Vũ Trụ Bàn Cổ.
Không gian Thiên Mệnh.
Hai người Tiểu Hồ Ly và Triệu Y Linh nhìn chằm chằm Băng Lộ, khiến cho trái tim Băng Lộ nhảy loạn, đột nhiên có cảm giác có tật giật mình.
Băng Lộ ra vẻ trấn định nói:
- Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì?-
Triệu Y Linh thở phào một hơi, lẩm bẩm nói:
- Còn may, còn may, may mà chưa bị giải quyết, nếu như để ta cướp được hàng three-hand, vậy thì lỗ lớn rồi.-
Băng Lộ đỏ mặt, chỉ muốn tìm tới cái lỗ nào đó chui vào.
Nàng vốn tưởng rằng những chuyện với Vương Hạo kia sẽ không có ai biết, nhưng kết quả vẫn bị người khác biết, thật sự là quá xấu hổ!
- Băng Lộ tỷ, cho ngươi cái này!-
Tiểu Hồ Ly cười ngọt ngào, đưa cho Băng Lộ một khối Pháp Tắc Tinh Thạch, hóa giải bầu không khí khó xử lúc đó.
- Đây là Pháp Tắc Tinh Thạch của Vũ Trụ thiên cấp!
Băng Lộ mừng rỡ kêu lên.
Triệu Y Linh cảm khái nói:
- Ta rốt cục đã hiểu vì sao Vương Hạo nhất định phải đưa Tiểu Hồ Ly tới Thiên Hồ tộc, quả nhiên nhiều chỗ tốt.
Băng Lộ gật đầu đồng ý, tỏ vẻ có chỗ dựa và không có chỗ dựa chênh lệch nhau quá lớn.
- Vèo…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.
Ba nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo dẫn theo Nguyệt Ly đột nhiên xuất hiện bên trong không gian Thiên Mệnh.
Triệu Y Linh liếc Nguyệt Ly một cái, nắm tay nhỏ cũng nắm chặt lại, quyết định hôm nay phải giải quyết Vương Hạo, nếu không còn không biết đến bao nhiêu người.
Vương Hạo vội vàng nói:
- Ta bị chấp niệm Thánh giả truy sát, không có thời gian dừng lại, chỉ dặn dò mấy câu liền đi!
- Chấp niệm Thánh giả truy sát?
Tiểu Hồ Ly hoảng sợ kêu lên:
- Người vừa rồi giết Thánh giả chính là ngươi?-
Vương Hạo khẽ gật đầu:
- Không cẩn thận liền giết rồi, bây giờ phải chạy thôi.-
Tiểu Hồ Ly cuống quít xoay vòng quanh:
- Chấp niệm Thánh giả là tồn tại không thể bị tiêu diệt, lần này phải làm sao đây…-
Vương Hạo an ủi:
- Yên tâm, ta có biện pháp đối phó hắn, bây giờ nghe ta dặn dò vài chuyện trước đã.
- Chấp niệm Thánh giả?
Hai người Triệu Y Linh và Băng Lộ vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên không biết chấp niệm Thánh giả này là thứ gì.
Nhưng Triệu Y Linh lại biết được, kế hoạch đêm nay giải quyết Vương Hạo của nàng, lại phải dẹp sang một bên.
Vương Hạo không kịp giải thích, vội vàng nói:
- Hạo Thiên và Âu Dương Nguyên Tu đều đã đến, bọn họ là nguồn kinh tế của chúng ta, nhất định phải bảo vệ tốt bọn họ, trong tương lai Thiếu Soái quân có thể tranh phong với Thiên Bá quân, Ma Uy quân và Tài Quyết quân hay không, phải xem bọn họ có thể kiếm bao nhiêu tiền.
Ba người nghiêm túc gật đầu, tỏ vẻ toàn bộ đều hiểu đạo lý quân đội là dùng tiền bồi dưỡng ra.
Vương Hạo lại lên tiếng:
- Còn có Thánh tử của Tứ Thánh hội – Lăng Thành, hắn đã bị ta khống chế, gần đây có thể sẽ dẫn theo hơn trăm Vũ Trụ thiên cấp, hơn ngàn Vũ Trụ địa cấp tìm chúng ta nương tựa, các ngươi phải mau chóng gây dựng tốt Vũ Trụ Cực Hạn.
- Tê tê…
Ba người hít sâu một hơi, bị thành tích của Vương Hạo hù dọa.
- Tên này rốt cuộc là người như thế nào a? Nào có ai hồ nháo, đồng thời còn có thể gây dựng ra Vũ Trụ Cực Hạn?
Nguyệt Ly hoàn toàn trợn tròn mắt, tỏ vẻ bản thân thực sự không thể hiểu thao tác thần thánh này của Vương Hạo.
Băng Lộ không nhịn được hỏi:
- Ngươi dự định xây dựng Vũ Trụ Cực Hạn ở nơi nào?
Vương Hạo cười nói:
- Liền chế tạo ở bên cạnh Vũ Trụ Cực Hạn của Thiên Hồ tộc, ta nghĩ Nữ vương đại nhân của chúng ta sẽ không hẹp hòi như vậy.
Nguyệt Ly ngơ ngẩn nhìn Vương Hạo, nàng đột nhiên phát hiện, Vương Hạo bây giờ muốn địa bàn có địa bàn, muốn nguồn kinh tế có nguồn kinh tế, thậm chí ngay cả chỗ dựa cũng có.
