Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 914: CHƯƠNG 913: TAM THẦN SƠN

Tam Thần Sơn.

Một trong Tam Đại Cự Đầu, địa bàn của Bá chủ Bắc Hiên.

Vương Hạo ngồi trên đầu của Thánh Thiên Hồ, ngẩng đầu nhìn Tam Thần Sơn cao nhất, hoảng sợ thật lâu cũng chưa lấy lại được bình tĩnh.

Đây là vật thể khổng lồ nhất hắn từng thấy qua, ở trước mặt ngọn núi này, ngay cả con vi vi vi… sinh vật cũng chẳng là gì hết.

Tiểu Bạch vội vàng cắn củ cà rốt để đè nén sự hoảng sợ, tỏ vẻ thực sự loài vật khổng lồ này dọa bé thỏ sợ rồi.

Vương Hạo thở dài nói:

- Loài vật khổng lồ này, lão già Bắc Hiên này sao có thể tạo ra được nhỉ?

Ngọc Nhi nói:

- Bá chủ Bắc Hiên rất hiếu chiến, cách mấy ngàn năm hắn sẽ phát động chiến tranh một lần. Nếu như gặp phải Thiên Cấp Vũ Trụ thì bất kể đối phương có đầu hàng hay không thì hắn cũng sẽ bá đạo đánh đối phương thành từng mảnh vụn. Sau đó chất đống trên Tam Thần Sơn, không thể thống kê nổi Tam Thần Sơn đã tồn trữ mấy trăm ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ rồi nữa.

- Ực…

Vương Hạo hít một ngụm khí lạnh, vừa nghĩ đến mấy trăm ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ cũng khiến người ta rợn tóc gáy rồi!

Ngọc Nhi tiếp tục nói:

- Thật ra Bá chủ Bắc Hiên cũng tốt rồi đó, Ma chủ Âu Hoàng mới gọi là kinh khủng!

- Ông ta lại làm ra chuyện gì nữa?

Vương Hạo tò mò hỏi.

Ngọc Nhi giải thích:

- Mặc dù đại liên minh hủy diệt Vũ Trụ chỉ có hơn mười ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ tạo nên nhưng Âu Hoàng luôn tuân theo quy tắc cá lớn nuốt cá bé, cho nên Thiên Cấp Vũ Trụ có thể ứng tuyển đều phải trải qua sự giết hại tàn khốc, tỷ lệ là một trăm còn lại một.

- Một trăm còn lại một!

Vương Hạo kêu lên một tiếng, một trăm Thiến Cấp Vũ Trụ chỉ có một người sóng sót. Đấy cũng có nghĩa là từ một triệu Thiên Cấp Vũ Trụ lựa chọn ra mười ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ để chế tạo ra Cực Hạn Vũ Trụ.

Mà chín trăm chín mươi ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ thất bại, sau cùng chỉ có thể bị hủy diệt.

- Không sai, chính là một trăm còn lại một!

Ngọc Nhi gật đầu một cái, sau đó hồi hộp nói:

- Còn nựa, Ma chủ Âu Hoàng đi ra ngoài rất thích đi đường thẳng, dọc đường chỉ cần có Vũ Trụ cản đường thì toàn bộ đầu bị hủy diệt!

- Thật là ngang ngược!

Tròng mắt của Tiểu Bạch nhìn về phía trước, tỏ vẻ mình cũng muốn một lần cảm nhận được việc đi đường thẳng.

- Vù vù…

Vương Hạo thở ra một hơi, trong lòng suy nghĩ con đường sau này hắn đi, nhất định phải ngang ngược hơn Âu Hoàng!

Ngọc Nhi tiếp tục nói:

- Còn nữa, mặc dù nội bộ Đại liên minh Vũ Trụ Hòa Bình rất hòa bình, nhưng có Bá chủ Bắc Hiên và Ma chủ Âu Hoàng giám sát bên cạnh cho nên Minh Chủ Khiếu Thiên muốn lo thân mình vốn dĩ không thể nào, theo tính toán thì từ khi thành lập Đại liên minh Vũ Trụ Hòa Bình đến hiện nay đã có mười ngàn Thiên Cấp Vũ Trụ bị tiêu diệt.

Vương Hạo cảm khái nói:

- Rốt cục anh cũng hiểu vì sao có rất nhiều Vũ Trụ tình nguyện lựa chọn trung lập, cũng không đồng ý gia nhập Tam Phương Thế Lực này, phía dưới cây đại thụ để hóng mát, nhưng cây lớn cũng dễ gặp gió.

Ngọc Nhi khẽ gật cái đầu nhỏ, tỏ vẻ rất đồng ý cách nói của Vương Hạo.

Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:

- Sau này anh chế tạo Cực Hạn Vũ Trụ, sẽ thành cái gì đây?

Vương Hạo nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:

- Anh chưa từng nghĩ đến chuyện lâu dài như vậy, đợi tạo ra được rồi tính.

Đúng lúc này, Thánh Thiên Hồ đột nhiên mở miệng nói:

- Đừng cãi nhau, dường như bản Thiên Hồ cảm ứng được Tam Thần Sơn có bí mật lớn kinh thiên.

- Bí mật lớn kinh thiên?

Vương Hạo không nhịn được hỏi:

- Bí mật gì?

Thánh Thiên Hồ cau mày, sau đó lắc đầu nói:

- Cảm ứng không ra, bí mật này giống như bị cao nhân giấu đi nhưng tuyệt đối là một bí mật lớn khó lường.

Vương Hạo cau mày, bắt đầu sử dụng Chung cực Lục Nhâm Thần thuật tính toán ra, nhưng không tính ra được kết quả nào hết.

