Vũ trụ Tứ Thánh.
Một vũ trụ Thiên cấp.
Nếu như không đi vào xem, ai cũng không nghĩ ra nơi này sẽ là đại bản doanh của Hội Tứ Thánh.
Lăng Thành đang áp tải ba người một thỏ đi tới một tinh cầu tên là Hành tinh Tứ Thánh, đây là tổng bộ của Hội Tứ Thánh.
Không lâu sau, nhóm người đi tới trong một địa lao.
Vẻ mặt Vương Hạo ghét bỏ nói:
- Tôi nói này Lăng Thành, đây là đạo đãi khách của anh sao?
Lăng Thành lạnh lùng nói:
- Vương Hạo, tôi khuyên anh nhanh chóng giao không gian Thiên Châu ra đây, bằng không đợi lát nữa tôi bảo đảm anh sẽ hối hận vì đã đến thế giới này.
Vương Hạo khẽ cười nói:
- Muốn không gian Thiên Châu thật ra rất dễ dàng, chỉ cần anh học kiểu chó sủa, đồng thời sủa đến lúc tôi cảm thấy hài lòng thì tôi đây nhất định sẽ đưa không gian Thiên Châu cho anh.
- Anh…
Lăng Thành nổi giận nói:
- Người đâu, dẫn bọn họ đi cho tôi, thuận tiện chuẩn bị sẵn dụng cụ dụng hình, chờ sau khi tôi báo cáo với sư phụ xong tôi sẽ đến thu thập người này.
- Dạ.
Hộ vệ trả lời một tiếng, nhanh chóng áp giải ba người một thỏ.
Đúng lúc này, tiếng hệ thống vang lên:
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ đã gây ra đại chiến giữa ba bá chủ và tộc Hắc Thiên Hồ, thu được một tỉ điểm vũ trụ.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ gây ra đại chiến thế giới, khiến cho U Hoàng đại khai sát giới, thu được hai tỉ điểm vũ trụ.
- Đinh đinh, chúc mừng kí đã gây ra đại chiến kinh thế giữa Ba bá chủ và Hội Tứ Thánh, thu được hai tỉ điểm vũ trụ, nếu như phía sau còn tiếp tục tiền thưởng sẽ phát tiếp.
Trong nháy mắt hai mắt Vương Hạo sáng lên, một lần thu được năm tỉ điểm vũ trụ, đây là tiết tấu phát điên mà.
Tiếng hệ thống lần nữa vang lên:
- Kiểm tra được ký chủ tồn tại nguy cơ tiềm ẩn, kiến nghị ký chủ nhanh chóng thăng cấp tinh đồ vũ trụ.
Vương Hạo không nhịn được hỏi:
- Bây giờ tôi chỉ còn có một cơ hội thăng cấp cuối cùng, cũng chĩ có thể thăng cấp tinh đồ vũ trụ sao?
Hệ thống đáp lại:
- Phúc lợi không đủ, phải tìm thêm điểm số.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Vậy phải cần bao nhiêu điểm?
Hệ thống nói:
- Một lần cơ hội thăng cấp cộng thêm hai tỉ điểm vũ trụ.
Nếu có thể thăng cấp tinh đồ vũ trụ, thì có thể sử dụng tùy ý trong vũ trụ Thiên cấp.
Vương Hạo sảng khoái nói:
- Hai tỉ là chuyện nhỏ, trực tiếp thăng cấp.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ tốn một lần cơ hội thăng cấp cuối cùng, cộng thêm hai tỉ điểm vũ trụ, thành công thăng cấp tinh đồ vũ trụ, từ nay về sau có thể ở tùy ý sử dụng trongvũ trụ Thiên cấp.
Vương Hạo thoáng lộ ra nụ cười mỉm, lần này đám người của Hội Tứ Thánh bắt hắn nhưng cũng không có biện pháp.
- Vương Hạo anh lại còn cố tình cười ra tiếng, hi vọng đợi một chút nữa anh vẫn còn tâm trạng tốt như vậy.
Lăng Thành hừ lạnh một tiếng, quay đầu rời đi.
Vương Hạo thở dài nói:
- Đợi đã, tôi cảm thấy người không có tâm tình tốt là anh đó.
Chỉ chốc lát, ba người một thỏ đã bị ép vào trong một phòng giam.
Ở trong phòng giam này, còn có một người đàn ông, không chỉ có hai tay, hai chân bị đánh gãy, mà toàn thân từ trên xuống dưới toàn là những vết máu dữ tợn.
Nguyệt Ly cả kinh kêu lên:
- Anh là Hắc Diệu, thánh thể Ám Linh trong chín thánh thể lớn?
- Cô là ai?
Hắc Diệu khó nhọc ngẩng đầu lên.
Nguyệt Ly tự giới thiệu bản thân mình:
- Tôi là đệ tử của Hội Quan Tinh, Nguyệt Ly.
Hắc Diệu lắc đầu:
- Tôi chưa từng nghe qua Hội Quan Tinh gì đó, cũng không quen biết cô.
Vương Hạo dạo một vòng xung quanh vị thánh thể Ám Linh này, vẻ mặt ghét bỏ nói:
- Tôi nói này huynh đệ, anh thật vô dụng, bị bắt đã không tính, lại còn có thể bị đánh thành ra như vậy, thật sự quá mất mặt chín thánh thể lớn mà.
Nguyệt Ly cảm thấy đau đầu, tên khốn kiếp này một ngày không gây chuyện là trong lòng khó chịu có đúng không?
- Anh điên cuồng cái gì mà điên cuồng, bây giờ còn không phải đã bị bắt sao?
Hắc Diệu khi dễ nhìn Vương Hạo.
