Vũ trụ Tứ Thánh.
Hành tinh Tứ Thánh.
Vương Hạo đột nhiên xuất hiện trong phòng giam. Hai người Nguyệt Ly, Hắc Diệu bất ngờ vui mừng nhìn Vương Hạo.
Chỉ cần vị gia gia này trở về, vậy có nghĩa là bọn họ cũng có thể đi theo, đương nhiên điều kiện tiên quyết là lương tâm của vị gia gia này trỗi dậy.
Hắc Diệu không ngừng nói
- Vị đại ca chính nghĩa này, mới vừa rồi là tiểu đệ có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, chỉ cần anh có thể dẫn tiểu đệ ra ngoài, vậy từ đây về sau tiểu đệ sẽ là thiên lôi cho đại ca sai đâu đánh đó.
Nguyệt Ly liếc mắt, phát hiện vị thánh thể Ám Linh này thật đúng là hoàn toàn không có khí phách mà.
Vẻ mặt Vương Hạo chính khí nói:
- Làm một đại anh hùng chính nghĩa, tôi không chỉ có lòng dạ rộng lớn, mà còn có hoài bão cứu người, cho nên tôi tha thứ cho anh, cũng bảo đảm sẽ cứu anh ra ngoài.
- Cảm ơn lão đại, anh thật đúng là người tốt mà.
Khóe mắt Hắc Diệu dâng trào nước mắt, bị cảm động đến nói không nên lời.
Khóe mắt Nguyệt Ly giật giật, lại còn nói Vương Hạo là người tốt, đứa bé này không phải bị bệnh đấy chứ?
Vương Hạo đột nhiên nói:
- Tuy nhiên, tốt nhất anh nhớ cho kỹ, đại anh hùng ghét nhất là người khác nói không giữ lời, gặp phải người như thế, bọn họ sẽ lựa chọn vì dân trừ hại.
- Dạ, dạ, dạ…
Hắc Diệu sợ hãi gật đầu liên tục, tỏ vẻ mình nói chuyện nhất định sẽ giữ lời, nhất định sẽ như thiên lôi cho Vương Hạo sai đâu đánh đó.
Nguyệt Ly tò mò quan sát Vương Hạo, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết Vương Hạo nhất định đang có chủ ý xấu xa gì đó, nếu không sẽ không dễ nói chuyện như vậy.
Tiểu Bạch ngồi ở trên vai Vương Hạo, nghiêng đầu nhớ lại, năm đó lúc Vương Hạo gặp phải Ám Linh thể Tuyết Thiên Cầm kia, cũng bắt người ta vào, liều chết rút máu điều chế thuốc, bây giờ có vị tiểu đệ bản thánh thể Ám Linh tiến hóa này, vậy sẽ là một cảnh tượng như thế nào đây?
Nghĩ tới đây, Tiểu Bạch thông cảm nhìn Hắc Diệu, đây là mới ra biển lửa lại vào địa ngục mà.
Lúc này, vẻ mặt của hộ vệ bên ngoài phòng giam đề phòng nhìn Vương Hạo.
Bọn họ vốn tưởng rằng Vương Hạo đã vượt ngục chạy trốn, nhưng ai biết hắn lại đã trở về.
Vèo…
Đúng lúc này, vài tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Đám hộ vệ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn lão giả râu bạc xuất hiện ở trước nhà giam, đi chung còn có Lăng Thành.
- Tham kiến bốn vị thánh chủ.
Đám hộ vệ vô cùng kinh ngạc, liền vội vàng hành lễ.
Ánh mắt của Nguyệt Ly chợt co lại, nhỏ giọng nghiêm trọng nói:
- Vương Hạo, đây là bốn vị thánh chủ của Hội Tứ Thánh, thánh chủ Đông Cực, thánh chủ Tây Cực, thánh chủ Nam Cực, thánh chủ Bắc Cực.
- Hóa ra Hội Tứ Thánh thật sự có bốn vị thánh chủ à?
Vương Hạo không nhịn được hỏi.
Nguyệt Ly gật đầu nói:
- Tôi nghe nói bốn vị thánh chủ này là yếu nhất trong thánh chủ, cho nên không thể không liên hợp lại.
Vương Hạo chợt nói:
- Hóa ra là bốn phế vật, không trách được chỉ biết trốn ở chỗ này, tuy nhiên phế vật này có liên kết nhiều thêm nữa cũng không phải là phế vật sao?
Vẻ mặt của bốn vị thánh chủ trong nháy mắt âm trầm bầu không khí ở nơi đó trong nháy mắt trở nên nặng nề.
Lăng Thành lạnh giọng quát:
- Vương Hạo, anh đừng hòng ở chỗ này diễu võ dương oai, tôi hỏi anh mới vừa rồi anh làm thế nào ra ngoài được?
Vương Hạo mỉm cười nói:
- Anh đoán đi?
Đoán ông nội anh.
Đoán em gái anh.
Vẻ mặt Lăng Thành trở nên đen thui, hận không thể tự tay chém Vương Hạo.
Chuyện này nếu như có thể đoán được vậy hắn còn hỏi cái rắm gì chứ?
Vương Hạo đột nhiên hỏi:
- Đúng rồi, tôi bảo các người chuẩn bị rượu ngon cùng thức ăn ngon đâu?
Tất cả mọi người ở đó đều cạn lời, trong lòng xuất hiện một câu chửi thề thật lớn.
Đây rốt cuộc là tới ngồi tù hay là tới tiệm ăn vậy?
