Đô Thiên chí tôn không nhịn được hỏi:
- Tiên Linh Cầu này không phải bảo bối của hòa thượng Thái Hư sao? Sao lại là đồ của Vương Hạo?-
Nguyệt Ly thấp giọng giải thích:
- Đại ma vương Vương Hạo không phải người của Vũ Trụ Vô Cực chúng ta, hắn sinh ra tại Vũ Trụ Bàn Cổ, sở dĩ dẫn nổ Lục Đạo Luân Hồi, chính là muốn khiến đại sư Thái Hư dẫn theo đệ tử Phật Môn tới bắt quỷ kiếm tiền.-
- Cái gì?
Đô Thiên chí tôn sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó hối hận đến dậm chân, nếu hắn sớm biết Vương Hạo gian trá như thế, lúc trước không nên để Vương Hạo tới Vũ Trụ Vô Cực.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, Đại ma vương này cũng đã trưởng thành hoàn toàn, Vũ Trụ Vô Cực bọn họ căn bản không phải đối thủ của hắn.
Nguyệt Ly thấp giọng an ủi:
- Đô Thiên tiền bối không cần hối hận, các ngươi cũng đã bắt những hòa thượng kia lại, cũng coi như vãn hồi tổn thất.-
- Vãn hồi gì chứ!
Đô Thiên chí tôn vẻ mặt đau lòng nói:
- Tài nguyên của Vũ Trụ Vô Cực đã sớm bị những hòa thượng này chuyển đến Vũ Trụ Bàn Cổ, bây giờ Vũ Trụ Vô Cực chúng ta chỉ còn lại cái xác không, bên trong không còn tài nguyên nào hết.-
Nguyệt Ly sợ hãi kêu lên:
- Sao lại như vậy, chẳng lẽ không có ai ngăn cản bọn họ sao?-
Đô Thiên chí tôn than thở:
- Những tên này cấu kết với đồ đệ của Vũ Trụ Chi Chủ - Tướng Văn Đào, tất cả đều lấy danh nghĩa Tướng Văn Đào tiến hành hoạt động vơ vét, cho nên Thiên Đạo, ý thức Vũ Trụ cũng không để ý, cho rằng đây là người trong nhà, tài nguyên trong tay ai cũng như nhau, nhưng đợi đến khi bọn hắn phát giác được điều bất thường, tất cả đều đã muộn.-
Nguyệt Ly trợn tròn mắt, nàng thật đúng là không biết Vương Hạo đã cấu kết với Tướng Văn Đào từ lúc nào.
Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng của Vương Hạo vang lên:
- Các ngươi lại dám đả thương thủ hạ của ta, món nợ này phải tính sao đây?-
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai con ngươi Vương Hạo lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, một luồng hơi thở khủng bố lập tức từ trong cơ thể phóng ra, từng tia gợn sóng mắt thường có thể nhìn thấy lấy Vương Hạo làm trung tâm nhanh chóng phân tán ra bốn phía.
- Tê tê…
Đám người hít sâu một hơi, hơi thở này mặc dù là Thiên Vị cảnh tầng tám, nhưng năng lượng ẩn chứa bên trong lại mạnh hơn cả Chí Tôn thiên cấp, hoàn toàn vượt qua phạm vi nhận biết của tất cả mọi người.
Bọn họ thực sự không dám tưởng tượng, sau khi tu vi của Vương Hạo đột phá Chí Tôn thiên cấp, sẽ mạnh đến mức nào.
Đồng thời, bọn họ cũng rốt cục hiểu rõ, sức mạnh để Vương Hạo giết Thánh giả bắt nguồn từ đâu.
Nguyệt Ly tức đến phát điên, vơ vét hết tài nguyên của Vũ Trụ Vô Cực bọn họ không nói, lại còn mặt mũi đòi bồi thường, tên khốn này ngay cả một chút tiết tháo cũng không có sao?
- Vù vù…
Đúng lúc này, ba tiếng xé gió từ sau lưng Vương Hạo vang lên.
Vương Hạo nhíu mày, khóe mắt liếc thấy rõ ràng ba vị hộ pháp nhanh chóng đánh về phía hắn.
- Dám đánh lén ta? Thật là không biết tự lượng sức!
Vương Hạo nhếch miệng, hóa thành một tia sáng biến mất khỏi chỗ cũ.
- Đây là tốc độ gì vậy?
Đám người kinh hãi, chỉ thấy Vương Hạo đột nhiên xuất hiện bên cạnh tam đại hộ pháp, Chúa Tể kiếm trong tay lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, sau đó ba đóa hoa máu nở rộ từ cổ tam đại hộ pháp.
- Sao ngươi lại là Phong Linh Thánh Thể…
Tam đại hộ pháp che lấy cổ đang chảy máu, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía Vương Hạo, trong lòng chỉ muốn chặt nhân viên tình báo của Thiên Thánh Thần Tộc thành 8 khúc.
Nói rằng Vương Hạo nắm giữ hai đại Thần Thông, Lục Đạo Luân Hồi và Thượng Đế Chi Thủ, kết quả lại tòi ra một cái Thần Thông Không Gian.
Nói rằng Vương Hạo nắm giữ Bạch Hổ Thánh Thể và Thuần Dương Thánh Thể trong Cửu đại Thánh Thể, nhưng kết quả lại tòi ra một cái Phong Linh Thánh Thể.