Vẻ mặt Vương Hạo ghét bỏ nói:
- Anh biết cái gì? Tôi đây gọi là đi sâu vào lòng địch, vì sự nghiệp cách mạng vĩ đại, bất cứ lúc nào cũng có thể dâng hiến tính mạng của mình.
Tiểu Bạch nhảy lên vai của Vương Hạo, vẻ mặt chính khí nói:
- Không sai, chúng tôi là hóa thân của chính nghĩa, vì không để cho đồng bào tiếp tục chịu khổ nữa, chúng tôi phải đi sâu vào lòng địch, hoàn thành nhiệm vụ vinh quang vĩ đại này.
Hắc Diệu cho một người một thỏ này ánh mắt khi dễ, sau đó quay đầu sang một bên, không muốn giao lưu với hai kẻ đần này.
Nguyệt Ly khẽ xoa mi tâm, cảm thấy ở cùng một chỗ với hai người này thật sự quá đau đầu.
Đúng lúc này, hộ vệ ngoài cửa khiển trách:
- Ồn ào gì thế, còn tranh cãi nữa cẩn thận lão tử lập tức dụng hình với các người.
- Dụng hình? Cái này cũng phải xem các người có thể tìm được người hay không đã?
Vương Hạo bĩu môi, trực tiếp khởi động tinh đồ vũ trụ lập tức biến mất.
Nguyệt Ly cả kinh kêu lên:
- Vương Hạo, Tiểu Bạch, anh ở đâu vậy?
Giọng nói của Hắc Diệu gấp rút kêu lên:
- Huynh đệ, vị huynh đệ chính nghĩa lại vĩ đại này, anh nhanh chóng trở về, là tiểu đệ có mắt không nhìn được Thái Sơn…
Ngoài cửa hộ vệ vô cùng kinh ngạc, vội vàng thổi còi báo động:
- Người đâu mau tới đây, có phạm nhân vượt ngục…
…
Tứ Thánh Tinh.
Trước một tòa cung điện.
Lăng Thành cung kính quỳ gối ngoài cửa lớn.
Một giọng nói vô thượng theo đó vang lên:
- Thành nhi, lần này con làm rất tốt, một lần liền tập trung năm thánh thể lớn, chẳng qua là con lại cũng trêu chọc luôn ba bá chủ.
Lăng Thành tự tin cười nói:
- Sư phụ xin yên tâm, dọc đường đi đồ nhi không có để lại bất kỳ manh mối nào, cho dù Ba bá chủ có tức giận nữa, cũng không tìm được chúng tôi.
Một tiếng thở dài tiếng vang lên:
- Ba bá chủ có thể uy chấn vũ trụ Đa Nguyên nhiều năm, còn khiến cho chúng tôi lánh đời không ra, sao lại là kẻ đầu đường xó chợ được?
Lăng Thành không phục nói:
- Sư phụ, ngài cũng quá nâng chí khí của người khác, tự diệt oai phong của mình rồi.
Kẽo kẹt…
Đúng lúc này, cửa lớn của cung điện mở ra, một lão già râu trắng tiên phong đạo cốt đi ra.
Lăng Thành liền vội vàng hành lễ:
- Tham kiến sư phụ.
Lão giả râu bạc thở hắt ra mở miệng nói:
- Con còn là quá trẻ tuổi, mãi mãi nhìn vấn đề đơn giản như vậy, vi sư nhận được tin tức, ba bá chủ đã lên đường đi đến tộc Hắc Thiên Hồ, dự định để cho Nữ Vương Hắc Thiên Hồ giúp bọn họ tìm Vương Hạo.
- Nữ Vương của Hắc Thiên Hồ tìm kiếm Vương Hạo?
Lăng Thành cười nói:
- Nữ Vương của Hắc Thiên Hồ này có bản lĩnh gì có thể tìm được Vương Hạo? Lẽ nào cô và Vương Hạo đã có quan hệ thân theiét ồi? Vì vậy có thể tìm được mùi của hắn?
Lão nhân râu bạc lắc đầu nói:
- Nữ Vương của Hắc Thiên Hồ đã từng đánh Cửu U Hắc Viêm vào trong cơ thể Vương Hạo, khiến cho giữa cô và Vương Hạo có mối liên hệ không nói được, cho dù con phong ấn toàn thân của Vương Hạo cũng sẽ bị tìm thấy thôi.
Vẻ mặt của Lăng Thành thay đổi:
- Vậy bây giờ phải làm sao?
Lão giả râu bạc thở dài nói:
- Không có cách nào khác, chỉ có thể thả Vương Hạo ra, sau đó nhánh chóng di dời tổng bộ, hy vọng còn có thể kịp.
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo vang lên:
- Đừng mà. Tôi ở nơi này chơi rất vui, sao các người có thể bảo tôi rời đi chứ?
- Ai?
Lăng Thành vô cùng kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn lại, vị thiếu niên xuất hiện sau lưng hắn không phải là Vương Hạo thì còn có thể là ai chứ?
Sắc mặt của lão giả râu bạc nghiêm trọng nói:
- Cậu chính là Vương Hạo? cCu là làm cách nào chạy trốn khỏi phòng giam?
- Nói trốn nghe không hay biết bao, tôi chỉ là lịch sự qua chào hỏi với chủ nhân mà thôi, đợi lát nữa sẽ trở về, nhớ kỹ xào vài món nhắm rượu đưa tới phòng giam cho tôi.
Vương Hạo mỉm cười, sau đó lập tức biến mất.
Khóe mắt của lão gia tóc bạc giật giật, trong lòng xuất hiện câu chửi thề thật lớn, hắn đã sống vô số năm cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua người nào lớn lối như thế.
Như vậy nào phải là đang ngồi tù, đây rõ ràng là chỗ nghỉ mát mà…
Chương 892 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]