Vương Hạo lôi kéo Nguyệt Ly, cười nói:
- Cô có thể giúp tôi một việc được không?
Nguyệt Ly vô thức hỏi:
- Giúp gì?
Vương Hạo bấm chỉ quyết, triệu hoán kiếm Chúa Tể, sau đó không nói hai lời, trực tiếp gác ở trên cổ Nguyệt Ly.
Nguyệt Ly kinh hãi:
- Anh muốn làm gì? Không phải anh muốn giết tôi chứ?
Vương Hạo nhíu mày:
- Vừa nói hỗ trợ, sao có thể để cô chết được! Hơn nữa, sao tôi cam lòng để cô chết được!
Khuôn mặt Nguyệt Ly bỗng ửng đỏ lên, không hiểu tại sao nhịp tim lại đập nhanh hơn.
Tiểu Hồ Ly tức giận nhéo Vương Hạo một cái, cảnh cáo tên không biết xấu hổ này đừng có quá phận.
Vẻ mặt Bất Tử Hiên bội phục, thật không hổ là kẻ đê tiện đỉnh cấp, dám ve vãn gái xinh ngay trước mặt vợ mới cưới của mình.
Vương Hạo mỉm cười với Tiểu Hồ Ly, sau đó hét lên:
- Tất cả đều dừng tay lại hết cho tôi, nếu không tôi sẽ lập tức giết thánh thể Huyền Linh!
Nụ cười trên mặt Lăng Thành lập tức trở nên cứng đờ, hắn cả kinh kêu lên:
- Vương Hạo, cậu muốn làm gì?
Hai mắt Vương Hạo lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, dùng giọng nói lạnh lùng, nói:
- Đưa không gian Thiên Châu cho tôi, nếu không tôi sẽ lập tức giết thánh thể Huyền Linh, còn khiến cho thánh thể Tinh Thần của Âu Dương Nguyên Tu tự nổ, khiến mộng đẹp tập hợp đủ chín thánh thể lớn của các anh trở thành bọt nước.
Toàn bộ người ở đó đều trợn mắt há mồm, âm thanh bàn luận sôi nổi lập tức vang lên.
- Cmn, lại còn có thể chơi kiểu này!
- Chuyện bán đồng đội này làm cũng quá triệt để rồi!
- Vì không gian Thiên Châu và mạng nhỏ của bản thân, chuyện bán đồng đội cũng không tính là cái gì.
- Các anh nói xem, Lăng Thành sẽ thỏa hiệp sao?
- Tôi thấy tám phần là hắn sẽ thỏa hiệp, dù sao chín thánh thể lớn cũng không phải là củ cải trong đất, nhổ một cây liền được cả hố.
- Nhưng không gian Thiên Châu cũng không phải là củ cải! Ai có thể cam lòng!
- Lần này đúng là khó chọn, chúng ta cứ ngồi đợi trò hay thôi!
- …
Lăng Thành hít sâu một hơi, ra vẻ trấn định nói:
- Vương Hạo nếu cậu thật sự giết hai người bọn họ, vậy chúng tôi sẽ chờ thêm vài năm nữa cũng được.
- Đây chính là anh nói đậy, vậy trước hết tôi sẽ giết hai thánh thể lớn đã.
Vương Hạo búng tay, ra lệnh Âu Dương Nguyên Tu đi lên tự bạo.
Âu Dương Nguyên Tu đi ra khỏi lầu các, bộ dáng cuồng nhiệt nhìn Vương Hạo, sau đó thân thể nhanh chóng lớn lên.
Bắc Nhạc Nhạc hét lớn:
- Vương Hạo chờ chút, đây là sư huynh của bản tiểu thư, anh không thể đối xử với hắn như vậy.
Vương Hạo giận dữ nói:
- Đợi chút nữa để hắn bị bắt đi thì ngay cả mạng cũng chẳng còn, không bằng để hắn chết cho thoải mái, cô không cần cảm ơn tôi, ai bảo tôi là người tốt bụng chứ!
