Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 895: CHƯƠNG 894: TÂM HUYẾT NAM NHI

Trong phòng giam.

- Tiếp lấy!

Vương Hạo lần lượt ném ba trái cây cho ba người Nguyệt Ly, Hắc Diệu, Âu Dương Nguyên Tu.

Hắc Diệu vui nừng bất ngờ, không kịp chờ đợi đã nuốt một trái cây màu đỏ vào trong bụng, trong nháy mắt vết thương trên người, hai tay, hai chân bị đánh gãy đã khôi phục lại.

Đồng thời, các loại phong ấn trên thân được phá tan, tu vi trong nháy mắt khôi phục lại cấp bậc Chúng Thần.

Sau khi Nguyệt Ly ăn một trái cây màu trắng, hàn khí trên thân càng thêm lạnh, phong ấn cũng bị phá giải, tu vi khôi phục lại cấp bậc Chúng Thần.

Âu Dương Nguyên Tu vẫn cuồng nhiệt nhìn Vương Hạo, mở miệng nuốt một trái cây màu đen, phong ấn không chỉ có bị phá tan, tu vi còn đột phá đến Chí Tôn Thiên cấp.

Chẳng qua là thọ nguyên này cũng đang không ngừng giảm mạnh, rõ ràng trái cây này không phải là trái cây tốt.

Tiểu Bạch ngồi ở trên vai của Vương Hạo, hài lòng ăn trái cây trong tay.

Nó cũng sẽ không quan tâm những trái này có công hiệu gì, chỉ để ý xem ăn có không ngon hay không, ăn ngon lại ăn thêm vài miếng, ăn không ngon trực tiếp giẫm nát.

Tính tình của nó tùy hứng như vậy lại khiến cho Vương Hạo hết sức hài lòng, biểu thị đây mới là thỏ hắn nuôi.

Nguyệt Ly đảo mắt, thầm nói:

- Quả nhiên là chủ nào, thỏ nuôi như vậy, đều cùng một đức hạnh!

Thánh giả Đông Cực nhíu chân mày lại, trầm giọng nói:

- Vương Hạo có thể thả ra, mấy người khác phải bắt lại.

- Vâng!

Hộ vệ đáp một tiếng, sau đó nhanh chóng vọt vào nhà giam, mục tiêu không ngờ là Nguyệt Ly, Hắc Diệu, Tiểu Bạch, Âu Dương Nguyên Tu.

Lăng Thành không cam lòng nói:

- Chẳng lẽ thật sự chỉ có thể thả ra Vương Hạo sao?

Thánh giả Tây Cực gật đầu nói:

- Vương Hạo nắm giữ thánh thể Thuần Dương, thánh thể Bạch Hổ, giết người này thật sự quá đáng tiếc, cho nên chỉ có thể tạm thời thả ra, chờ tương lai lại tìm cơ hội bắt hắn trở lại.

Giọng điệu Lăng Thành sốt ruột nói:

- Nếu như lần này thả Vương Hạo, lần sau muốn bắt hắn sợ rằng khó như lên trời, không nên quên, trước đây chưa từng gặp qua người nào có thiên phú như hắn!

Thánh giả Nam Cực thở dài nói:

- Còn không phải bởi vì hết cách rồi soa, sau đó khó bắt, dúao cũng tốt hơn hiện tại thu hút ba bá chủ lớn qua, khiến cho chúng ta bị tiêu diệt hoàn toàn chứ?

- Đáng chết!

Lăng Thành đánh một quyền vào trên tường, biểu thị mình vô cùng không cam lòng.

Thánh giả Bắc Cực vỗ nhẹ vào vai của Lăng Thành.

- Không nên như vậy, bây giờ chúng ta cần phải nhanh chóng rút lui khỏi vũ trụ Tứ Thánh, bằng không chờ ba bá chủ lớn tới, vậy thật sự không có cơ hội đi.

- Được, đồ nhi này sẽ xuống chuẩn bị rút lui khỏi đây!

Lăng Thành hít một hơi thật sâu, không cam lòng liếc mắt nhìn Vương Hạo, sau đó biến mất khỏi nhà giam.

- Giết!

Đúng lúc này, hộ vệ đã vọt tới trước người Nguyệt Ly, vũ khí trong tay lóe ra một từng đợt hàn quang, nhanh chóng chém về phía bọn họ.

Nguyệt Ly nhíu mày lại, một hàn khí lạnh lùng đến cực hạn trong nháy mắt cuốn ra toàn bộ nhà giam, trong tay cô cũng nhanh chóng ngưng tụ ra một thanh kiếm lớn do băng tuyết khắc thành, toàn thân tản ra hàn khí cực hạn.

Đồng thời, khí tức Nguyệt Ly cũng trở nên vô cùng lạnh giá, kiếm lớn hàn băng trong tay thong thả giơ lên lại lấy một loại tốc độ khủng khiếp chém xuống, ở trong hư không liên tiếp hiện ra kiếm quang.

- Ầm ầm ầm…

Một giây tiếp theo, kiếm quang chói mắt bắn ra, tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo vang vọng toàn bộ nhà giam.

- A…

Đám hộ vệ tránh không kịp, phát ra tiếng kêu thê thảm, thân thể bắt đầu cứng đờ.

- Uống…

Âu Dương Nguyên Tu hét lớn một tiếng, một khí tức cuồng bạo theo đó tràn ra toàn bộ nhà giam, cũng không biết từ khi nào trong tay hắn xuất hiện thêm một cây kim côn, lấy lực bổ Hoa Sơn nhanh chóng hạ xuống.

