Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 906: CHƯƠNG 905: CHẤP NIỆM

Vũ Trụ Đa Nguyên.

Tiếng sấm đến nhanh, đi cũng rất nhanh, chỉ chốc lát liền yên tĩnh.

Toàn thân Băng Thánh giả đều là lỗ máu, máu tươi cũng không ngừng phun ra ngoài.

Vương Hạo rút kiếm Chúa Tể về, sau đó hít sâu một cái, ổn định trái tim loạn nhịp của mình.

Đây không phải nhịp tim sống sót sau tai nạn mà là nhịp tim hưng phấn, cảm giác thực sự tự tay giết chết Thánh giả quá sung sướng.

Nguyệt Ly xuất thần nhìn Vương Hạo, cô biết rõ Vương Hạo là một thứ phi nhân loại kinh khủng nhưng thật sự cô không ngờ Vương Hạo có thể kinh khủng đến mức độ này.

Thế mà lại lấy tu vi Thiên Vị Cảnh đánh lén Thánh giả thành công, giết chết ông ta trong điện quang hỏa thạch.

Vương Hạo nhìn Băng Thánh giả đã chết, cảm thấy rất đáng tiếc, nếu có thể tước đoạt sạch sẽ toàn bộ thì hắn có thể đột phá đến mấy cấp bậc.

Đáng tiếc thời gian không đợi người, mình không thể nhanh chóng giết chết ông ta, nếu không người chết sẽ là hắn và Tiểu Bạch.

Nhưng hắn nắm giữ Bạch Hổ Thánh Thể, cũng không phải là không thể cứu vãn lần tổn thất này.

Nghĩ đến đây, Vương Hạo nhắm hai mắt lại, bên trong thân thể bộc phát ra một lực hấp dẫn mạnh mẽ hút năng lượng trong máu tươi của Băng Thánh giả vào trong cơ thể làm cho thực lực không ngừng tăng lên.

- Đây là… Bạch Hổ Thánh Thể hấp thu huyết khí!

Nguyệt Ly hơi sững sốt, lúc trước Vương Hạo đều dùng Thượng Đế chi thủ tước đoạt năng lượng của bọn họ nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Vương Hạo dùng Bạch Hổ Thánh Thể hấp thu huyết khí.

Nhưng cái này rất bình thường, dù sao Thánh giả cũng sẽ không chờ Vương Hạo dùng Thượng Đế chi thủ tước đoạt năng lượng của bọn họ.

Cho nên chỉ có thể giết họ trước, sau đó mới hấp thu năng lượng yếu ớt trong huyết khí.

Mặc dù cách này sẽ làm tổn hao rất nhiều năng lượng nhưng lại rất an toàn.

Đồng thời Nguyệt Ly cũng sự ăn ý giữa Vương Hạo và Tiểu Bạch.

Vương Hạo trực tiếp hấp dẫn lực chú ý của Băng Thánh giả cho Tiểu Bạch có cơ hội đáng lén.

Mà lực công kích của Tiểu Bạch không đủ nên không cách nào phá vỡ sự phòng ngự của ông ta, chỉ có thể làm cho Băng Thánh giả rơi vào trạng thái mê muôi ngắn ngủi.

Ngay lúc này, Vương Hạo lập tức đánh đòn phủ đầu lợi dụng thể chết mạnh mẽ đặc thù của bản thân mà thành công đâm thủng trái tim của Băng Thánh giả, cùng lúc đó trong cơ thể của hắn cũng cảm nhận được sự đau đớn như vạn tiễn xuyên tim.

Làm cho Băng Thánh giả không kịp phản ứng liền mất mạng, trở thành vị Thánh giả chết rất ủy khuất.

Ước chừng lúc Băng Thánh giả chết sẽ không nghĩ rằng mình sẽ chết trong tay một người một thỏ như thế.

Đương nhiên sở dĩ đánh lén thành công thì sẽ quy công cho Vương Hạo, Tiểu Bạch và Không Gian Thần Thông.

Nếu như không có Không Gian Thần Thông xuất quỷ nhập thần thì bọn họ sẽ không thể đánh lén thành công và giết chết Băng Thánh giả.

Nguyệt Ly bủi ngùi nói:

- Cuối cùng em cũng hiểu rõ tại sao nói khi nắm giữ Không Gian Thần Thông thì sẽ không ở thế bất bại, quả thực đây chính là quy tắc trò chơi.

Vương Hạo khép hờ mắt, hơi thở trong cơ thể càng thêm dồi dào.

- Ầm…

Một tiếng vang tràn đầy sức lực phát ra từ trong cơ thể của Vương Hạo, khiến cho thực lực hắn nhanh chóng tăng vọt.

- Tên yêu nghiệt này lại đột phá nhanh như thế, thật sự không chừa cho người khác con đường sống mà.

Nguyệt Ly nhìn Vương Hạo đến xuất thần, bị tốc độ đột phá biến thái của Vương Hạo hù dọa.

Vương Hạo chậm rãi mở mắt.

Bên trong đôi mắt của Vương Hạo lấp lóe ánh sáng, năng lượng bên trong cơ thể càng thêm dồi dào, tu vi cũng đột phá thành công từ Thiên Vị Cảnh Ngũ Cấp đến Thiên Vị Cảnh Lục Cấp.

- Phù phù…

Vương Hạo thở ra một hơi thất vọng nói:

- Dùng Bạch Hổ Thánh Thể hấp thu huyết khí, quả nhiên kém hơn dùng Thượng Đế chi thủ trực tiếp tước đoạt, một vị Thánh giả chỉ đủ để mình đột phá một cấp.