Chẳng lẽ bọn họ không biết nói đùa như vậy, sẽ xảy ra án mạng sao!
- Ngươi đoán đi!
Vương Hạo nhếch miệng, sau đó nhanh chóng bóp nát một đạo chỉ quyết, dùng sức chỉ về phía một vị hộ pháp trong đó.
- Ầm ầm…
Lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, chỉ thấy một vầng Thái Dương màu vàng xuất hiện, bắt đầu tước đoạt mọi thứ của vị hộ pháp này.
- A…
Ngay lập tức, tiếng kêu thảm thiết vang vọng hư không, toàn thân vị hộ pháp này nhanh chóng trở nên khô quắt.
Hai vị hộ pháp khác trong mắt lộ vẻ may mắn, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, hoàn toàn đi về phía tử vong.
- Không xong, tình báo sai lầm, chúng ta đi mau!
Ba vị hộ pháp còn lại kinh hãi, không dám do dự, nhanh chóng bỏ lại chấp niệm Băng Thánh giả, sau đó lao về phía ngoài Vũ Trụ Vô Cực.
- Vương Hạo, đi chết đi!
Chấp niệm Băng Thánh giả vẻ mặt dữ tợn, trực tiếp vọt về phía Vương Hạo.
- Lúc này rồi lại còn tu luyện, thật là khiến cho Thỏ Bảo Bảo lao tâm khổ tứ.
Tiểu Bạch than thở, nhanh chóng bóp nát một đạo chỉ quyết, dùng sức chỉ về phía chấp niệm Băng Thánh giả.
Ngay lập tức, một vòng xoáy màu đen xuất hiện, sau đó nhanh chóng hút chấp niệm Băng Thánh giả vào trong đó, sau đó xuất hiện ở nơi cách đó mấy chục mét.
- Dịch Chuyển Không Gian!
Đám người trợn tròn mắt, cảm thấy mình không thể hiểu nổi cái thế giới này.
Vương Hạo này biết Thần Thông Không Gian cũng thôi đi, nhưng bây giờ đến một con thỏ cũng biết? Chẳng lẽ Vương Hạo là Thỏ Yêu, mà con thỏ này là con của Vương Hạo?
- Ợ…
Vương Hạo ợ một cái no nê, tu vi thành công đột phá từ Thiên Vị cảnh tầng tám đến Thiên Vị cảnh tầng chín.
- Tên biến thái này, lại đột phá!
Sắc mặt Nguyệt Ly vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không như vậy, Vương Hạo này trước mặt nàng cũng đã đột phá ba cấp bậc nhỏ, hơn nữa cũng chỉ trong vòng mấy ngày, tốc độ đột phá như vậy quả thật chưa từng nghe đến.
Vương Hạo nắm chặt nắm đấm, cười nói:
- Rốt cục sắp đột phá Thần Vị cảnh!
- Đồ khốn!
Chấp niệm Băng Thánh giả giận dữ, mỗi khi hắn muốn tới gần Vương Hạo, con thỏ chết tiệt kia liền dời hắn đến nơi khác, thậm chí công kích từ xa cũng sẽ bị dời đi, thực sự quá đáng giận rồi.
Tiểu Bạch ghé vào vai Vương Hạo, yếu ớt nói:
- Không được, Thỏ Bảo Bảo ta tiêu hao nghiêm trọng.
- Chúng ta mau rời khỏi nơi này!
Nguyệt Ly tiến lên kéo theo Vương Hạo cùng chạy.
Vương Hạo vội vàng kêu lên:
- Nguyệt Ly, ta biết ngươi có ý với ta, nhưng ngươi cũng không thể kéo ta bỏ trốn trắng trợn như thế, ít nhất cũng phải nói xem đồ cưới của ngươi là bao nhiêu chứ!
Nguyệt Ly quay đầu trừng Vương Hạo một cái:
- Ta không phải muốn kéo ngươi bỏ trốn, mà là đồ tai hoạ nhà ngươi nguy hại nghiêm trọng tới Vũ Trụ Vô Cực, cho nên nhất định phải đuổi ngươi khỏi đây mới được.
Vương Hạo không vui:
- Ngươi nói ai là đồ tai họa? Rõ ràng là các ngươi đánh người của ta, bây giờ lại còn dám ngậm máu phun người.
Đúng lúc này, Đô Thiên chí tôn hét lớn:
- Đều là hiểu lầm, chúng ta sẽ mau chóng khiến cho Vô Cực Vũ Trụ thăng cấp đến thiên cấp, sau đó cho làm đồ cưới Nguyệt Ly, đồng thời giúp ngươi xây dựng Vũ Trụ Cực Hạn, hi vọng ngươi nể mặt Nguyệt Ly, xóa bỏ hết ân oán, ngươi thấy sao?
Nguyệt Ly tức đến suýt phun ra một ngụm máu tươi, phát hiện những kẻ này thực sự không chút tin cậy.
Vì nịnh bợ Vương Hạo, lại cứ bán nàng đi như vậy.
- Ai, nếu đã là vận mệnh an bài, vậy ta liền không phản kháng nữa, Nguyệt Ly, ngươi cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng rồi, buổi tối liền vui trộm đi!
Vương Hạo than thở, túm lấy Nguyệt Ly liền biến mất khỏi Vũ Trụ Vô Cực…
Chương 910 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]