Tiểu Bạch hoài nghi nói:

- Chua hồ ly, không phải đang giỡn với chúng tôi đó chứ!

Thánh Thiên Hồ thở hổn hển nói:

- Bản Thiên Hồ là Thánh Thiên Hồ, không phải chua hồ ly, còn nữa Thánh Thiên Hồ chúng ta bẩm sinh thì đã có năng lực biết trước mọi chuyện, còn lợi hại hơn Lục Nhâm Thần Thuật, nếu ngươi còn dám vũ nhục bản Thiên Hồ, bản Thiên Hồ nhất định ăn tươi ngươi.

- Được rồi, đừng ồn ào nữa, chúng ta đi vào Tam Thần Sơn rồi nói tiếp.

Vương Hạo lên tiếng.

- Thỏ con đáng yêu không đấu với chua hồ ly nữa!

Tiểu Bạch nhếch miệng, sau đó lấy cà rốt ra bắt đầu ăn.

Mặc dù nó rất muốn cãi với Thánh Thiên Hồ nữa nhưng Vương Hạo đã lên tiếng thì nó chỉ đành im miệng để lần sau cãi tiếp.

Thánh Thiên Hồ phát điên, đây là lần đầu nó gặp phải con thỏ không biết xấu hổ như thế.

Thời gian không còn nhiều, Vương Hạo nhích tới gần Tam Thần Sơn mới phát hiện phía trên Tam Thần Sơn lập ra rất nhiều thành thị, đồng thời trong thành thị còn tản ra từng luồng hơi thở kinh khủng.

Ngọc Nhi giải thích:

- Bên trong Tam Thần Sơn đầy các đại Pháp Tắc Thiên Cấp Vũ Trụ cho nên những người trong này luôn phải thực hiện lễ rửa tội của Pháp Tắc, thiên phú rất mạnh mẽ, đồng thời bọn họ cũng là quân dự bị của Thiên Bá Quân.

Vương Hạo nhẹ gật đầu, hắn biết rất rõ sự mạnh mẽ của Tam Thần Sơn.

Đúng lúc này, một tiếng cười như chuông bạc vang lên:

- Bản tiểu thư biết rõ tai họa như anh không dễ dàng chết như vậy. Nhưng anh đúng là gan to bằng trời, đùa nghịch lão đầu tử của nhà tôi lại còn dám đến đây.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bắc Nhạc Nhạc không biết lúc nào xuất hiện ở sau lưng hắn, còn mang theo một nhóm binh sĩ của Thiên Bá Quân.

Tiểu Bạch bất ngờ kêu lên:

- Sao cô lại biết chúng tôi ở đây?

Bắc Nhạc Nhạc nhếch miệng nói:

- Nếu như bản tiểu thư không biết chuyện các người tới đây thì Tam Thần Sơn đã sớm bị người khác đánh lén tiêu diệt rồi, còn nói đến cái gì uy chấn Vũ Trụ Đa Nguyên nữa?

Vương Hạo đột nhiên phát hiện, bản thân muốn trở thành như Tam Đại Cự Đầu, nhưng muốn bước đến đó còn rất xa xôi.

Bắc Nhạc Nhạc cảnh giác nói:

- Vương Hạo, lần này anh đến Tam Thần Sơn không phải có chủ ý gì xấu xa chứ?

Vương Hạo khẽ cười nói:

- Lần này tới chỉ là muốn hai chiếc chìa khoá của bảo tàng Sát Thần trong tay cô thôi.

Bỗng nhiên đôi mắt Bắc Nhạc Nhạc sáng lên, liền hỏi:

- Anh biết bảo tàng Sát Thần ở đâu hả?

- Nếu tình báo không sai thì cũng chắc tám chín phần.

Vương Hạo nhẹ gật đầu.

Bắc Nhạc Nhạc tới gần Vương Hạo, thấp giọng nói:

- Bản tiểu thư muốn đi cùng anh, nhưng bản tiểu thư đang bị hạ lệnh cấm túc, anh phải giúp bản tiểu thư bỏ nhà ra đi mới được.

- Tôi nói đại tiểu thư Nhạc Nhạc cô nghe này, cô đang muốn tôi chết phải không?

Vương Hạo ghét bỏ nói:

- Nếu để cho cha cô biết là tôi giúp cô bỏ nhà ra đi, vậy thì toàn bộ Vũ Trụ Đa Nguyên truy sát tôi à?

Bắc Nhạc Nhạc tỏ vẻ khinh bỉ nói:

- Lúc anh giả chết trêu đùa Tam Đại Cự Đầu sao không thấy anh sợ? Bây giờ giúp bản tiểu thư thì nói là sợ, anh nghĩ bản tiểu thư sẽ tin sao?

Vương Hạo yếu ớt hỏi:

- Chẳng lẽ không có cách khác sao?

Bắc Nhạc Nhạc nhíu mày nói:

- Muốn chiếc chìa khoá này, chính là lựa chọn duy nhất của anh.

- Nếu cô đã nói như vậy thì chúng ta đi thôi!

Vương Hạo hít một hơi, tay đặt trên bờ vai của Bắc Nhạc Nhạc, sau đó biến mất tại chỗ.

Thiên Bá Quân hai mắt trợn tròn, kêu lớn:

- Không xong rồi, Vương Hạo bắt cóc Đại Tiểu Thư rồi!

Trong phút chốc, vô số luồng áp khí bộc phát ra, từng ánh sao băng nhanh chóng từ Tam Thần Sơn bay vụt ra hướng về tứ diện tám phương đuổi theo.

Nhưng ngay lúc này, trong Bảo khố của Bá chủ Bắc Hiên xuất hiện những vị khách không mời mà đến . . .

Chương 913 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!