Nguyệt Ly nhàn nhạt nói:

- Có thể hấp thu một chút năng lượng cũng không tệ rồi, ở đâu ra nhiều lời than phiền như thế!

Vương Hạo thở dài nói:

- Em đứng nói chuyện không đau eo à, tu vi Chúng Thần của em, sao có thể cảm nhận được thống khổ của tiểu lâu la Thiên Vị Cảnh.

Nguyệt Ly khẽ giật khóe mắt, hoàn toàn hiểu rõ da mặt dày của Vương Hạo.

Thành công giết chết Thánh giả, lại còn dám nói bản thân chỉ là tiểu lâu la, đóng vai giả heo ăn thịt hổ cũng xuất sắc quá đấy!

Đúng lúc này, vang lên tiếng cười to của Tiểu Bạch:

- Ha ha ha, thỏ con bảo bối phát tài rồi.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Bạch lợi dụng Không Gian Thần Thông, thành công mở Thứ Nguyên Không Gian của Băng Thánh giả ra, cũng nhanh chóng thu thập bảo bối vào bên trong Thứ Nguyên Không Gian của bản thân.

Nguyệt Ly che miệng cười nói:

- Băng Thánh giả đến từ Thiên Môn, mà xưa nay Thiên Môn đều muốn thu thập đủ loại bảo bối. Băng Thánh giả đi thăng đến đây, xem ra bảo bối nhặt được nhất định sẽ không ít.

- Hờ như vậy sao?

Ánh mắt Vương Hạo lóe lên vẻ tham tiền.

Nguyệt Ly gật đầu nói:

- Đoán chừng bên trong còn nhiều hơn so với tưởng tượng của anh.

Tiểu Bạch phát hiện ánh mắt Vương Hạo không đúng lắm, tăng nhanh tốc độ nhanh chóng thu thập bảo bối vào bên trong Thứ Nguyên Không Gian của bản thân.

Vương Hạo mất hứng:

- Con thỏ, cưng chia của không đều, lúc nãy cưng không bỏ ra nhiều sức, dựa vào đâu mà lấy nhiều như thế.

Tiểu Bạch thở phì phò nói:

- Ai nói thỏ con bảo bối không ra sức? Lần này sở dĩ có thể đánh chếtt Thánh giả, công lao của thỏ con bảo bối là lớn nhất.

Vương Hạo tức giận nói:

- Con thỏ kia, nói chuyện cần phải dùng lương tâm, không gian khiêu dược nhảy nhiều nhất cũng chỉ có năm mươi mét, không cảm thấy ngại khi nói bản thân công lao to lớn nhất à?

Nguyệt Ly vuốt vuốt mi tâm, cảm giác mình thực sự không hiểu nổi một người một thỏ này.

Mới vừa rồi còn phối hợp ăn ý như vậy, trong nháy mắt liền cuộc cãi vã chia của không đồng đều, thật kì lạ mà.

- Ầm ầm . . .

Đúng lúc này, một tiếng nổ vang lên.

Vương Hạo cùng Tiểu Bạch ngừng cãi lộn, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thi thể Băng Thánh giả đột nhiên vỡ ra, một quả cầu ánh bạch sắc lơ lửng ở giữa không trung, sau đó nhanh chóng chui vào bên trong cơ thể thiếu niên nắm giữ Phong Linh thánh thể.

- Đây là cái gì?

Vương Hạo tò mò hỏi.

Nguyệt Ly nghĩ nghĩ, đột nhiên thét to:

- Đây là chấp niệm của Thánh giả đã chết, nó không có tư tưởng, chỉ có tín niệm báo thù, bây giờ ông ta đang đoạt xá vị thiếu niên kia tìm anh báo thù. Nếu như anh không thể tiêu diệt chấp niệm, vậy nó sẽ tiếp tục đoạt xá người khác tìm anh báo thù.

Vương Hạo cau mày nói:

- Vật này tiêu diệt thế nào?

Nguyệt Ly khẽ lắc đầu:

- Em cũng không biết, em chỉ biết là nó sẽ biến mất sau khi báo thù xong, về phần làm sao tiêu diệt nó, cái này thật sự em không biết.

Vương Hạo nhíu mày, bắt đầu hỏi thăm hệ thống làm sao tiêu diệt chấp niệm của Thánh giả đã chết.

Hệ thống trả lời:

- Chấp niệm của Thánh giả không cách nào tiêu diệt được, chỉ cần chủ nhân bị giết, vậy nó mới có thể tự động biến mất, nếu không nó sẽ luôn gây phiền phức cho chủ nhân.

Vương Hạo cau mày nói:

- Ý mày nói, không bỏ nó được!

Hệ thống nói ra:

- Không sai, trừ phi chủ nhân tự sát một lần, nếu không vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ được nó, đây chính là cái giá đẽ giết chết Thánh giả.

Vương Hạo gãi gãi cằm, hiển nhiên trong rơi vào trạng thái trầm tư.

Hắn có thể sống lại nhờ tiền cho nên tự sát một chút cũng không có gì đáng sợ.

Nhưng hắn vô duyên vô cớ lại tự sát, vụ mua bán thua thiệt này cũng không phải một điểm nửa điểm, nhất định phải nghĩ cách vơ vét đủ vốn mới được . . .

Chương 905 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!