Khóe mắt của đám người Lâm Mộng Mộng khẽ co giật, trong lòng điên cuồng chửi, người tốt, có người tốt nào mỗi ngày đều đào trái tim của người ta ra bán lấy tiền không? Đây là viếng mồ mả đốt báo chí, là quỷ lắc lư!
Đôi mày lá liễu của Khả Hinh hơi nhíu lại, nói:
- Vương Hạo, kỳ thật anh không cần làm như vậy, chỉ cần hiện tại anh đi theo chúng tôi, như vậy Tài Quyết quân nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho anh.
Bắc Nhạc Nhạc không cao hứng:
- Dựa vào cái gì mà đi theo cô, muốn đi cũng phải đi cùng bản tiểu thư!
Tiểu Hồ Ly tức giận nói:
- Đây là chồng của tôi, đi cùng các cô làm gì!
Mắt của đám nam nhân ở đây đều hiện lên vẻ ghen ghét, ba người phụ nữ này, bất kể là thân phận bối cảnh, hay là năng lực cá nhân, họ đều là người mạnh nhất.
Nhưng bây giờ, tất cả bọn họ đều vây quanh Vương Hạo, nếu không có chút cảm giác, vậy bọn họ còn có thể được tính là nam nhân sao!
- Đợi đã… Cậu mau bảo Âu Dương Nguyên Tu dừng việc tự bạo lại, tôi sẽ đưa không gian Thiên Châu cho cậu.
Lăng Thành vội vàng kêu dừng, biểu thị bản thân thật sự sợ rồi.
Đối với Vương Hạo, thánh thể Tinh Thần này có tồn tại có cũng được mà không có cũng chả sao, nhưng đối với Tứ Thánh hội bọn họ, đây quả thật chính là thứ không thể thiếu, cho nên hắn không đánh cược nổi.
Vương Hạo lộ ra nụ cười đắc thắng:
- Vậy mau lấy không gian Thiên Châu ra đây!
Lăng Thành dùng mắt nhìn về phía xung quanh, sau đó ném không gian Thiên Châu màu đen về phía Vương Hạo.
Tất cả người ở đó lập tức rối loạn, ánh mắt chăm chú nhìn không gian Thiên Châu, muốn ra tay cưỡng đoạt.
Nhưng khi bọn họ nhìn thấy một ngàn người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp, 1 vạn Thiên Bá quân, 1 vạn Tài Quyết quân Hống, bọn họ liền lập tức bỏ qua tâm tư này.
Bảo bối tuy tốt, nhưng không có mạng dùng, việc này thực sự là cái được không bù nổi cái mất.
Vương Hạo vui mừng tiếp nhận không gian Thiên Châu, nghĩ thầm, có thần thông không gian bảo hộ, dù là ba bá chủ cũng không có biện pháp bắt hắn, lần này ai cũng không ngăn hắn chạy được.
Vẻ mặt Bắc Nhạc Nhạc hâm mộ nhìn Vương Hạo, không cần động chút binh nào lại chiếm được không gian Thiên Châu, bản lĩnh này thật đúng là lợi hại.
Mọi người ở đây đều hâm mộ nhìn Vương Hạo, ai có thể ngờ được, cuối cùng không gian Thiên Châu lại về tay Vương Hạo.
Đôi mắt Lăng Thành bỗng nhiên mở to, hét lên:
- Động thủ!
- Ầm ầm…
Hắn vừa dứt lời, có tiếng nổ cuồng bạo vang lên.
Chỉ thấy nghìn khí tức kinh khủng lập tức bạo phát ra ngoài, Thiên Bá quân, Tài Quyết quân hoàn toàn bị đánh bay.
Hơn ngàn người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp nhanh chóng lao về phía lầu các, bắt lấy Vương Hạo, Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu, Tiểu Bạch, sau đó nhanh chóng lùi về bên người Lăng Thành.
