Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 905: CHƯƠNG 904: GIƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY

Vũ trụ Đa Nguyên.

Từng ánh sao băng vạch phá bầu trời.

Âu Dương Nguyên Tu bắt lấy Hắc Diệu đang chạy nhanh như bay.

Tiểu Bạch ngồi trên đầu Âu Dương Nguyên Tu đắc ý ăn cà rốt.

Nguyệt Ly không nhịn được hỏi:

- Tiểu Bạch, Vương Hạo đưa cho cưng Không Gian Thiên Châu rồi sao?

Tiểu Bạch vui vẻ gật gật cái đầu nhỏ:

- Đương nhiên, Vương Hạo đối xử với thỏ con bảo bối tốt lắm, từ hôm nay trở đi thì thỏ con bảo bối sẽ là Thỏ Thần Tộc.

Ánh mắt Nguyệt Ly lóe lên vẻ hâm mộ, ai có thể ngờ một con thỏ lại có thể trở thành Thần Tộc, còn nắm giữ Không Gian Thần Thông trong truyền thuyết chứ.

Đồng thời, Nguyệt Ly cũng cảm thấy có chút bùi ngùi, số mệnh của Tiểu Bạch mệnh quá tốt.

Phải biết dựa vào tư liệu của Quan Tinh Hội, Tiểu Bạch vốn là một con Không Không thỏ biến dị, hơn nữa loại Không Không thỏ này ở Tinh Hệ Ngân Hà rất bình thường, thậm chí có thể đột phá đến Võ Vương hay không cũng rất khó nói.

Có thể Tiểu Bạch tốt số, được Vương Hạo nuôi dưỡng, trực tiếp mở ra phần mềm hack nhân sinh.

Không những nắm giữ được và trở thành Tiềm Lực Chí Tôn còn đánh tỉnh Cự Linh Thánh Thể một cách kỳ lạ, hiện tại lại trở thành Thần Tộc và nắm giữ Không Gian Thần Thông.

Mấu chốt là con thỏ này mới 5 tuổi, nhất định là thỏ sinh thắng gia!

- Có chủ nhân yêu nghiệt thế nào là có con thỏ yêu nghiệt thế đó mà!

Nguyệt Ly không nhịn được cảm khái một tiếng, rất muốn biết con thỏ này được Vương Hạo nuôi dưỡng, cuối cùng thành ra cái gì.

- Vù vù . . .

Đúng lúc này một tiếng xé gió vang lên, chỉ thấy một tên nam tử trung niên bắt lấy một người thanh niên chặn đường của đám người Nguyệt Ly.

- Ông là Thánh giả Thiên Môn Băng!

Sắc mặt Nguyệt Ly nghiêm túc hẳn lên tiến vào tình trạng phòng bị

Băng Thánh giả có chút ngoài ý muốn nói:

- Tiểu nha đầu này biết tôi?

Nguyệt Ly lạnh lùng nói:

- Tôi là Đệ Tử Quan Tinh Hội!

Băng Thánh giả nhẹ gật đầu:

- Quan Tinh Hội bồi dưỡng đi ra Đệ Tử có thể nhận ra tôi không kỳ quái, nếu đã cô đã biết tôi thì hẳn là biết rõ tôi đến đây làm gì. Cô chủ động theo tôi hay là chờ tôi ra tay?

Sắc mặt Nguyệt Ly liền thay đổi, một luồng khí lạnh lập tức quanh quẩn toàn thân, trong tay cũng xuất hiện một thanh Cự Kiếm sắc lạnh dọa người.

Âu Dương Nguyên Tu cũng nhanh chóng đề phòng, quanh thân lóe lên điểm điểm Tinh Quang, hiển nhiên dự định lúc nào cũng có thể ra tay.

Tiểu Bạch khẽ nhíu mày, Kim Trúc cũng cầm trên tay chuẩn bị gõ ám côn bất cứ lúc nào.

Hắc Diệu liền sốc lại tinh thần vội vã kêu lên:

- Vị tiền bối Băng Thánh giả này, tôi đồng ý đi theo ông, xin ông hãy đưa tôi đi theo…

- Thật sự ồn ào muốn chết!

Tiểu Bạch cầm một cái Kim Trúc côn đập vào đầu Hắc Diệu làm cho Hắc Diệu lập tức hôn mê bất tỉnh.

Băng Thánh giả cảm khái một tiếng nói:

- Thực sự là ghê gớm, thời đại lớn sắp tới rồi, lại có tám cái Cửu Đại Thánh Thể xuất thế, hiện tại còn thiếu cái cuối cùng thôi.

Sắc mặt Nguyệt Ly liền thay đổi, liền cảm nhận được tình hình đang rất nguy hiểm.

Trước kia khi Cửu Đại Thánh Thể chưa ra đời nên có một số Thánh giả rất coi thường truyền thuyết này và luôn cho rằng thu thập Cửu Đại Thánh Thể rất lãng phí thời gian.

Đúng lúc này, Vương Hạo lạnh lùng lên tiếng:

- Ông là Băng Thánh giả? To gan lắm, dám cướp con mồi của Vương Hạo tôi!

- Vương Hạo, anh đến rồi!