Vẻ mặt Vương Hạo ghét bỏ nói:
- Thái độ phục vụ của nhà các người thật đúng là kém cỏi, bỏ đi ai kêu con người tôi dễ nói chuyện chứ. Lại miễn cưỡng xem nơi này là nhà của mình, tự mình đi tìm đồ ăn thôi.
Ánh mắt của bốn đại thánh chủ chợt co lại, nhanh chóng bấm chỉ quyết phong tỏa toàn bộ nhà giam lại.
- Không cần uổng phí sức lực, chỉ dựa vào các người cũng không ngăn cản được tôi.
Vương Hạo mỉm cười, khởi động tinh đồ vũ trụ lập tức biến mất.
Vẻ mặt của Bốn đại thánh chủ mạnh mẽ thay đổi, bốn người bọn họ liên thủ lại cũng không ngăn cản được Vương Hạo, đây xác định không phải là đang đùa sao?
Hắc Diệu lên tiếng khóc thút thít nói:
- Đại ca, anh không phải nói sẽ dẫn tôi đi cùng sao? Sao anh lại đi một mình chứ?
Giọng điệu của Lăng Thành gấp gáp vang lên:
- Còn chờ gì nữa, mau đi bắt người trở về!
- Dạ.
Hộ vệ đáp lời, nhanh chóng đi bắt người.
Thánh chủ Đông cực lắc đầu nói:
- Vô dụng thôi, ngay cả bốn người chúng tôi liên thủ lại cũng không ngăn cản được Vương Hạo, bây giờ cho dù phái nhiều người hơn nữa đi bắt, cũng đừng mơ tưởng bắt được hắn.
Lăng Thành không cam lòng nói:
- Lẽ nào lại nhìn Vương Hạo nghênh ngang chạy trốn như vậy sao?
Sắc mặt của Thánh chủ Tây cực nặng nề nói:
- Bây giờ Vương Hạo hoàn toàn không có ý chạy trốn, trái lại còn dự định ở lại đây lâu dài, đây mới là chỗ khiến người ta đau đầu nhất.
Thánh chủ Nam cực gật đầu nói:
- Nếu như Vương Hạo cứ lười không chịu đi, vậy Hội Tứ Thánh của chúng tôi đây sẽ trở thành mục tiêu sống, Ba bá chủ, tộc Thiên Hồ này chắc hẳn sẽ rất nhanh dẫn đại quân đến đây, đến lúc đó chúng tôi tuyệt đối không chống đỡ nổi.
Thánh chủ Bắc cực trầm giọng nói:
- Kế hiện này là chỉ có thể bắt Vương Hạo, xóa sạch Cửu U Hắc Viêm trong cơ thể hắn, sau đó nhanh chóng rút khỏi vũ trụ Tứ Thánh mới được.
Thánh chủ Đông cực thở dài nói:
- Ai có thể bắt được Vương Hạo chứ?
Haiz…
Bốn đại thánh chủ thở dài hết cách, cảm thấy thật sự quá đau đầu.
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo vang lên:
- Tôi nói các người thật nhỏ mọn mà, trong nhà có nhiều thứ tốt như vậy lại có thể tiếc lấy ra cho tôi ăn, thái độ phục vụ này nhất định phải cho đánh giá kém mới được.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong tay Vương Hạo và Tiểu Bạch ôm một đống lớn kỳ trân dị quả, đều là các loại không có mấy trăm vạn năm thì đừng mơ sẽ chín.
- Không tệ, phải cho đánh giá kém.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, cầm lấy một quả ăn.
Vẻ mặt của Thánh chủ Đông cực thay đổi mạnh mẽ, cả kinh kêu lên:
- Đây là bảo bối trong bảo khố của lão phu, cậu làm thế nào để đột phá kết giới nghiêm ngặt của tôi để lấy những thứ này ra ngoài…
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Đã nói các người đều là phế vật, kết giới của phế vật bố trí thì làm sao có thể ngăn cản được loại thiên tài siêu cấp như tôi?
- Đúng vậy, đúng vậy…Vương Hạo là thiên tài cái thế.
Tiểu Bạch cắn một miếng lên một quả không biết tên, cảm giác không thể ăn trực tiếp vứt bỏ, ăn quả tiếp theo.
Vẻ mặt của thánh chủ Tây cực đau lòng nhìn Tiểu Bạch, rên lên nói:
- Trời ơi! Sao cậu lại có thể đạp hỏng Bích Tiên Quả ngàn vạn năm mới có thể chín như vậy, cậu không sợ sẽ bị sét đánh sao?
- Danh ngôn sống của của Thỏ bảo bảo tôi chính là ăn ngon thì ăn, không thể ăn, cho dù phá hỏng cũng không cho người khác ăn.
Tiểu Bạch kiêu ngạo ngẩng đầu lên, sau đó vứt Bích Tiên Thảo trong tay xuống đất rồi nhấc chân giẫm lên.
Nhìn thấy được một cảnh tượng như vậy, trong lòng tất cả mọi người có mặt ở đó được gọi là vô cùng nhức nhối, hận không thể nhặt lên hai thanh đao dưa hấu tối nay ăn thịt thỏ.
Bốn đại thánh chủ hoàn toàn phát điên, nhất trí cho rằng phải nhanh chóng tiễn Vương Hạo đi mới được, bằng không không cần chờ ba bá chủ đến tấn công bọn họ, bọn họ cũng sẽ bị Vương Hạo làm cho phá sản, từ đó tuyên bố giải tán Hội Tứ Thánh.
Nguyệt Ly thoáng lộ ra nụ cười hả hê, đây thật là mời thần thì dễ tiễn thần thì khó mà…
Chương 893 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]