Mọi người ở đây bỗng bừng tỉnh, ai cũng không ngờ Lăng Thành lại có thể đột nhiên phát động công kích vào lúc mọi người đặt lực chú ý trên không gian Thiên Châu.
Tiểu Hồ Ly cả kinh kêu lên:
- Anh Vương Hạo!
Lâm Mộng Mộng nhanh chóng giữ chặt lấy Tiểu Hồ Ly, khuyên nhủ:
- Mộng Kỳ, không nên tự hành động, hiện tại cô xông lên chẳng khác gì tìm đường chết, muốn cứu anh tôi, chúng ta chỉ có thể đi tìm người đứng đầu tộc Thiên Hồ.
Tiểu Hồ Ly lập tức khôi phục lại bình tĩnh, mặc dù trên mặt rất lo lắng, nhưng trong lòng cô lại hiểu được lời Lâm Mộng Mộng nói có lý.
Bắc Nhạc Nhạc nghiến răng nghiến lợi, nói:
- Tên khốn đáng chết, bản tiểu thư nhớ kỹ mặt anh.
Bộ dáng Khả Hinh nghiêm túc nói:
- Anh nên nghĩ cho kĩ, Vương Hạo là người được ba bá chủ coi trọng, nếu anh bắt hắn, vậy ba bá chủ chắc chắn sẽ không buông tha cho Tứ Thánh hội.
Tiểu Hồ Ly vô cùng nghiêm túc nói:
- Còn có tộc Thiên Hồ nữa!
Lăng Thành cười khinh miệt, nói:
- Nói còn êm tai hơn hát, chờ các người tìm ra được tổng bộ của Tứ Thánh hội rồi nói tiếp!
- Anh…
Bắc Nhạc Nhạc giận dữ, trong lòng lập lời thề, chắc chắn cô sẽ trả lại cơn giận này.
- Tôi chờ mọi người ở Tứ Thánh hội!
Lăng Thành cười đắc ý, sau đó phân phó nói:
- Chúng ta đi nhanh thôi, chỉ tới khi đến Tứ Thánh hội chúng ta mới tính là an toàn.
- Rõ…
Ngàn người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp đồng thanh trả lời, sau đó nắm lấy Vương Hạo, Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu, Tiểu Bạch hóa thành từng đường ánh sáng biến mất ở nguyên địa.
- Thiên Bá quân đi, chúng ta quay về Tam Thần sơn!
Bắc Nhạc Nhạc hừ lạnh, dẫn theo 1 vạn Thiên Bá quân hóa thành từng đường ánh sáng nhanh chóng rời đi.
- Lần này chúng ta phải nói với minh chủ Khiếu Thiên thế nào đây?
Khả Hinh day mi tâm, dẫn theo 1 vạn Tài Quyết quân nhanh chóng rời đi.
- Các anh về vũ trụ Bàn Cổ trước, tôi đi tìm sư phụ!
Tiểu Hồ Ly nhảy lên người Thánh Thiên Hồ, cắt đứt dây cương, hóa thành một đường ánh sáng trắng bay nhanh về phía vũ trụ Thiên Hồ.
Bộ dáng Bất Tử Hiên nghi ngờ nói:
- Vương Hạo cứ bị bắt như vậy sao?
Tay Sở Thiên Bá vuốt râu, nói:
- Căn cứ theo kinh nghiệm cũ, có khả năng Tứ Thánh hội này sẽ gặp phải xui xẻo rất lớn!
Lâm Mộng Mộng đồng ý, khẽ gật đầu:
- Lần này là anh trai tôi chủ động bị bắt, tôi nghĩ chắc anh ấy lại đang có chủ ý xấu gì đó.
Thịnh Văn Kiệt hít một hơi, nói:
- Bắt đại ma vương Vương Hạo về nhà, đây là muốn khiến cho nhà phá người vong!
Chương 889 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]