Điều này có nghĩa rằng, chỉ cần Vương Hạo xây dựng ra quân đội, vậy con đường tranh bá của hắn liền có thể bắt đầu.
- Vương Hạo ca ca, không phải ngươi muốn chiếm đoạt Vũ Trụ Cực Hạn của Thiên Hồ tộc đấy chứ?
Tiểu Hồ Ly dùng ánh mắt vô cùng nghi ngờ đánh giá Vương Hạo.
- Nói bậy, ta là loại người đó sao?
Vương Hạo vẻ mặt không vui khiển trách Tiểu Hồ Ly, nhưng trong lòng lại thêm một câu, chiếm đoạt trước mắt còn chưa nghĩ tới, nhưng Thiên Hồ Chi Chủ thực sự là quá đáng ghét… Phi, là quá đáng giận, hắn nhất định phải báo thù, khiến nàng biết cái gì gọi là đau khổ!
Tiểu Bạch thúc giục nói:
- Đi mau, Thỏ Bảo Bảo ta cảm ứng được chấp niệm Băng Thánh giả sắp đuổi tới.
Tiểu Hồ Ly vẻ mặt lo lắng nói:
- Vương Hạo ca ca, ngươi nhất định phải cẩn thận nha!
- Ta biết rồi, không cần lo lắng!-
Vương Hạo mỉm cười, sau đó bóp ra một đạo chỉ quyết, nhẹ nhàng điểm về phía hư không.
Lúc này, một giọng nói giận dữ vang lên:
- Tức chết bản Thiên Hồ, đây rốt cuộc là vòng cổ gì vậy, tại sao không lấy được xuống.
Đám người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thân hình khổng lồ của Thánh Thiên Hồ nhanh chóng từ trong hư không rơi xuống.
- Là Toan Hồ Ly!-
Tiểu Bạch hưng phấn nhảy đến trên đầu Thánh Thiên Hồ ngồi xuống, nó phát hiện mình vô cùng thích chơi đùa với con hồ ly thích tỏ vẻ này.
Thánh Thiên Hồ tức giận thét to:
- Không được gọi bản Thiên Hồ là Toan Hồ Ly, bản Thiên Hồ là Thánh Thiên Hồ!
Tiểu Bạch gật gật, mặt mày hớn hở nói:
- Thỏ Bảo Bảo đã biết, ngươi chính là một con Toan Hồ Ly.
Thánh Thiên Hồ tức phát điên, chỉ muốn ăn luôn Tiểu Bạch, nhưng vòng cổ trên cổ khiến nó không có chút sức phản kháng.
- Nguyệt Ly ngươi ở lại hỗ trợ gây dựng Vũ Trụ Cực Hạn, lần này ta dẫn theo Ngọc Nhi đi!
Vương Hạo từ trong túi áo Tiểu Hồ Ly lôi Ngọc Nhi đang ngủ say ra, sau đó nhảy lên Thánh Thiên Hồ, hóa thành một tia sáng biến mất khỏi Vũ Trụ Bàn Cổ.
Nguyệt Ly lẩm bẩm nói:
- Dẫn theo Ngọc Nhi cũng tốt, thân thể nàng nhỏ dễ ẩn núp, cũng có thể cung cấp các loại tin tức cho Vương Hạo.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.
- Ai vậy?
Bốn người vội vàng đề phòng, chỉ thấy một nam tử toàn thân phát ra khí lạnh đánh vỡ hư không, xuất hiện.
- Hơi thở thật khủng bố!
Hai người Triệu Y Linh và Băng Lộ sắc mặt nghiêm túc, hơi thở quanh thân nhanh chóng trào ra.
Nam tử nhìn một vòng, sau khi phát hiện không có Vương Hạo, lại nhanh chóng rời đi, đuổi theo phía Vương Hạo rời đi.
Băng Lộ hơi nhăn mày, nói:
- Chúng ta nhất định phải mau chóng khiến Vũ Trụ Bàn Cổ tiến hóa đến thiên cấp, như vậy cũng có thể giảm bớt áp lực cho Vương Hạo!
Chẳng mấy chốc, Vũ Trụ Bàn Cổ lấp lánh ánh sáng màu vàng vô cùng loá mắt.
………………………..
Vũ Trụ Đa Nguyên.
Vương Hạo ngồi trên đầu Thánh Thiên Hồ.
Ngọc Nhi dụi dụi con mắt nhập nhèm:
- Sao vậy? Có phải được ăn hay không?
Tiểu Bạch hưng phấn nhảy lên:
- Đồ chơi nhỏ, Toan Hồ Ly cũng tới rồi, hành trình Vũ Trụ lần này của Thỏ Bảo Bảo rốt cục không còn nhàm chán.
Ngọc Nhi sợ hét ầm lên:
- Mộng Kỳ cứu mạng, Nguyệt Ly cứu mạng, Thỏ ác ma ở đây.
Tiểu Bạch ngửa mặt lên trời cười to:
- Ha ha, ngươi kêu đi! Cho dù ngươi gào rách họng cũng sẽ không có ai tới cứu ngươi…
Vương Hạo đen mặt, rất muốn biết, đây là con thỏ mà hắn nuôi lớn sao? Đây là học theo ai vậy?
Đúng lúc này, thân thể Vương Hạo và Tiểu Bạch run lên bần bật, một luồng sức mạnh khó có thể hình dung nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể, khiến cho cơ thể hai người bọn họ xảy ra tiến hóa…
Chương 911 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]