- Ầm ầm ầm…

Lúc này, tiếng nổ mạnh thật lớn vang vọng thiên địa, mặt đất theo đó chấn động kịch liệt, nhà giam cũng đang không ngừng sụp đổ.

Thánh giả Tây Cực cau mày nói:

- Những tiểu tử này đều rất mạnh, chúng ta có nên tự mình ra tay hay không?

Thánh giả Đông Cực lắc đầu.

- Quá mất thân phận, còn là nhìn lại nói.

Thánh giả Nam Cực bĩu môi nói:

- Đối phó bọn họ cũng cần phải thánh giả ra tay, vậy chúng ta thành lập Tứ Thánh Hội làm gì?

Thánh giả Bắc Cực tán thành gật đầu nói:

- Không sai, khiến cho Chí Tôn Thiên cấp qua bắt bọn họ là được rồi.

- Vèo vèo…

Vừa dứt lời, từng tiếng xé gió gấp gáp vang lên, chỉ thấy một đám Chí Tôn Thiên cấp nhanh chóng loa vọt về phía đám người Nguyệt Ly.

Nguyệt Ly vội vàng kêu lên:

- Hắc Diệu nhanh chóng qua hỗ trợ đi.

- Hỗ trợ? Là các ngươi giúp tôi mới đúng chứ?

Hắc Diệu cười to nói:

- Vương Hạo, cậu thật đúng là người ngu ngốc, nói mấy câu nịnh bợ thì không biết đông tây nam bắc, cho nên các người cứ ở lại giúp tôi kéo dài thời gian đi!

- Tiểu tử cậu giỏi lắm, hi vọng cậu sẽ không hối hận!

Hai mắt Vương Hạo lóe ra một tia sáng lạnh lẽo, Hắc Diệu này đã ở trong danh sách phải giết chết của hắn.

- Lão tử co được dãn được, từ trước đến nay sẽ không hối hận!

Hắc Diệu cười lớn một tiếng, thân thể nhanh chóng tan ra, cuối cùng biến thành một làn khói đen dường như sẽ lập tức tiêu tan vậy.

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng xông về phía Nguyệt Ly và Âu Dương Nguyên Tu.

Hai mắt của thánh giả Đông Cực chợt vừa mở, kêu lớn:

- Vương Hạo muốn dẫn bọn họ đi, nhanh chóng cản bọn họ lại!

Còn chưa nói dứt lời, bốn đại thánh giả đồng thời lập tức biến mất.

Đồng tử của Vương Hạo chợt co lại, không kịp để ý tới Nguyệt Ly và Âu Dương Nguyên Tu, trực tiếp khởi động tinh đồ vũ trụ, dẫn theo Tiểu Bạch lập tức biến mất.

- Đập…

Một giây tiếp theo, hai người Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu nhanh chóng bay ra ngoài, lại hung hăng đụng vào tường, sau đó nghiêng đầu một cái, hoàn toàn rơi vào trong hôn mê.

- A…

Đồng thời, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Chỉ thấy Hắc Diệu từ trong khói đen hiện ra thân hình, đồng thời hai tay, hai chân lại bị đánh gãy, máu tươi bắn ra, bộ dáng còn muốn thê thảm hơn cả trước đó.

Thánh giả Tây Cực nhíu mày lại.

- Chúng ta không thể ở lại, phải nhanh chóng rời đi mới được, bằng không Vương Hạo trở lại cứu người, mấy thánh thể chúng ta cũng không giữ được.

Thánh giả Nam Cực thở dài nói:

- Vương Hạo người này xuất quỷ nhập thần, cũng không biết sau này có thể bắt được hắn hay không?

Thánh giả Bắc Cực có chút lo lắng nói:

- Có thể bắt hay không chờ sau này hãy nói, hiện tại lão phu lo lắng chính là Vương Hạo có thể theo chúng ta hay không.

- Ầm ầm ầm…

Đúng lúc này, một tiếng nổ cực lớn vang lên.

- Chuyện gì xảy ra?

Sắc mặt của bốn đại thánh giả biến đổi, trong lòng không biết vì sao có một dự cảm xấu.

Dường như để chứng minh bốn đại thánh người suy đoán, vài âm thanh vang vọng toàn bộ vũ trụ Tứ Thánh.

- Tài Quyết Quân, lên cho bản minh chủ, nhất định phải cứu Vương Hạo ra!

- Thiên Phách Quân, xông vào cho bản vương, hễ là thành viên của Tứ Thánh Hội giết không tha!

- Ma Uy Quân, giết cho bản hoàng, đi qua nơi nào chó gà đều không tha!

- Ba bá chủ lớn!

Vẻ mặt của bốn đại thánh giả biến đổi, hoàn toàn không hiểu nổi ba bá chủ lớn làm thế nào lại tới nhanh như vậy.

Đúng lúc này, giọng nói với hào khí ngất trời của Vương Hạo vang vọng trong vũ trụ Tứ Thánh.

- Các người lại muốn sử dụng tôi để uy hiếp ba bá chủ lớn, tôi nói cho các người biết, Vương Hạo tôi chính là nam nhi đầy tâm huyết, cho dù chết, cũng sẽ không cho các người thực hiện được ý định của mình, ba bá chủ lớn tiền bối, mong các tiền bối nhớ kỹ, Vương Hạo ta không khiến cho các tiền bối phải mất mặt, a…

Theo tiếng la cuối cùng của Vương Hạo vang lên, trong thiên địa trong nháy mắt trở nên yên tĩnh…

Chương 894 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!