Vũ trụ Đa Nguyên.
Lăng Thành dẫn theo ngàn tên người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp bao quanh một cái lồng giam màu vàng lại.
Ba người Vương Hạo, Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu cùng Tiểu Bạch bị giam ở bên trong chiếc lồng giam màu vàng này, trên người bị đánh lên không biết bao nhiêu phong ấn, một chút chân khí cũng không thể lấy ra được, coi như bọn họ muốn tự bạo cũng không có khả năng.
Tiểu Bạch rúc vào trong ngực Vương Hạo nằm ngáy o o, bong bóng mũi lúc lớn lúc nhỏ nhìn rất ngộ, nó hoàn toàn không có cảm giác mình đang bị bắt.
Âu Dương Nguyên Tu vẫn tỏ vẻ cuồng nhiệt nhìn Vương Hạo, thể hiện bộ dạng của một tín đồ cuồng nhiệt.
Nguyệt Ly điềm nhiên ngồi ở một bên, hiện tại cô đã nhìn thấy Vương Hạo cùng người khác đều không việc gì, cô cần gì phải lo lắng!
Lại nói, người nên lo lắng bây giờ là Lăng Thành mới đúng.
Lăng Thành nhìn Vương Hạo, tỏ vẻ hung dữ nói:
- Anh bạn, cuối cùng thì cậu giấu không gian Thiên Châu ở nơi nào vậy?
Một ngàn tên người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp hiếu kỳ nhìn Vương Hạo, bọn họ cho rằng Vương Hạo sẽ mang không gian Thiên Châu giấu ở bên trong không gian Thứ Nguyên của chính mình, nhưng chuyện khiến cho người tuyệt đối không nghĩ ra là, Vương Hạo thế mà không có không gian Thứ Nguyên.
Ngay sau đó bọn họ lại lục soát toàn thân Vương Hạo một lần, nhưng vẫn không phát hiện ra một chút tung tích nào của không gian Thiên Châu.
Lần này tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, chẳng lẽ Vương Hạo ở dưới con mắt của tên chí tôn Vũ trụ Thiên cấp mang không gian Thiên Châu giao cho kẻ khác rồi?
Vương Hạo khẽ cười nói:
- Ông đoán đi!
Nguyệt Ly vuốt vuốt mi tâm, cảm giác mỗi lần Vương Hạo nói ba chữ này đều là đang kéo lên hận thù.
Lăng Thành tức giận đập vào lồng giam, giận dữ hét:
- Cậu đừng có đắc ý, chờ khi Tứ Thánh đến, tôi nhất định khiến cho cậu sống không bằng chết!
Vương Hạo tỏ vẻ khinh bỉ nói:
- Nói so với hát còn êm tai hơn ( Nói nghe hay quá nhỉ ), người nào sống không bằng chết, còn chưa biết rõ đâu!
- Cậu…
Lăng Thành nổi giận đùng đùng, hận không thể mang Vương Hạo tháo thành tám khối.
Lúc đầu tâm tình của hắn rất tốt, vì lần này bắt được rất nhiều Thánh Thể như vậy thì sau khi trở về hắn nhất định được ban thưởng hậu hĩnh.
Đồng thời, bắt được Vương Hạo cũng có nghĩa là hắn có thể mang không gian Thiên Châu cầm về, từ đó nắm giữ Thần Thông Không Gian trong truyền thuyết.
Không có ai có thể ngờ được, Vương Hạo thì bắt lại được còn không gian Thiên Châu lại như bánh bao nhân thịt đánh chó một đi không trở lại.
Ngàn tên người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp tỏ vẻ bội phục nhìn Vương Hạo, chỉ bằng phần dũng khí thong dong bình tĩnh này của Vương Hạo, cộng thêm thiên phú không ai sánh kịp của cậu ấy thì thành tựu trong tương lai của cậu ta chỉ cần dùng cái mông nghĩ cũng biết được, cậu ấy sẽ vượt qua những người trước đó.
Chỉ đáng tiếc, hiện tại Vương Hạo lại rơi vào trong tay Tứ Thánh, không biết cậu ấy có còn tương lai hay không.
Nguyệt Ly nhích lại gần bên người Vương Hạo thấp giọng hỏi:
- Anh giao không gian Thiên Châu cho người khác lúc nào vậy? Vì cái gì mà tôi không nhìn thấy?
Vương Hạo cười cười, không có trả lời.
Không gian Thiên Châu nằm trong hành trang của hệ thống, chỉ là những tên ngốc kia không có bản lĩnh lấy ra mà thôi, cái này có thể trách ai chứ?
- Chúng ta mau chóng trở về thôi, ta đã không chờ được, để tra tấn anh bạn này nữa rồi.
Lăng Thành giận dữ hét lên một tiếng, sau đó dẫn đầu rời đi.
- Vâng!
Ngàn tên người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp trả lời một tiếng, sau đó ném cho Vương Hạo một ánh mắt thương hại, cũng không biết anh bạn này rơi vào trong tay Lăng Thành sẽ bị tra tấn thành cái bộ dạng gì.
Nguyệt Ly không nhịn được hỏi:
- Hiện tại chúng ta nên làm gì?
- Không biết!
Vương Hạo nhún vai, duỗi ngón tay ra đâm thủng cái bong bóng trước mũi của Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch vuốt vuốt con mắt nhập nhèm, mê mang nói:
- Chúng ta đến rồi sao? Có thể dọn cơm chưa?
Nguyệt Ly che miệng bật cười, cô phát hiện một người một thỏ này hoàn toàn không có cảm giác bị bắt, ngược lại còn có cảm giác đi du lịch.
