Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 899: CHƯƠNG 898: CỘNG ĐỒNG TÌNH NGUYỆN VIÊN TIỄN ĐƯA ẤM ÁP

Vũ trụ đa nguyên.

Ngàn đạo lưu tinh phá không bay tới.

Lăng Thành mang theo một đám người của hội thành viên Tứ Thánh may mắn còn sống sót nhanh chóng rút lui, đề phòng bị quân đội của ba đại cự đầu đuổi theo, sau đó bị tiêu diệt sạch sẽ.

Một người đàn ông hỏi:

- Thánh tử, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lăng Thành vẻ mặt giận dữ nói:

- Đều là do tên khốn Vương Hạo kia, nếu không phải do hắn, tổng bộ hội Tứ Thánh cũng không bị công phá. Tôi nhất định phải tìm được hắn, báo thù cho những huynh đệ đã chết.

Người đàn ông muốn nói lại ngập ngừng:

- Thánh tử, hiện tại Vương Hạo đã chạy, hơn nữa phía sau còn có ba đại cự đầu làm chỗ dựa, một chút người của chúng ta hiện giờ có thể là đối thủ của hắn sao?

Lăng Thành thẹn quá thành giận nói:

- Hội Tứ Thánh chúng ta phát triển nhiều năm, phân bộ trải rộng khắp vũ trụ đa nguyên, cho dù ba đại cự đầu của bọn họ có mánh khóe thông thiên, cũng đừng hòng nhổ tận gốc chúng ta. Đó là lý do chúng ta hoàn toàn không cần sợ bọn họ, tôi nhất định phải báo thù, báo thù cho những huynh đệ đã chết của hội Tứ Thánh.

- Viu viu….

Đúng lúc này, từng âm thanh xé gió dồn dập vang lên.

- Ai đó?

Đám người Lăng Thành hoảng sợ, nhanh chóng xoay người đề phòng.

Một giây sau đó, con ngươi của đám người Lăng Thành đều co rụt lại, một nhánh quân đội đã nhanh chóng bao vây bọn họ lại, mà người cầm đầu không phải Vương Hạo thì là ai.

Vương Hạo lại cười nói:

- Không cần phải sợ, chúng tôi là cộng đồng tình nguyện viên tiễn đưa ấm áp.

Nguyệt Ly trợn trắng mắt, cái này đâu phải tình nguyện viên tiễn đưa ấm áp gì, nói đúng ra phải là sứ giả câu hồn tới tiễn Lăng Thành xuống địa ngục thì có.

Thấy cảnh này, hội Tứ Thánh kêu rên vang trời.

- Trời ạ, lại là Vương Hạo, chẳng lẽ trời cũng muốn hội Tứ Thánh chúng ta diệt vong sao?

- Tên khốn này dẫn ba đại cự đầu tới hủy tổng bộ hội Tứ Thánh chưa nói, hiện tại còn muốn đuổi tận giết tuyệt, không còn tính người mà.

- Cái gì không còn tính người, hình như là do Thánh tử chọc vào Vương Hạo trước.

- Hình như là vậy, Thánh tử tự cho là đúng, cho rằng bắt Vương Hạo sẽ không có chuyện gì, kết quả lại gây ra chuyện lớn.

- Vương Hạo đại nhân tha mạng, chúng tôi là vô tội.

- Đúng vậy, oan có đầu nợ có chủ, người bắt ngài là Thánh Tử, ngài tìm hắn ta đi.

Vương Hạo đại nhân, tôi trên có mẹ già dưới có con nhỏ, người từ bi đại lượng bỏ qua cho tôi đi.

- …

Lăng Thành tức xanh cả mặt, đám khốn nạn này thế mà không chút do dự bán hắn, thực là lòng người dễ thay đổi mà!

Vương Hạo lại cười nói:

- Lăng Thành, cảnh này có thấy quen quen không?

Lăng Thành hít sâu một hơi nói:

- Vương Hạo, thắng làm vua thua làm giặc, tôi không còn lời nào để nói. Nhưng tôi muốn đánh cược với cậu một lần, không biết cậu có dám đánh cuộc hay không?

Vương Hạo hứng thú:

- Anh định đánh cược như thế nào?

Lăng Thành lạnh lùng nói:

- Cậu và tôi quyết một trận thư hùng, nếu như tôi thua, không chỉ đưa toàn bộ bảo bối mà hội Tứ Thánh cất giữ cho cậu, còn thề thần phục cậu, giúp cậu tìm ra các phân bộ lớn rải rác trong vũ trụ đa nguyên của hội Tứ Thánh. Nhưng nếu cậu thua, thì phải thả chúng tôi an toàn rời đi.

Vương Hạo nhịn không được cười ha hả:

- Anh đúng là giảo hoạt, thắng thua đều không mất mạng nhỏ. Nhưng anh cho rằng tu vi của anh là đối thủ của đám Thần cấp Thiên chúng tôi sao?

- Có phải hay không thì cần phải so mới biết được!

Lăng Thành vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Tuy tổng bộ hội Tứ Thánh của chúng tôi đã bị công phá, nhưng các phân bộ lớn vẫn còn tồn tại, lấy dã tâm của cậu sẽ bỏ qua thế lực đã tới tay sao?

Khóe miệng Vương Hạo khẽ nhếch:

- Anh đúng là một nhân tài, rất hiểu cách bắt lại lòng người, khiến cho tôi không tìm được lý do nào để từ chối.

