Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 907: CHƯƠNG 906: NÓI CHO NGƯƠI MỘT BÍ MẬT

Vũ Trụ Đa Nguyên.

Vương Hạo vẫn đang suy tư, phải làm thế nào mới có thể một vốn bốn lời.

Nguyệt Ly kéo nhẹ Vương Hạo, vội vàng hỏi:

- Ngươi đang nghĩ gì vậy? Không thấy chấp niệm của Băng Thánh giả sắp đoạt xá thành công rồi sao?-

Vương Hạo không kiên nhẫn khoát tay:

- Đừng quấy rầy ta, ta đang suy tư xem chết như thế nào!

- Chết như thế nào?-

Nguyệt Ly sững sờ tại chỗ, hắn có ý gì?

Chẳng lẽ tên này đột nhiên phát hiện bản thân làm quá nhiều chuyện thương thiên hại lý, cho nên quyết định kết liễu cuộc đời?

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, từng tiếng nổ vang lên.

Đám người Nguyệt Ly, Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từ trong cơ thể thiếu niên Phong Linh Thánh Thể bộc phát ra một luồng năng lượng khủng bố, hơi thở cũng ngay lập tức xảy ra biến hóa, trở nên giống hệt với Băng Thánh giả lúc đầu.

- Mẹ kiếp, nhanh như vậy đã bị đoạt xá? Thật là quá vô dụng a?

Vương Hạo vẻ mặt ghét bỏ, nói.

Nguyệt Ly vẻ mặt trầm trọng, nói:

- Thánh giả chính là tồn tại siêu phàm thoát tục, cho dù hắn chỉ còn lại một tia chấp niệm, cũng không phải người bình thường có thể đối phó.

- Hống…

Thiếu niên ngửa mặt lên trời thét lớn một tiếng, từ trong cơ thể bộc phát ra một lực hút rất mạnh, nhanh chóng hút tất cả năng lượng đang phân tán trong Vũ Trụ Đa Nguyên vào trong cơ thể.

- Ầm ầm ầm…

Lúc này, ngoài cơ thể thiếu niên xảy ra nứt vỡ, máu tươi bắn ra, tu vi cũng không ngừng đột phá, chẳng mấy chốc đã đạt đến Vũ Trụ Chi Chủ thiên cấp.

Vương Hạo giận dữ gào lên:

- Này, ngươi có thể cẩn thận một chút hay không, Phong Linh Thánh Thể này ta rất xem trọng, ngươi không thể làm hỏng nó a.-

Hệ thống lên tiếng:

- Chấp niệm của Thánh giả là tồn tại bất tử bất diệt, nó không có suy nghĩ, không có tình cảm… chỉ có báo thù, Phong Linh Thánh Thể này đối với hắn mà nói chỉ là thân thể dùng một lần, căn bản sẽ không đau lòng.-

Vương Hạo không cam tâm hỏi:

- Lẽ nào ngoài chết ra, không có biện pháp nào khác tiêu diệt chấp niệm Thánh giả sao?-

Hệ thống đáp:

- Có, đột phá Thánh giả!-

Vương Hạo lập tức không còn lời nào để nói, việc này còn khó hơn chết một lần, ít nhất là trong khoảng thời gian ngắn hắn không thể làm được.

Đồng thời, Vương Hạo cũng hiểu, tại sao giữa những Thánh giả kia lại hài hòa như vậy, mỗi người đều mang tư thái của cao nhân ẩn sĩ coi nhẹ danh lợi thế tục.

Hóa ra không phải bọn họ không có lòng tranh bá, mà là sợ sống trong giang hồ, nhiều điều bất đắc dĩ.

Nếu như bắt buộc phải giết một Thánh giả, tự nhiên rước lấy một đống chuyện, vậy liền không phải tranh bá gì nữa, mà là phiền phức lớn.

Cho nên cả đám thà rằng ru rú trong nhà, cũng không muốn ra ngoài gây chuyện.

Hơn nữa, trò chơi này đã chơi đến level max, bọn họ cũng không truy cứu nữa, ra ngoài có thể làm được gì?

Đương nhiên, nếu như toàn bộ Cửu đại Thánh Thể xuất thế, vậy thì lại khác.

Đúng lúc này, giọng nói âm trầm của thiếu niên vang lên:

- Bây giờ ta tên là Kẻ Báo Thù, ta muốn báo thù!

Nguyệt Ly vẻ mặt khiếp sợ, nói:

- Tên này hấp thu quá nhiều năng lượng, nếu như động thủ, rất có thể sẽ mất khống chế mà nổ tung.

- Mẹ kiếp, bom thịt người!

Vương Hạo kinh ngạc hô lên một tiếng.

Nguyệt Ly vẻ mặt nghiêm trọng, nói:

- Nhất định phải nghĩ biện pháp mới được, bằng không, nếu bị thứ này ngày ngày đuổi theo, thực sự là quá nguy hiểm.

Vương Hạo đẩy Tiểu Bạch ra ngoài, vẻ mặt áy náy nói:

- Thỏ à, xin lỗi nhé, ta vừa rồi đã đoạt công lao của ngươi, thật ra công lao của ngươi là lớn nhất, ta chân thành xin lỗi ngươi.

Tiểu Bạch vội vàng nói:

- Không, không, không, Thỏ Bảo Bảo ta chỉ là một con thỏ nhảy được 50 mét không gian, Thần Thông Không Gian của ngươi đã đạt tới đỉnh phong, một phát liền có thể nhảy vọt mấy trăm vạn năm ánh sáng, Thỏ Bảo Bảo ta cam bái hạ phong.

