Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 897: CHƯƠNG 896: YÊU THƯƠNG CẬU THẬT TỐT

Vũ trụ đa nguyên.

- Giết…

Từng tiếng giếc chóc không ngừng vang lên, cả khung cảnh là Tài Quyết quân, Thiên Bá quân, Ma Uy quân đang bao vây tiêu diệt thành viên của Tứ Thánh Hội.

- Ùng ùng…

Một tiếng nổ đùng đoàng vang lên, trận chiến giữa bốn đại Thánh giả và ba đại cự đầu vẫn còn tiếp tục.

Năng lượng không ngừng bắn ra bốn phương tám hướng, chỉ cần đụng tới vũ trụ chung quanh, mặc kệ vũ trụ đó là cấp bậc thiên địa huyền hoàng gì, đều sẽ hủy diệt trong nháy mắt, không chút do dự.

Vương Hạo nhìn đại chiến kinh thiên xa xa phía trước, lúc này mới phát hiện bản thân thật nhỏ bé.

Dựa vào lực công kích hiện giờ của hắn, cho dù có bạo phát toàn lực cũng chỉ có thể hủy diệt một cái vũ trụ cấp Huyền, còn muốn đạt tới cấp bậc thuận tay hủy diệt bất cứ một cái vũ trụ cấp bậc bất kỳ, thì còn một khoảng cách rất xa.

Nguyệt Ly an ủi:

- Cậu không cần ao ước được như bọn họ, thiên phú của cậu quyết định tương lai cậu nhất định mạnh hơn bọn họ.

Hai tay Vương Hạo che ngực khoa trương kêu lên:

- Làm sao cô biết tôi rất mạnh chứ? Cô có ý đồ bất chính gì với tôi đúng không?

Mặt Nguyệt Ly xầm lại, cảm giác mình không nên nói chuyện với tên khốn nạn này.

Đồng thời trên mặt Nguyệt Ly lại nổi lên rặng mây đỏ khả nghi, trong đầu lại nghĩ lại cảnh mình hôn Vương Hạo lúc nãy.

Đúng lúc này, một tiếng cười duyên vang lên:

- Ha ha ha, em trai nhỏ Vương Hạo, cậu có thể giả chết lừa qua mắt ba đại cự đầu, nhưng lại không lừa được bản vương.

Mọi người quay đầu nhìn lại, thì thấy nữ vương Hắc Thiên Hồ mặc một áo lót nhỏ bằng da màu đen, quần đùi cũng bằng da màu đen, hoàn toàn lộ ra vóc người hoàn mỹ trước mặt bọn họ.

Nếu như trong tay còn cầm thêm một cây roi da nhỏ màu đen nữa, cam đoan sẽ khiến người ta liên tưởng bậy bạ.

- Má thỏ của tôi ơi! Sao lại là con hồ ly tinh này nữa!

Tiểu Bạch sợ giật bắn mình, nhanh chóng lao vào trong lòng Vương Hạo, không dám thò đầu ra. Nó không muốn trở thành đồ trang trí trong phòng vệ sinh của con hồ ly tinh này đâu.

Nữ vương Hắc Thiên Hồ liếm đôi môi đỏ mọng:

- Em trai nhỏ, cậu tự giác trở về với bản vương làm vật ấm giường, hay là để chị đây bắt cậu về, điều giáo một phen hả?

- Vật ấm giường?

Vương Hạo trợn trắng mắt, cảm giác mình mà so với nữ lưu manh này quả thực vẫn còn thuần khiết như đứa trẻ mẫu giáo.

Hắc Diệu vội vàng kêu to:

- Nữ vương Hắc Thiên Hồ đại nhân, nếu Vương Hạo không muốn trở thành vật ấm giường cho ngài, tôi nguyện ý, tôi thực sự nguyện ý.

Nữ vương Dạ Hồ đầy vẻ khinh bỉ nói:

- Dựa vào loại hàng như mi mà xứng so với Vương Hạo sao.

Hắc Diệu lập tức trợn tròn mắt, thực sự không hiểu nổi Vương Hạo này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Không chỉ có thể khiến ba đại cự đầu ra tay vì hắn, mà còn có thể làm cho nữ vương Hắc Thiên Hồ si mê hắn như vậy, chuyện này có phải có điểm nào giả dối hay không?

Vương Hạo tiến lên đạp Hắc Diệu một đạp, hầm hừ nói:

- Cũng không soi gương xem mình là loại hàng gì? Lại dám so sánh giá trị dung nhan với người đứng đầu vũ trụ đa nguyên như tao….

Nguyệt Ly vội vàng kéo Vương Hạo lại, gấp giọng nói:

- Không nên làm loạn, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này mới được. Nếu như rơi vào tay con hồ ly tinh này, tuyệt đối sẽ ăn khổ đấy.

- Đi như thế nào?

Vương Hạo mang vẻ bất đắc dĩ nói:

- Tinh đồ vũ trụ của tôi cũng chỉ có thể sử dụng trong bốn cấp vũ trụ thiên địa huyền hoàng. Ở trong vũ trụ đa nguyên này, nó không có nửa điểm tác dụng.

Sắc mặt Nguyệt Ly trở nên nghiêm túc nói:

- Không còn cách nào nữa thì tôi đi giữ chân cô ta, cậu thì nhanh chóng đi cầu cứu ba đại cự đầu.

Nữ vương Hắc Thiên Hồ che miệng cười nói:

- Ha ha ha, thực sự là quá buồn cười, một tên Chúng Thần cấp địa mà cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn nói giữ chân bản vương?

