Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 904: CHƯƠNG 903: VÌ SAO HẮN CÓ THỂ ƯU TÚ NHƯ VẬY

Vũ trụ Bàn Cổ.

Trong vũ trụ đen nhánh.

Vương Hạo nhanh chóng bấm ra một đạo thủ quyết, một năng lượng không rõ không ngừng bắt đầu dâng lên từ bốn phía.

'Đùng đùng…

Một giây sau, một tiếng nổ kinh thiên vang lên, một mặt trời rực rỡ chói mặt chậm rãi mọc lên, năng lượng từ bốn phương tám hướng không ngừng hội tụ về phía thái dương.

- Đây là…

Hai mắt Sở Thiên Bá trợn tròn, hoàn toàn không thể tin hình ảnh trước mắt.

Lâm Mộng Mộng che miệng hoảng sợ kêu lên:

- Ôi trời ạ! Đây là bàn tay thượng đế cấp Thiên, nơi ánh mặt trời chiếu đến thì có thể cướp đoạt hết tất cả, cho dù chín đại thánh thể cũng đừng hòng may mắn tránh khỏi nó.

Mọi người tại đây trợn mắt há miệng, cảm giác mình hoàn toàn xem không hiểu thế giới này rồi.

Thiếu niên trợn to hai mắt hoảng sợ kêu lên:

- Chờ chờ chút, tôi biết lỗi rồi, đừng cướp đoạt Phong Linh thánh thể của tôi….

- Bây giờ mới nói những lời này không thấy đã quá muộn sao? Thời điểm uy hiếp tôi lúc trước, sao cậu lại không có loại giác ngộ này chứ!

Khóe miệng Vương Hạo hiện lên nụ cười lạnh, sau đó nhanh chóng khóa được thiếu niên.

- A…

Thiếu niên kêu lên một tiếng thảm thiết, năng lượng trong cơ thể bắt đầu bị cướp đoạt dần dần.

Vương Hạo đắm chìm trong ánh mặt trời, toàn thân sáng lên từng điểm từng điểm ánh sáng trắng.

- Ừng ực….

Bốn đại Chí tôn nuốt nước miếng, bị Vương Hạo dọa sợ mất vía.

Tuy bọn họ cũng năm lần bảy lượt tưởng tượng Vương Hạo biến thái cỡ nào, nhưng thật tình không nghĩ hắn biến thái tới như vậy.

Không chỉ nắm giữ ba môn thần thông, trong đó có hai môn còn đạt tới cấp Thiên. Nếu chuyện này truyền đi, cam đoan có thể dọa chết một đống lớn người.

Đương nhiên cộng thêm thể chất biến thái kia của hắn, đây hoàn toàn không để cho người ta con đường sống!

Triệu Y Linh nhìn Vương Hạo tới xuất thần, lẩm bẩm nói:

- Ai có thể ngờ được, thiếu niên bất cần đời năm đó sẽ trưởng thành tới mức này.

Tiểu hồ ly lẩm bẩm:

- Nói như Vương Hạo ca ca đã trưởng thành lên nhiều vậy, kết quả không phải vẫn vậy sao, muốn liêm sỉ không có liêm sỉ, muốn mặt mũi không có mặt mui.

Triệu Y Linh suy nghĩ chút thì cảm thấy tiểu hồ ly nói rất đúng.

Vương Hạo ngoại trừ thực lực trở nên mạnh mẽ ra, những phương diện khác vẫn luôn không trưởng thành, vẫn là dáng vẻ bất cần đời, tự tin thái quá.

Bất Tử Hiên Thiếu vẻ mặt đưa đám nói:

- Cùng là chơi xấu, vì sao hắn có thể chơi tới ưu tú như vậy?

Thịnh Văn Kiệt từ tốn nói:

- Hiên Thiếu nhìn thoáng chút đi, cảnh giới hai người kém nhau là trời sinh không so được.

- Viu….

Đúng lúc này, một tiếng vang nhỏ xíu làm cho mọi người ở đây dựng tóc gáy, cảm giác như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm mãnh liệt dâng lên.

Sắc mặt mọi người ở đây đều biến đổi, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong lòng chính là, địch tấn công!

- Vương Hạo cẩn thận!

Triệu Y Linh hoảng sợ hô to, sau đó thân hình đong đua, trong khoảnh khắc lao ra như một tia chớp.

Chân mày Vương Hạo cau lại, hai chân di chuyển theo bản năng, thân hình né ra như gió nhẹ.

Đồng thời, khóe mắt cũng nhanh chóng đảo qua giữa không trung. chỉ thấy một bóng người giống như cầu vồng lóe lên hiện ra, mục tiêu vậy mà lại là vị thiếu niên sở hữu Phong Linh thánh thể kia.

- Người tới là ai?

Triệu Y Linh cầm trường thương màu vàng óng lao tới.

Sấm sét cuồng bạo chói mắt không ngừng lưu chuyển trên thân thương.

Người tới liếc Triệu Y Linh một cái phất tay, một luồng hàn khí như nước lũ gào thét mà tới, mang theo khí lạnh lẽo tới thấu xương, đánh về phía Triệu Y Linh.