Vương Hạo khiêm tốn nói:

- Nhảy xa không có nghĩa là công lớn, đây vẫn là công của ngươi!

- Không được, không được, Thỏ Bảo Bảo ta năm nay mới 5 tuổi, mới là đứa trẻ ranh, lấy đâu ra công lớn a!

Tiểu Bạch liên tục lắc lắc đầu thỏ.

Vương Hạo vẻ mặt nghiêm trang, nói:

- Không thể nói như vậy được, chí lớn không nằm ở tuổi tác, ngươi cũng không cần khiêm tốn.-

…………………………

Nguyệt Ly đau đầu vuốt vuốt mi tâm, thật sự không biết nên nói gì với một người một thỏ này nữa.

Vì giết Thánh giả, phối hợp với nhau phải nói là ăn ý.

Nhưng vì chia của, lại không ngừng đá đểu đối phương.

Bây giờ vì không muốn bị chấp niệm Thánh giả để mắt tới, lại bắt đầu nhường nhau, thật là một tổ hợp quái dị, khiến người ta không thể hiểu nổi.

- Hai người các ngươi không ai có thể chạy thoát, ta sẽ giết tất cả các ngươi.

Thiếu niên Kẻ Báo Thù vẻ mặt dữ tợn, thân thể căng lên chuẩn bị phát động công kích bất cứ lúc nào.

- Không Gian Ngưng Kết!-

Vương Hạo bỗng nhiên mở mắt, hư không nháy mắt biến hình, thiếu niên báo thù bị vây trong một khối trong suốt.

- Ngươi không vây được ta…-

Thiếu niên báo thù hét to một tiếng, giơ nắm đấm trực tiếp đánh vào phía trên khối trong suốt.

- Ầm ầm…

Ngay sau đó, tiếng nổ cực lớn vang lên, chỉ thấy phía trên khối trong suốt nổi lên nhiều vết nứt, hiển nhiên không chống đỡ được bao lâu nữa sẽ vỡ nát.

Nguyệt Ly không nhịn được hỏi:

- Ngươi vây hắn làm gì? Vì sao không trực tiếp dùng không gian giết hắn?-

Vương Hạo vẻ mặt ghét bỏ, nói:

- Đây chính là Phong Linh Thánh Thể, ta không tước đoạt hắn, vậy chẳng phải tổn thất lớn sao?-

Nguyệt Ly sửng sốt một chút:

- Nhưng Thượng Đế Chi Thủ của ngươi mới tới địa cấp, tước đoạt thế nào a?-

Vương Hạo ra vẻ thần bí nói:

- Nói cho ngươi biết một bí mật, Thượng Đế Chi Thủ của ta hiện giờ đã đến thiên cấp.-

- Thiên cấp!-

Nguyệt Ly sợ hãi kêu lên một tiếng, thực sự hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề.

Vương Hạo gõ gõ đầu tiểu bạch thỏ, ngưu bức ầm ầm nói:

- Thỏ à, ngươi thấy không, vẫn là công lao của ta là lớn nhất, đợi chút nữa khi chia của phải tự giác.-

Tiểu Bạch vẻ mặt nghiêm trang, nói:

- Thỏ Bảo Bảo ta tuy nhỏ, nhưng cũng biết phải nói đúng sự thật, ngươi đừng có mà cố tình gây sự.-

Nguyệt Ly sầm mặt lại, cảm giác mình thực sự không chịu nổi sự đê tiện của một người một thỏ này.

- Vù vù…-

Đúng lúc này, từng tiếng xé gió vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đội quân mặc giáp đen xuất hiện, người dẫn đầu chính là Hạo Thiên – người đã từng là Vũ Trụ đệ nhất thiên tài!

Nguyệt Ly vẻ mặt cảnh giác, nói:

- Hạo Thiên tại sao lại ở chỗ này?-

Vương Hạo bấm ngón tay tính toán:

- Sau lần trước tên này bị ta đánh bại liền phái người đến Vũ Trụ Bàn Cổ điều tra tin tức của ta, kết quả bị Tiểu Lộ Lộ nhà ta bắt lại toàn bộ, cho nên hắn liền tự mình dẫn binh đến đây, muốn hủy diệt Vũ Trụ Bàn Cổ trả thù ta.-

- Ầm ầm…-

Đúng lúc này, một tiếng nổ vang lên.

Nguyệt Ly quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thiếu niên báo thù đã đánh nát khối trong suốt, hóa thành một tia ánh sáng xanh nhanh chóng lao về phía hắn, tốc độ kia nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.

- Nguyệt Ly, ngươi dẫn theo Âu Dương Nguyên Tu và Hắc Diệu trở về trước, ta và Tiểu Bạch đi bắt Hạo Thiên!

Vương Hạo bỏ lại một câu, túm lấy lỗ tai Tiểu Bạch liền biến mất khỏi đó.

Khi xuất hiện lần nữa, đã đứng trong Hắc Giáp quân.

- Ầm ầm…-

Ngay sau đó, một tia sáng xanh nổ tung trong Hắc Giáp quân, mười mấy Hắc Giáp quân mất mạng tại chỗ.

Nguyệt Ly ném cho Hạo Thiên một ánh mắt đồng tình, hi vọng đứa nhỏ này đợi lát nữa không cần hoài nghi cuộc đời…

Chương 906 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!