Nguyệt Ly vui vẻ kêu lên.

Ánh mắt Tiêu Bạch liền sáng lên, thân thể liền căng lên chuẩn bị phối hợp gõ ám côn với Vương Hạo.

Tiểu Bạch trước mắt sáng lên, thân thể nhanh chóng kéo căng chuẩn bị tùy thời phối hợp Vương Hạo gõ ám côn.

Băng Thánh giả nhíu mày:

- Vương Hạo, tôi không bắt cậu đã cho cậu chút mặt mũi rồi, cậu đúng là không biết xấu hổ.

Vương Hạo khinh bỉ nói:

- Nói như mình có vẻ kiêu căng vậy, có bản lĩnh thì bắt tôi đi!

- Cậu…

Băng Thánh giả bị chọc tức đến ứ họng, Tứ Thánh hội vừa bị Tam Đại Cự Đầu liên thủ tiêu diệt, ông muốn bắt Vương Hạo về, vậy chẳng phải Thiên Môn sẽ trở thành Tứ Thánh hội thứ hai sao?

Cho nên Vương Hạo muốn bắt thì phải đợi đến khi thu thập xong Thánh Thể mới có thể bắt được. Nếu không cái này giống như một quả bom hẹn giờ đặt trong nhà vậy, không biết lúc nào nó mới phát nổ.

- Xì xì…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên dồn dập.

Mọi người liền giật mình, chỉ thấy đột nhiên Vương Hạo xuất hiện trước mặt Băng Thánh giả, thanh kiếm Chúa Tể trong tay vung lên mang theo từng luồng Kiếm khí như một dòng thác lạnh thấu xương gào thét phóng ra.

- Không biết tự lượng sức.

Đôi mắt của Băng Thánh giả trừng lớn, một luồng khí lạnh lẽo từ trong cơ thể trào ra khởi lên một luồng Bạo Phong Tuyết trên bầu trời. Cuối cùng xẹt ngang kiếm quang mà Vương Hạo phóng ra.

- Ầm ầm…

Một giây sau, một tiếng nổ dữ dội vang lên khắp Vũ Trụ Đa Nguyên, gió lốc cuồng phong nhanh chóng bao phủ khắp nơi.

- Vù vù…

Vương Hạo phun ra một ngụm máu tươi, hơi thở trong cơ thể lập tức bị rối loạn.

Nhưng may là thể chất mạnh khỏe nên liền bị áp chế.

Băng Thánh giả cười to nói:

- Vương Hạo, Không Gian Thần Thông là vốn liếng thoát thân của cậu, không phải vốn liếng cậu dùng để đấu với Thánh giả nên hơn hết là cậu nên về nhà bú sữa mẹ vài năm nữa đi!

Đúng lúc này, sau lưng Băng Thánh giả vang lên tiếng cười non nớt:

- Kẻ nên về nhà bú sữa mẹ là ông, đến cả chiêu giương đông kích tây cũng không biết, đúng là đại ngốc…

- Trời ạ!

Nguyệt Ly che miệng hô lên, không biết Tiểu Bạch nhảy ra từ không gian lúc nào mà xuất hiện sau lưng Băng Thánh giả, Kim Trúc côn trong tay không hề khách khí đập lên đầu Băng Thánh giả khiến cho ông ấy lâm vào hôn mê.

- Ong ong…

Ngay sau đó, một tiếng vọng du dương của Kiếm Minh vang lên, dường như xé rách thời không đến từ thời xa xưa.

- Đùa gì vậy…

Nguyệt Ly trợn tròn mắt, chỉ thấy Vương Hạo lại sử dụng không gian khiêu dược xuất hiện phía trước Băng Thánh giả, thanh kiếm Chúa Tể trong tay phát ra một luồng ánh sáng chói mắt mang theo kiếm ý ác liệt không cách nào hình dung được nhanh chóng đâm vào trái tim Băng Thánh giả.

- Dám cướp con mồi của tôi, cho dù ông là Thánh giả cũng phải chết, xem Đệ Ngũ Kiếm và Kiếm Hóa Vạn Thiên của tôi đây….!

Đôi mắt Vương Hạo lóe lên tia sắc lạnh, thanh kiếm Chúa Tể trong tay bộc phát ra luồng kiếm ý mạnh mẽ sau đó tràn vào cơ thể của Băng Thánh giả.

- A…

Một giây sau, Băng Thánh giả phát ra một tiếng kêu thê thảm, thân thể bay vụt ra ngàn vạn luồng kiếm quang, cả người lập tức biến thành cái phễu, máu tươi văng khắp nơi.

- Ầm ầm . . .

Đúng lúc này, từng tiếng sấm không ngừng vang lên trên bầu trời, Vũ Trụ Đa Nguyên lập tức bị một tầng âm u bao phủ.

- Thánh giả chết, Thiên Địa cùng chia buồn!

Nguyệt Ly kinh ngạc nhìn về phía Vương Hạo cùng Tiểu Bạch, lần này người và thỏ đánh lén Thánh giả thành công rồi, hơn nữa bọn họ lại thành công giết chết Thánh giả, trò đùa này lớn quá đi…

Chương 904 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!