Nguyệt Ly nhức đầu day mi tâm, thực sự không thể chịu nổi cái tên khốn nạn gây chuyện thị phi khắp nơi này.
Cho dù muốn đùa giỡn mỹ nhân thì cũng phải nhìn xem ai trêu được ai không chứ? Nếu Thiên Hồ chi chủ có thể tùy tiện đùa giỡn như vậy, thì cũng sẽ không trở thành cẩu bất lý trong truyền thuyết.
Thiên Hồ chi chủ cười như không cười nói:
- Vương Hạo, bản vương thấy cậu là ngứa da rồi phải không?
Vương Hạo sợ tới dựng tóc gáy, sau đó nhanh chóng kéo Nguyệt Ly ra làm bia đỡ đạn, trong đầu không tự chủ nhớ lại hình ảnh mình bị Thiên Hồ chi chủ dạy dỗ trong hôn lễ lần trước.
Nguyệt Ly trợn trắng mắt, thực sự muốn quay lại tát cho tên kia một cái. Bản thân đi đùa giỡn Thiên Hồ chi chủ sao lại lôi cô ra làm bia đỡ đạn chứ.
Vương Hạo thò đầu ra từ phía sau, cười làm lạnh nói:
- Hiểu lầm, hiểu lầm, không phải là không tránh khỏi duyên phận cho tôi và ngài gặp nhau, mà là tôi theo mùi sữa thơm mới tìm được ngài.
Nguyệt Ly vỗ gáy, thật sự phải khen tặng dũng khí của tên khốn nạn này.
Đây rõ ràng là sợ muốn chết, nhưng lại cứ cắm đầu đi trên con đường tìm chết, người bình thường nào có ai dám chơi tới vậy.
- Viu viu….
Vừa dứt lời, một tiếng xé gió dồn dập vang lên bên tai.
Nguyệt Ly giật bắn mình, thì đã thấy Thiên Hồ chi chủ xuất hiện ngay trước mặt cô.
Vương Hạo quá sợ hãi kêu to:
- Tôi nói này nữ vương đại nhân, chỉ là đùa thôi mà, ngài đừng có ra tay thật chứ?
- Đi qua chỗ khác chơi, bản vương tạm thời không có thời gian nói lý với cậu.
Thiên Hồ chi chủ phong tình vạn chủng liếc nhìn Vương Hạo, sau đó vươn tay vồ lấy Tiểu Bạch trên vai Vương Hạo.
Tiểu Bạch khóc thút thít lên tiếng:
- Đừng có đánh thỏ bảo bảo tôi đây, thỏ bảo bảo tôi đây năm nay mới năm tuổi, cho dù có làm chuyện xấu cũng đáng được tha thứ.
Thiên Hồ chi chủ tức giận nói:
- Tên nhóc kia, ai nói bản vương muốn đánh cậu chứ?
- Vậy ngài muốn làm gì? Chả lẽ lại có ý đồ gì không an phận với thỏ bảo bảo tôi đây sao?
Tiểu Bạch sợ hãi hai chân ôm ngực, vẻ mặt cảnh giác nhìn Thiên Hồ chi chủ.
Nguyệt Ly lại day mi tâm, hoàn toàn phục một người một thỏ này rồi. Quả nhiên có chủ nhân gì thì có thỏ đấy, đều vô liêm sỉ như nhau.
Thiên Hồ chi chủ thất thanh cười nói:
- Bản vương không có ý đồ gì với cậu cả, chỉ muốn hỏi xem, cái đuôi hồ ly trong tay cậu là của ai? Có phải là của nữ vương Hắc Thiên Hồ hay không?
Tiểu Bạch vỗ ngực một cái thở phào nhẹ nhỏm nói:
- Thì ra ngài muốn hỏi cái đuôi hồ ly này, dọa thỏ bảo bảo tôi đây giật mình. Không sai, nó là đuôi của nữ vương Hắc Thiên Hồ, bị thỏ bảo bảo xé đứt.
Tất cả mọi người ở đây đều trợn trừng mắt, trong lòng hiện lên một chữ lớn, cmn.
Phải biết, cái đuôi chính là tượng trưng cho sự kiêu ngạo của Thiên Hồ nhất tộc, hiện tại cái đuôi của nữ vương Hắc Thiên Hồ bị con thỏ này xé đứt, trở thành một hồ nhân không hoàn chỉnh, thù này coi như kết lớn rồi.
Thiên Hồ chi chủ ngạc nhiên cười nói:
- Tên nhóc kia cậu làm tốt lắm, sau khi trở về, bản vương nhất định sẽ trọng thưởng cho cậu.
- Thật sao!
Hai mắt Tiểu Bạch lóe ra kim quang, hưng phấn rung đùi đắc ý.
Đúng lúc này, tiếng nghị luận của mọi người ở đây vang lên.
- Lần này nữ vương Hắc Thiên Hồ xong đời rồi!
- Đúng vậy, mất đuôi, trong thời gian ngắn cô ta tuyệt đối không còn cách nào giữ vững cân bằng cho thân thể!
- Tốc độ chạy tuyệt đối không nhanh.
- Hiện tại chỉ cần tìm được cô ta, vậy thì có thể tiêu diệt cô ta một cách nhanh chóng.