- Tôi cũng cảm giác cô ta đang nói khoác. Trước mặt nữ vương tỷ đây, chúng ta tốt nhất nên ngoan ngoãn đầu hàng là được rồi.

Vương Hạo cười cười, từ từ bay về phía nữ vương Dạ Hồ.

Nguyệt Ly vội vàng kêu lên:

- Vương Hạo, cậu làm gì thế? Nhanh quay lại đây!

Nữ vương Dạ Hồ che miệng cười nói:

- Vẫn là em trai nhỏ Vương Hạo thức thời, bản vương cam đoan sẽ yêu thương cậu thật tốt.

- Có thương yêu tôi hay không thì tôi không biết, nhưng chị đây chắc chắn sẽ rất đau.

Khóe miệng Vương Hạo hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười trong chính trực lại là bỉ ổi vô hạn.

Nữ vương Hắc Thiên Hồ lập tức ngây dại, cô rốt cuộc lại gặp lại nụ cười khiến cô mê đảo tâm hồn.

Nguyệt Ly thì sợ tới mức dựng tóc gáy. Cô hoàn toàn không ngờ lại có người có thể cười ra nụ cười tà ác như vậy, thậm chí còn có loại xúc động muốn một kiếm giết chết Vương Hạo, trừ hại cho dân.

- Quyết định dùng mày đi, đi nào! Tỉ Tạp Khâu, không đúng, là Thỏ vàng ròng 24K.

Vương Hạo quát to một tiếng, nhanh chóng lôi Tiểu Bạch ra khỏi ngực, sau đó dùng lực ném nó về phía nữ vương Hắc Thiên Hồ.

Nữ vương Hắc Thiên Hồ giật mình hoàn hồn, thì đã thấy Tiểu Bạch nhanh chóng phóng đại trong tầm mắt mình, bản năng muốn né tránh, nhưng khoảng cách thực sự quá gần, hoàn toàn không đủ thời gian để tránh đi.

- Ha ha, Ám Côn Thỏ Vương lên sàn!

Tiểu Bạch cười lớn một tiếng, gậy trúc vàng trong tay không chút do dự đập lên đầu nữ vương Hắc Thiên Hồ.

Trong nháy mắt, đầu nữ vương Hắc Thiên Hồ trống rỗng, toàn thân choáng váng.

Tiểu Bạch lộ ra một nụ cười xấu xa, thân thể nhanh chóng biến thành một con thỏ khổng lồ, cũng túm lấy cái đuôi hồ ly sau lưng nữ vương, sau đó dùng lực xé ra. Roẹt một tiếng, cái đuôi lông xù màu đen bị kéo đứt.

- A….

Nữ vương Hắc Thiên Hồ gào lên một tiếng thảm thiết, cũng nhanh chóng tỉnh táo lại.

Tiểu Bạch nghiêm túc nói:

- Thỏ bảo bảo ta đây nói, mi sẽ biến thành một con heo.

- Con thỏ chết tiệt, bản vương tuyệt đối không bỏ qua cho mày…

Nữ vương Hắc Thiên Hồ nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể bắt đầu phát sinh biến hóa, cuối cùng biến thành một con heo đên.

Nguyệt Ly trợn trừng mắt, tên Vương Hạo này phối hợp với Tiểu Bạch, thật sự khiến người ta khó lòng phòng bị!

Tuy nữ vương Hắc Thiên Hồ không bị đánh ra thương tổn thực chất nào, nhưng bị đủ loại chà đạp, nhục nhã, cuối cùng ngay cả đuôi cũng bị xé đứt, thực sự là mất hết mặt mũi của một đời nữ vương.

- Chạy đi!

Tiểu Bạch ném nữ vương Hắc Thiên Hồ lên cao, sau đó dùng lực đá nữ vương bay ra ngoài.

- Không nên ngẩn người nữa, chạy mau, làm vậy cũng không kéo dài được bao lâu đâu.

Vương Hạo kéo Nguyệt Ly, sau đó nhanh chân chạy.

Nguyệt Ly hơi sững sờ. Cô phát hiện Vương Hạo bình thường rất không đứng đắn, nhưng khi gặp phải nguy hiểm thì chẳng bao giờ từ bỏ đồng bạn của mình, khi gặp phải bốn Thánh giả cũng thế, mà bây giờ gặp phải nữ vương Hắc Thiên Hồ cũng vậy.

Tiểu Bạch nhanh chóng thu nhỏ thân thể, nhảy lên vai Vương Hạo, suy tính xem đuôi của nữ vương Hắc Thiên Hồ có thể làm gì?

Âu Dương Nguyên Tu cũng không dài dòng, vươn tay túm lấy Hắc Diệu, sau đó bỏ chạy cùng Vương Hạo.

Không lâu sau, đoàn người Vương Hạo chạy tới trước một nhóm quân đội được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Ở trung tâm đoàn quân còn có một cái chiến xa được bao vây chặt chữ.

Mà trên chiến xa còn có một bóng người mảnh khảnh tuyệt mỹ đang ngồi, nhìn kỹ không phải người đứng đầu Thiên Hồ thì là ai?

Thiên Hồ chi chủ quay đầu lại nhìn, trong lòng không rõ vì sao thở phào nhẹ nhõm. Cũng may Vương Hạo không có chuyện gì, nếu không cô thật sự không dám tưởng tượng tiểu hồ ly sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Vương Hạo thở dài nói:

- Nữ vương đại nhân, thực sự là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, không tránh khỏi duyên phận để cho tôi và ngài gặp nhau. Quên đi, hôm nay tôi đi theo ngài…

Chương 896 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!