Một lát sau, nghìn đạo lưu tinh xuyên phá hư không, nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.
…
Vũ trụ Thiên Hồ.
Cung điện của đứng đầu Thiên Hồ.
Đứng đầu Thiên Hồ vẫn lười nhác nằm ở đằng sau rèm cửa nghe đám người Quốc Sư báo cáo tình hình liên quan tới Hắc Thiên Hồ nhất tộc.
- Hưu…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Mọi người ở đây đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Hồ Ly ngồi ở trên Thánh Thiên Hồ bay vào trong cung điện.
Mày liễu của đứng đầu Thiên Hồ hơi nhíu lại, kéo rèm cửa hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì ? Không phải con cùng với Vương Hạo đi cướp đoạt Thiên Châu sao ? Sao bây giờ chỉ có một mình con trở về? Vương Hạo đâu ?
Tiểu Hồ Ly từ trên người Thánh Thiên Hồ nhảy xuống, mắt hạnh rưng rưng nói:
- Sư phụ, anh Vương Hạo bị cái Tứ Thánh hội gì đó bắt đi rồi, tiểu thư Nhạc Nhạc cùng tiểu thư Khả Hinh liều chết bảo hộ, cũng không ngăn được bọn họ.
- Tứ Thánh hội!
Tất cả mọi người ở đó đều kinh hãi, bọn họ không nghĩ đến thế lực ẩn thế này lại dám ra tay trắng trợn như thế.
Người đứng đầu Thiên Hồ tức giận nói:
- Làm càn, biết rõ Vương Hạo là con rể của tộc Thiên Hồ mà còn dám cướp người, đây rõ ràng là đánh vào mặt bản vương!
Quốc Sư vội vàng tiến lên an ủi:
- Công chúa đừng khóc, hiện tại cô có thể cảm ứng được vị trí của Vương Hạo hay không?
Tiểu Hồ Ly nhào vào trong ngực Quốc Sư khóc thút thít.
- Vừa rồi tô còn cảm ứng được, nhưng bây giờ lại không cảm ứng được rồi.
Mày liễu của Thiên Huyền tướng quân nhăn lại.
- Chắc là Vương Hạo bị hạ phong ấn, cho nên tâm linh tương thông của Bách Hoa Thiên Thánh Quyết không dùng được.
Tiểu Hồ Ly tỏ ra gấp gáp nói:
- Vậy phải làm sao ?
Đứng đầu Thiên Hồ suy nghĩ một lúc, rồi sau đó không nhịn được cười ra tiếng
- Phúc hoạ cùng tới, quả nhiên Vương Hạo là người nắm giữ khí vận lớn!
Tất cả những người có mặt ở đây đều tỏ vẻ mờ mịt, hoàn toàn không hiểu người đứng đầu Thiên Hồ nói như vậy là có ý gì.
Người đứng đầu Thiên Hồ lại cười nói:
- Tâm linh tương thông của Vương Hạo và Mộng Kỳ bị cắt đứt, nhưng mọi người đừng quên trên người Vương Hạo còn có Cửu U Hắc Viêm, coi như hắn bị phong ấn thì Nữ Vương Hắc Thiên Hồ cũng có thể cảm ứng được.
Vừa dứt lời, toàn bộ người ở trong cung điện đều trở lên vui mừng.
- Câu nói này của Nữ Vương đại nhân làm người ta như tỉnh mộng!
- Chiêu này thật đúng là một hòn đá ném hai chim, nhất tiễn hạ song điêu!
- Cái gì mà nhất tiễn hạ song điêu? sao tôi nghe mà không hiểu gì hết?
- Thật là ngu ngốc, nói rõ ràng như vậy rồi mà còn không hiểu, tôi đang hoài nghi cô có phải là Hồ Tộc hay không đây.
- Hiện tại Tứ Thánh hội bắt Vương Hạo, không những là đánh vào mặt của Tộc Thiên Hồ chúng ta, mà còn đánh vào mặt của ba bá chủ.
- Cho nên ba bá chủ sẽ không bỏ qua cho Tứ Thánh hội, nhưng ba bá chủ lại không có cách nào ở trong thời gian ngắn tìm tới Tứ Thánh hội.
- Tôi hiểu, chỉ cần tiết lộ cho ba bá chủ biết tin tức Nữ Vương Hắc Thiên Hồ tìm được Vương Hạo, vậy thì…
- Không sai, tộc Hắc Thiên Hồ sẽ bị ba bá chủ để mắt tới, tộc Thiên Hồ chúng ta không cần phòng bị bọn họ nữa.
- Mấu chốt là chúng ta còn có thể cứu Vương Hạo ra, thuận tiện kiểm tra nội tình của tộc Hắc Thiên Hồ, xem cuối cùng bọn họ muốn làm cái gì.
- Hoàn mỹ, Nữ Vương đại nhân quả thực là lão hồ ly.
- Cái gì mà lão hồ ly, là hồ ly tinh!
Người đứng đầu Thiên Hồ khoát tay áo nói:
- Không cần nịnh hót, nếu các vị biết phải làm sao rồi thì mau chóng hành động đi.
- Vâng!
Mọi người ở đây ứng một tiếng, sau đó nhanh chóng xuống dưới chuẩn bị.
Người đứng đầu Thiên Hồ lẩm bẩm nói:
- Quả nhiên giống như dự đoán, theo sự xuất hiện của Vương Hạo sự náo động đã bắt đầu, cũng không biết lần này sẽ bạo phát ra đại chiến dạng gì, hi vọng quy mô sẽ không quá lớn…
Chương 890 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]