Vẻ mặt của bốn đại thánh biến đổi ko ngừng, phát hiện ra khả năng phá hoại của tên tai họa Vương Hạo này vượt quá xa so với dự đoán của họ.
Hắn không chỉ mang lại rủi ro đến cho bọn họ, mà còn có thể khiến cho bọn họ phá sản!
Đúng lúc này, giọng nói nghịch ngợm của Vương Hạo vang lên.
- Ha lô, bốn vị thánh giả, tiếp theo đến lượt các anh biểu diễn!
Bốn vị đại thánh vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo lại xuất hiện ở trong phòng giam, không nói nửa lời đã nắm lấy Nguyệt Ly và Âu Dương Nguyên Tu, còn Hắc Diệu lại lập tức biến mất, đồng thời hắn còn để lại một “Vương Hạo” đang trợn trừng mắt, một thi thể chết không nhắm mắt.
Thánh giả Đông Cực cả kinh kêu lên.
- Nhanh chóng tiêu hủy thi thể này đi, bằng không đến khi ba bá chủ lớn tới đây, lại không thể giải thích rõ được.
Thánh giả Tây Cực tức giận thở hổn hển nói.
- Như vậy toàn bộ mấy đại thánh thể đều không thấy nữa, còn nữa hắn lấy những thi thể trông rất thật này từ đâu ra?
Giọng điệu thánh giả Bắc Cực sốt ruột nói.
- Không cần dài dòng, nhanh chóng tiêu hủy thi thể này đi!
Thánh giả Nam Cực ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, ngơ ngác nói.
- Tôi nghĩ đã không kịp nữa rồi rồi…
- Ầm ầm ầm…
Vừa dứt lời, những tiếng nổ lớn vang lên, chỉ thấy nóc nhà của nhà tù bị đập thủng, lộ ra một cái hố lớn.
Vẻ mặt ba bá chủ lớn lạnh lùng thâm hiểm nhìn thi thể của “Vương Hạo”, ba luồng uy áp vô cùng áp lực không ngừng dâng lên.
Thánh giả Đông Cực vội vàng nói.
- Ba bá chủ lớn, chuyện không phải là như các anh nghĩ đâu, Vương Hạo chưa hề chết, đây là thi thể giả.
Minh chủ Khiếu Thiên giận dữ hét lên.
- Các anh cho rằng bản minh chủ là tên đần sao? Ngay cả thi thể giả hay thi thể thật cũng không nhìn ra sao?
Thánh giả Tây Cực tức giận nói.
- Đại ca, nhiều lời với bọn họ làm gì, chúng ta trực tiếp liều mạng, như vậy ai thắng ai thua còn không biết đâu!
Bá chủ Bắc Hiên kìm nén lửa giận nói.
- Tứ Thánh Hội các anh không chỉ bắt nạt con gái của bản vương, còn giết chết đồ đệ mà bản vương coi trọng, bây giờ lại càng không coi bản vương ra gì, được, thực sự rất giỏi…
Thánh giả Nam Cực kêu lớn lên.
- Đệ tử của Tứ Thánh Hội toàn diện phản kích!
- Giết!!
Một giây tiếp theo, những âm thanh giết chóc kinh thiên vang lên khắp vũ trụ Tứ Thánh.
- Ầm ầm ầm…
Chỉ chốc lát, những tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo không ngừng vang lên, trong không trung truyền đến từng đợt chấn động, có thể thấy được một cuộc chiến đấu quy mô trước nay chưa từng có, sau này sợ rằng cũng không có.
Âu Hoàng Ma Chủ hít một hơi thật sâu, thản nhiên nói.
- Ngày hôm nay bản hoàng rất không vui!
- Ầm ầm ầm…
Vừa dứt lời, trong cơ thể Âu Hoàng bạo phát ra một luồng khí chấn động thiên địa, trong không trung đang không ngừng vỡ nát.