- Khốn nạn, xem Lôi Đình Nhất Kích của tôi đây…

Triệu Y Linh hét lớn một tiếng, thân thể mềm mại không giảm tốc độ lao tới, trên trường thương màu vàng óng trong tay lôi quang bùng nổ, vô số lôi quang điên cuồng ngưng tụ trên mũi thương, dùng một loại tư thế tấn công cực mãnh liệt, nhanh như tia chớp hung mãnh đâm về phía người đối diện.

- Đùng đùng…

Hai người va chạm vào nhau, tiếng nổ kinh thiên vang lên trên không, một luồng năng lượng khổng lồ trong nháy mắt quét sạch toàn trường.

- Viu…

Triệu Y Linh phun ra một ngụm máu tươi, thân thể nhanh chóng bay ngược ra ngoài.

- Chị Y Linh!

Tiểu hồ ly hoảng sợ kêu lên, nhanh chóng bay tới đón được Triệu Y linh.

- Gan lớn đấy!

Vương Hạo giận dữ, kiếm ý vô tận sôi trào, tạo ra một cơn lốc đáng sợ.

Triệu Y Linh yếu ớt nói:

- Đừng đi, người nọ là bậc Thánh!

- Bậc Thánh!

Mọi người đồng loạt hoảng sợ, không hiểu nổi bậc Thánh này tới vũ trụ Bàn Cổ của bọn họ làm cái gì.

- Ông đây mặc kệ gã là bậc Thánh hay bậc không Thánh, dám tới địa bàn ông đấy quấy rối thì phải trả giá thật lớn!

Vương Hạo lạnh lùng nói, lật tay lấy ra kiếm Chủ Tể, kiếm ảnh u ám như nước nhanh chóng triển khai.

Đúng lúc này, một giọng nói vang vọng toàn bộ vũ trụ Bàn Cổ:

- Cút!

- Đùng đùng….

Một giây sau, một luồng hàn khí siêu mạnh như bão táp cuốn tới, đám người Vương Hạo hoàn toàn không đỡ được, bên ngoài thân thể nhanh chóng kết băng, sau đó lập tức bị thổi bay.

Không lâu sau, khi mọi thứ đã trở lại bình thường, hiện trường chỉ còn lại mấy tượng băng, mà vị thiếu niên sở hữu Phong Linh thánh thể đã biến mất.

Bịch một tiếng, Vương Hạo phá băng ra, nhiệt độ cao từ Thuần Dương thánh thể nhanh chóng lan rộng, hòa tan những tượng băng xung quanh.

- Má ơi, đông lạnh chết tôi luôn rồi!

Lâm Mộng Mộng bị đông tới run rẩy, nếu không phải Vương Hạo làm tan băng giúp cô, có lẽ mấy giây nữa cô sẽ bị đông sống.

Mấy người khác cũng bị đông tới toàn thân tím bầm, khí tức hỗn loạn.

Sắc mặt Vương Hạo âm trầm tới đáng sợ, hắn ở trong nhà mình mà lại bị người ta đoạt thức ăn đã đưa tới miệng. Cục tực này hắn còn có thể nuốt xuống mới là lạ.

Tiểu hồ ly đỡ Triệu Y Linh bay tới, cẩn thận từng li từng tí hỏi:

- Vương Hạo ca ca, anh không sao chứ?

- Anh không sao!

Vương Hạo lạnh lùng nói:

- Ngọc nhi đâu? Em biết lai lịch người này thế nào không?

- Ngọc nhi ở đây!

Ngọc nhi bay ra từ trong túi tiểu hồ ly, quai hàm bành ra, khóe miệng còn vương mấy mảnh vụn bánh gato, nói rõ kẻ tham ăn này vừa rồi còn đang ăn bánh.

Tiểu hồ ly lấy khăn tay nhỏ ra lau miệng cho Ngọc nhi, sau đó vội vàng hỏi:

- Ngọc nhi, em biết gì thì mau nói ra đi.

Ngọc nhi gật cái đầu nhỏ:

- Nếu Ngọc nhi không nhìn lầm, người này hẳn là đến từ thế lực lánh đời - Thiên Môn, biệt hiệu là Băng Thánh giả.

Vương Hạo lập tức giận tới cười:

- Tốt, thực sự quá tốt. Vừa mới diệt một cái hội Tứ Thánh, giờ lại tới một Thiên Môn, ông đây thật sự muốn xem xem có bao nhiêu thế lực lánh đời không sợ chết.

Tiểu hồ ly an ủi:

- Vương Hạo ca ca, tên Băng Thánh giả đó đã rất sợ chết rồi, nếu không sao chỉ bắt Phong Linh thánh thể đi mà bỏ qua cho anh và chị Y Linh!

Sắc mặt Vương Hạo đại biến, hoảng sợ kêu lên:

- Không tốt, tên đó không dám động tới anh và Triệu Y Linh, nhưng hắn ta tuyệt đối dám động tới Nguyệt Ly!

Tiểu hồ ly vội vàng hỏi:

- Chị Nguyệt Ly đâu rồi?

- Vương Hạo cau mày nói:

- Đám Nguyệt Ly và Tiểu Bạch còn ở phía sau, anh có chút việc cho nên trở về trước.

Triệu Y Linh và tiểu hồ ly bắt đầu quan sát Vương Hạo, phát hiện không chỉ ở khóe môi đồ tồi này có một vết son môi, mà trên người còn có một mùi thơm cơ thể đặc thù của nữ. Kết hợp hai chứng cứ này, hai người lập tức nhìn chằm chằm hắn…

Chương 903 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!