Lăng Thành cười khổ nói:

- Nhân tài thì đã làm sao? Cuối cùng còn không phải bị cậu làm cho cửa nát nhà tan à.

Vương Hạo vô tội nhún vai:

- Chuyện này không liên quan tới tôi, là do anh cứ muốn bắt tôi lại.

Trong lòng Lăng Thành hiện giờ cực kỳ hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, có đánh chết hắn ta cũng không mang cái tên tai họa Vương Hạo này về.

Nguyệt Ly kéo Vương Hạo nhỏ giọng nói:

- Cậu thật sự muốn quyết một trận thư hùng với hắn ta sao? Đừng quên, Cửu U Hắc Viêm trên người cậu còn chưa diệt đâu, hiện tại không thể sử dụng chân khí.

Vương Hạo chợt vỗ đầu một cái:

- Tôi suýt thì quyên mất, trên người mình còn Cửu U Hắc Viêm, vừa rồi mọi người coi như không thấy gì nhé. Người tới, tiêu diệt bọn họ cho tôi!

Sắc mặt Lăng Thành biến thành màu đen, tên khốn này cho hắn ta hy vọng, rồi lại không chút do dự khiến hắn ta tuyệt vọng. Người như thế nên sai thiên lôi đánh chết đi chứ!

Quốc sư lấy ra một cái bình ngọc nhỏ đưa cho Vương Hạo:

- Đây là nước thánh mà nữ vương đại nhân lấy cho cậu từ chỗ Tiếu Thiên minh chủ. Chỉ cần cậu uống vào, thì Cửu U Hắc Viêm sẽ bị loại bỏ.

- Nữ nhân đại vương tốt bụng như vậy sao?

Vương Hạo vẻ mặt hoài nghi nhận bình ngọc nhỏ.

Quốc sư tức giận nói:

- Cậu muốn thì nhận lấy, không thì trả đây.

- Muốn, đương nhiên muốn, đồ ngu mới không muốn.

Vương Hạo nhanh chóng mở bình ngọc nhỏ, một hơi uống cạn nước thánh trong bình.

Một giây sau đó, thân thể Vương Hạo bỗng nhiên chấn động, năng lượng do nước thánh hóa thành như nước lũ vỡ đê, điên cuồng dung nhập vào máu thịt, bên ngoài thân thể hắn còn nổi lên ánh sáng trắng nhàn nhạt.

Chỉ một lát, trong cơ thể Vương Hạo bỗng truyền ra một tiếng nặng nề, khí tức hung ác tràn ra từ người hắn.

Nguyệt Ly nuốt nước miếng nói:

- Người này quả nhiên là một tên biến thái, nhanh như vậy đã đột phá tới Thiên Vị cảnh cấp năm rồi. Lẽ nào hắn thật sự không có chút bình cảnh nào sao, còn không cần củng cố tu vi sao?

Hồi lâu sau, Vương Hạo mở mắt, tia tinh quang dường như hóa thực lóe lên, khí tức trong cơ thể vô cùng hùng hậu, toàn thân có loại cảm giác thoải mái nói không nên lời.

Lăng Thành hít sâu một hơi nói:

- Vương Hạo, chúng ta có thể bắt đầu quyết đấu chưa?

- Vừa lúc tôi mới khôi phục tu vi, vận động một chút cũng được!

Vương Hạo đánh ra một quyền, mang theo quyền phong bén nhọn khiến cho hư không nổi lên từng tầng gợn sóng.

Khóe miệng Lăng Thành hiện lên vẻ đắc ý, một khí tức mênh mông chợt bạo phát ra từ cơ thể hắn ta, tu vi cũng trong phút chốc đạt tới Chí Tôn cấp Thiên.

Vương Hạo hơi sững sờ, khí tức người này vô cùng hùng hậu, hoàn toàn không giống như mở ra truyền thừa gì đó.

Đây cũng nói rõ, tên khốn này vừa rồi che giấu tu vi.

Quốc sư nổi giận lớn tiếng nói:

- Cậu thật hèn hạ, thế mà lại che giấu tu vi.

Lăng Thành vẻ mặt vô tội nói:

- Công pháp tôi tu luyện có thể ẩn giấu tu vi, chuyện này tôi đâu có cách nào? Đừng nói là các anh không chịu nổi thua trận chứ!

- Cậu…

Quốc sư giận dữ, chuẩn bị ra lệnh tiêu diệt tên tiểu nhân hèn hạ này.

Vương Hạo ngăn quốc sư lại:

- Không cần nổi giận, không phải chỉ là một tên Chí Tôn cấp Thiên thôi sao! Chuyện nhỏ!

Quốc sư tức muốn nổ phổi nói:

- Tên nhóc này, ngươi là ngốc thật hay giả ngốc. Hắn ta chính là thiên tài siêu cấp được bốn đại Thánh giả bồi dưỡng trọng điểm mà ra, trên người không biết còn truyền thừa gì của bốn đại Thánh giả nữa đấy!

Vương Hạo suy nghĩ một chút, nếu nói vậy thì dường như hắn đúng là đánh không lại.

Nhưng trên người hắn còn một viên thiên châu không gian, chỉ cần có thần thông không gian hộ thể, cho dù tên kia có truyền thừa bậc thánh gì đi nữa, hay là ba đại cự đầu, hắn đều có thể đứng ở thế bất bại…

Chương 898 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!