Đồng tử của bốn đại thánh giả chợt co lại, cả kinh kêu lên.
- Làm sao có thể? Bọn họ rõ ràng chỉ có tu vi của người đứng đầu Thiên cấp, nhưng vì sao chiến lực của họ lại còn khủng khiếp hơn chúng ta?
Bá chủ Bắc Hiên lạnh lùng nói.
- Đó chính là sự khác nhau giữa thiên tài và kẻ tầm thường, kẻ tầm thường chỉ muốn đột phá cảnh giới, còn điều thiên tài muốn chính là làm thế nào để khiêu chiến vượt cấp.
Vừa dứt lời, ba bá chủ lớn hóa thành ba dải lưu tinh xông về phía bốn đại thánh.
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, tiếng nổ kinh thiên hoàn toàn bao trùm thiên địa, một luồng năng lượng khủng khiếp trước đây chưa từng thấy đã quét ngang tất cả, không biết bao nhiêu tinh cầu đã bị hủy diệt dưới một đòn này.
… . . .
Vũ trụ Tứ Thánh.
Đoàn người Vương Hạo xuất hiện trên một tinh cầu không biết tên.
Khóe miệng Vương Hạo hơi khẽ cong lại, cho dù giá của thi thể cao lớn này đạt đến 5000 vạn điểm vũ trụ, có thể dễ dàng giấu diếm trót lọt được ánh mắt của ba bá chủ lớn.
Nhưng hắn tin rằng theo sự thăng cấp của chiến đấu, thứ hắn kiếm được sẽ ngày càng nhiều.
Đương nhiên, điều mấu chốt nhất chính là, hắn có thể giả chết để thoát khỏi sự dây dưa với ba bá chủ lớn, khiến cho bản thân không cần phải bị động như vậy.
Đúng lúc này, tiếng của hệ thống vang lên.
- Tinh tinh, chúc mừng chủ nhân gây ra đại chiến kinh thiên, thu được 200 trăm triệu điểm vũ trụ.
- 200 trăm triệu!
Vương Hạo kinh sợ hô lên một tiếng, hắn bị dọa đến nỗi mồ hôi lạnh tuôn ra, lần này tính cho nhiều điểm như vậy, hoàn toàn có thể tưởng tượng được chiến tranh sẽ xảy đến kịch liệt như thế nào.
- Không được, tôi phải nhanh chóng rời khỏi vũ trụ Tứ Thánh mới được.
Vương Hạo vội vàng đánh thức Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu.
Nguyệt Ly khẽ xoa đầu, vẻ mặt thống khổ nói.
- Tôi làm sao vậy?
Vương Hạo nghiêm túc nói.
- Cô đừng động đậy, bần tăng phát hiện ra cô nương trong nóng ngoài lạnh, nghĩ rằng không quá nhiệt tình, nếu như vậy thì để bần tăng chủ động!
Nguyệt Ly cúi đầu xuống dưới, sau đó nhìn thấy Vương Hạo vươn móng vuốt sói chộp về phía hung khí của cô.
- A…
Nguyệt Ly hét lên một tiếng, nhấc chân lên đá về phía Vương Hạo.
Vương Hạo hoảng sợ hét lớn.
- Không ổn, bốn đại thánh giả đã đuổi tới rồi!
Nguyệt Ly vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng xoay người đề phòng, nhưng lại không thấy có gì cả, mà chính cô cũng không ở trong phòng giam nữa, co ođã xuất hiện trên một thảo nguyên lớn.
Bên cạnh còn có Âu Dương Nguyên Tu đang cuồng nhiệt nhìn Vương Hạo, cùng với Hắc Diệu đang kinh hoàng nhìn Vương Hạo.
- Nơi này là… Ô ô…
Nguyệt Ly quay đầu lại hỏi Vương Hạo, nhưng giây tiếp theo đôi mắt của Nguyệt Ly trợn tròn, trong đầu trống rỗng.
Chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào Vương Hạo đã xuất hiện ở phía sau cô, khoảnh khắc khi cô quay đầu lại, lại có thể hôn vào đôi môi Vương Hạo.
Sau một lát, Nguyệt Ly phục hồi lại tinh thần, liền đẩy Vương Hạo ra, vẻ mặt nổi giận trừng mắt nhìn Vương Hạo.
Vương Hạo khóc thút thít nói.
- Tiểu Hồ Ly thân yêu của anh, anh có lỗi với em, không nghĩ tới Nguyệt Ly lại là loại người giả vờ nghiêm túc như vậy, cô ta nhân lúc em không ở đây, lại có thể làm ra chuyện như này với anh, anh không sống nữa…
Sắc mặt Nguyệt Ly tái xanh, tên khốn kiếp này cáo trạng trước cũng được thôi, nhưng hắn lại còn một khóc hai ầm ĩ ba thắt cổ, thật đúng là tiện nhân của tiện nhân mà!
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, tiếng nổ mạnh rất lớn vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy không trung nhanh chóng vỡ nát với tốc độ cực nhanh.
Nguyệt Ly cả kinh kêu lên.
- Không ổn, vũ trụ sắp vỡ nát rồi, chúng ta phải mau chóng rời đi mới được.
Sắc mặt Vương Hạo nghiêm túc lại, hắn cũng không quấy rối Nguyệt Ly nữa, nhanh chóng đi tới trước mặt Hắc Diệu.
Hắc Diệu hoảng sợ kêu lên: "Đại ca, tiểu đệ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, cầu xin đại ca tha thứ cho tiểu đệ…
Vương Hạo lạnh lùng nói.
- Ở trong từ điển của tôi không có hai chữ tha thứ này.
- Không, không… cầu xin anh…
Hắc Diệu bắt đầu thét lên chói tai.
Vương Hạo nắm lấy Hắc Diệu, lại, dẫn theo Nguyệt Ly, Âu Dương Nguyên Tu, Tiểu Bạch lập tức biến mất.
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, vũ trụ Tứ Thánh vỡ nát, một tiếng nổ mạnh rất lớn vang vọng trên không trung, từng đợt chấn động nhanh chóng vọt tới bốn phương tám hướng.
- Ầm ầm ầm…
Lại là một tiếng nổ lớn vang lên, chỉ thấy trong không trung có bảy bóng người nhanh chóng hiện ra, nhìn kỹ lại chính là bốn đại thánh và ba bá chủ lớn.
Điều khiến người ta không ngờ được chính là, tu vi của bốn đại thánh cao hơn so với ba bá chủ lớn, số lượng người cũng nhiều hơn so với ba bá chủ lớn, nhưng vẫn bị ba bá chủ lớn đánh áp đảo, khí phách và phong thái này khiến người ta nhìn thấy đều có phần mê muội.
Ở phía xa, đoàn người Vương Hạo lơ lửng ở trong vũ trụ Đa Nguyên.
Nguyệt Ly không nhịn được cảm khái nói.
- Anh thật đúng là một tai họa, không chỉ có đùa bỡn với ba bá chủ lớn, lại còn phá hủy Tứ Thánh Hội.
Vương Hạo nhíu mày.
- Có phải cô yêu tôi rồi đúng không?
- Hoàn toàn không!
Nguyệt Ly lắc đầu, sau đó hiếu kỳ hỏi.
- Chuyện về sau anh định thế nào!?
- Miệng nói một đường, trong lòng lại nghĩ một nẻo!
Vương Hạo bĩu môi, sau đó cười nói.
- Cô nói xem ba bá chủ lớn vội vàng đánh vào Tứ Thánh Hội, tôi đi dọn sạch kho chứa bảo của bọn họ thì thế nào?
Nguyệt Ly hoàn toàn khiếp sợ tới mức ngây người, thực sự rất muốn nói một câu, mẹ tôi không cho tôi chơi với người điên…
Chương 895 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]