mình để đổi lấy thân thể bất tử chân chính …

Sắc mặt của mọi người ở đây đều biến thành màu đen, hôm nay tên nhóc này lại không uống thuốc trước khi ra ngoài sao?

Vẻ mặt Bắc Nhạc Nhạc chân thành nói:

- Vương Hạo, Bản tiểu thư cảnh cáo anh trước, viên Thiên Châu này sẽ do mỗi người chúng ta dựa vào chính mình, ai cướp được thì là của người đó.

Vương Hạo nhếch miệng nói:

- Muốn đoạt bảo bối với tôi, tôi sợ ngay cả đồ lót cô cũng không giữ được.

Bắc Nhạc Nhạc tức đến mức dậm chân, hận không thể trực tiếp hạ lệnh để 1 vạn Thiên Bá Quân trực tiếp chém chết Vương Hạo.

Ngọc Nhi ngồi trên vai Tiểu Hồ Ly, đột nhiên quay đầu lại, nói:

- Ngọc Nhi cảm ứng được đằng sau có người đến, hơn nữa cảm nhận khí tức trên người bọn họ đều là thực lực đạt đến người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp.

Lông mày Vương Hạo nhíu lại:

- Nhiều cao thủ đến vậy sao?

Lâm Mộng Mộng mở miệng nói:

- Trong đám cưới của anh, Khả Hinh từng nói cô ấy dùng nước thánh để tiêu diệt tà vật vũ trụ, người có thể tham gia đám cưới của anh cùng Mộng Kỳ đều không phải là người bình thường.

Vương Hạo bật cười nói:

- Nói cách khác, những người này đều ôm ý nghĩ muốn làm ngư ông đắc lợi khi tới đây!

Lâm Mộng Mộng muốn nói lại thôi, nói:

- Anh, chỉ dựa vào thực lực hiện tại của chúng ta hoàn toàn không phải là đối thủ bọn họ, nếu không chúng ta từ bỏ vậy!

- Từ bỏ?

Mặt Vương Hạo ghét bỏ, nói:

- Nếu anh đã tới, vậy sẽ không có đạo lý nào lại ra tay không được!

Bắc Nhạc Nhạc tặng cho Vương Hạo một ánh mắt ghét bỏ, cô cảm giác người này đang phùng má giả làm người mập.

- Hống…

Đúng lúc này, một tiếng kêu kinh thiên vang vọng hư không.

Đám người vội vàng bịt lỗ tai lại, thực sự không chịu nổi sự công kích của âm thanh cực mạnh này.

Thời gian không dài, tiếng hô kết thúc, tiếng nổ mạnh cũng kết thúc.

Đám người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đống vật thể to lớn đen như mực lơ lửng trong vũ trụ Đa Nguyên, toàn thân đều là vô số những cục u, giống như núi lửa, không những chảy ra nước đen sền sệt mà còn tản ra mùi hôi thối.

Đám người không nhịn được run người, cứ nhìn là da gà rơi đầy đất, dù sao muốn bao nhiêu buồn nôn liền có bấy nhiêu buồn nôn.

- Đây chính là tà vật vũ trụ, thật buồn nôn!

Trong dạ dày Tiểu Hồ Ly cuộn trào lợi hại, vội vàng nằm sấp vào ngực Vương Hạo, không dám nhìn nữa.

- Tiêu diệt! Tà ác đồ vật!

Khả Hinh lơ lửng trong hư không, nhanh chóng ném Ngọc Tịnh Bình màu trắng trong tay về phía tà vật vũ trụ.

- Giết!

Một giây sau, từng tiếng từng tiếng giết chóc vang lên.

Chỉ thấy trong tay một vạn Tài Quyết quân cũng cầm từng cây trường mâu màu trắng bạc, đồng thời nhanh chóng lao vọt về phía Ngọc Tịnh Bình màu trắng.

- Vù vù…

Lúc này, âm thanh xé gió gấp rút không ngừng vang lên, chỉ thấy Ngọc Tịnh Bình màu trắng bị đánh nát, một loại chất lỏng chảy ra, khiến cho linh hồn người ta cũng dừng lại, sau đó rơi vào trên Tà vật vũ trụ.

- Hống…

Tà vật vũ trụ phát ra một tiếng kêu thê thảm, nơi nước thánh nhỏ xuống bắt đầu nhanh chóng bị hòa tan.

Thời gian không dài, một viên trân châu lóng lánh ánh sáng màu đen xuất hiện, phía trên còn tản ra từng gợn sóng, khiến không trung bắt đầu biến hình.

Bắc Nhạc Nhạc kinh hỉ kêu lên:

- Đây là không gian Thiên Châu, sau khi ăn vào có thể lĩnh ngộ được thần thông không gian!

Đôi mắt của Vương Hạo chợt sáng lên, vô cùng hứng thú với không gian Thiên Châu này.

Bắc Nhạc Nhạc xắn tay áo lên, hét lớn:

- Thiên Bá quân, xông lên cho bản tiểu thư!

- Xông lên!

Một vạn Thiên Bá quân đồng thanh rống to, hóa thành từng đường ánh sáng nhanh chóng phóng về phía Tà vật vũ trụ.

- Xông lên!

Đúng lúc này, từng âm thanh vô cùng hưng phấn vang lên.

Vương Hạo nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy vô số bóng người lao ra từ tám phương bốn hướng, không ngờ mục tiêu đều là không gian Thiên Châu…

Chương 886 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!