- Không nên dùng ánh mắt lúc trước để đánh giá nữ vương Hắc Thiên Hồ, hiện tại cô ta cũng không dễ đối phó đâu!
- Đúng vậy, lần này ba đại cự đầu đi tìm cô ta, mà cô ta một không phản kháng, hai còn biểu thị muốn làm tiên phong, sự quyết đoán này người thường không có đâu.
- Một người quyết đoán như vậy, sau khi đứt đuôi chắc sẽ lập tức trở về đại bản doanh nhỉ.
- Cũng chưa chắc, thù đứt đuôi sao có thể không báo?
- Không cần suy đoán nữa, bảo quốc sư tính một lần chẳng phải là biết sao.
- Đúng vậy, bảo quốc sư tính xem.
- …
Thiên Hồ chi chủ nhìn quốc sư gật đầu, ý bảo nhanh chóng tính thử xem.
Quốc sư bấm ngón tay tính toán, mừng rỡ kêu lên:
- Nữ vương Hắc Thiên Hồ chưa trở về đại bản doanh của cô ta, hiện tại đang chạy tới đây, chắc là muốn tìm thỏ đáng yêu báo thù.
- Thực sự là thiên đường có lối thì không đi, địa ngục không cửa lại muốn xông vào, để bản vương tiễn cô ta đoạn đường cuối cùng.
Trong mắt Thiên Hồ chi chủ lóe lên tia sáng lạnh, sau đó hóa thành một luồng sao băng biến mất.
Nguyệt Ly thở phào nhẹ nhõm, hai con hồ ly tinh này đấu pháp thì bọn họ xem như an toàn tuyệt đối.
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Tiểu hồ ly nhà tôi đâu?
Quốc sư trả lời:
- Nghe nói vũ trụ Bàn Cổ xảy ra một vài vấn đề, cho nên công chúa Mộng Kỳ trở về xem Bàn Cổ rồi.
Chân mày Vương Hạo cau lại, vội vàng hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
Quốc sư lại cười nói:
- Không có chuyện gì lớn, chỉ là một vài người từ ngoài tới gây chuyện, công chúa Mộng Kỳ là chủ của vũ trụ đó nên quay về trấn áp cục diện.
Vương Hạo gật đầu biểu thị mình biết rồi.
Tiểu Bạch lấm lét nhìn trái nhìn phải, không nhịn được hỏi:
- Toan hồ ly đâu? Chẳng lẽ cũng trở về vũ trụ Bàn Cổ rồi sao?
- Toan hồ ly?
Quốc sư sửng sốt một chút rồi cười nói:
- Mi nói Thánh Thiên hồ ly sao? Nó đi cùng công chúa Mộng Kỳ về vũ trụ Bàn Cổ rồi.
Tiểu Bạch cười đểu nói:
- Toan hồ ly, nó thật sự là tự chui đầu vào lưới rồi.
Quốc sư thất thanh cười, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh Thánh Thiên hồ ly sau khi trở về khóc thầm trước đây.
Tuy cô không biết lúc đó xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy con hồ ly thích giả bộ đó bị bắt nạt thì trong lòng lại có sự vui vẻ.
- Đùng đùng…
Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn lại thì thấy trong hư không có một luồng hỏa quang ngất trời nhanh chóng cuốn tới.
Quốc sư vội vàng hô to:
- Thiên Hồ quân, phòng ngự!
- Phòng!
Thiên Hồ quân hét lớn một tiếng, một tấm chắn năng lượng kiên cố được dựng lên, cản lại hỏa quang ngất trời kia.
Quốc sư bấm ngón tay tính toán, cau mày nói:
- Bốn đại Thánh giả chạy trốn, ba đại cự đầu đang đuổi theo. Xem ra chiến tranh lần này không thể kết thúc nhanh chóng được.
Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, nếu như chiến tranh có thể tiếp tục thăng cấp, thì hắn có thể được nhiều điểm vũ trụ hơn rồi?
Không lâu sau, hỏa quang ngất trời tản đi, vũ trụ xung quanh đều biến mất.
- Viu viu…
Đúng lúc này, từng âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, thì thấy nơi xa có ngàn đạo lưu tinh nhanh chóng phá không bay tới. Nhìn kỹ lại thì là Lăng Thành mang theo một đám người chạy trối chết.
Nguyệt Ly kéo Vương Hạo nhỏ giọng nói:
- Nếu tôi nhớ không lầm, lúc đầu trong phòng giam, bốn đại Thánh giả dặn Lăng Thành đi thu thập rồi chuẩn bị dời đi, hiện tại trên người hắn ta chắc là có không ít bảo bối.
- Hiện tại tôi mặc kệ là có bảo bối hay không.
Khóe miệng Vương Hạo nhếch lên:
- Tên nhóc này lần trước ỷ có nhiều người, kiêu ngạo. Hiện tại tôi muốn xem người của hắn ta nhiều hay là người của mình nhiều.
Nguyệt Ly nhìn quanh một vòng, phát hiện Thiên Hồ quân có tới hơn triệu, vũ trụ chi chủ cấp Thiên có hơn ngàn người, chí tôn cấp Thiên có tới hơn hai mươi ngàn người, còn lại là chí tôn cấp Địa thuần một màu…
Chương 897 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]