Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 915: CHƯƠNG 914: BÍ MẬT CỦA BẮC HIÊN

Tam Thần Sơn.

Trong Bảo khố của Bá chủ Bắc Hiên.

Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm đi vào trong, phóng tầm mắt nhìn ánh sáng lóng lánh xung quanh lại hoàn toàn không thấy điểm cuối cùng.

Ngọc Nhi che miệng, bất ngờ kêu lên:

- Đây là kho bảo tàng của Bá chủ Bắc Hiên sao? Sao anh có thể đi vào được, bên ngoài giăng đầy kết giới đó!

Vương Hạo khẽ cười, nhưng Tam Thần Sơn là một chỉnh thể thống nhất mà hắn lại có Vũ Trụ Tinh Đồ trong tay nên muốn vào là vào, muốn ra là ra thôi.

Thánh Thiên Hồ nhìn trái nhìn phải một chút liền tò mò hỏi:

- Vương Hạo, anh ném đại tiểu thư Tam Thần Sơn đi đâu rồi?

Tiểu Bạch che miệng cười trộm nói:

- Bị thỏ con bảo bối đánh cho bất tỉnh rồi bị Vương Hạo vứt trong Tiên Linh Cầu rồi.

Ngọc Nhi trợn mắt há hốc mồm nói:

- Các người không sợ Bắc Nhạc Nhạc đột nhiên tỉnh lại sao?

Tiểu Bạch khoát tay áo nói:

- Yên tâm, thỏ con bảo bối giao Kim Trúc cho Hương Hương rồi, khoảng thời gian này cô nhóc đói sắp chết rồi, bây giờ đang vừa ăn vừa gõ đầu của Bắc Nhạc Nhạc.

- Hương Hương?

Ngọc Nhi lộ vẻ tò mò.

Vương Hạo khẽ nói:

- Ăn hàng giống như em vậy đó, có rảnh thì sẽ giới thiệu cho mọi người biết. Bây giờ chúng ta phải dọn sạch hết mới được.

- Các người tính dọn sạch Bảo khố của Bá chủ Bắc Hiên thật hả? Cũng lớn gan lắm đấy!

Ngọc Nhi che cái đầu nhỏ, thật sự chịu thua với một người một thỏ gan lớn bằng trời này rồi.

Khóe miệng Vương Hạo khẽ nhếch lên:

- Gan lớn ăn no, gan nhỏ chết đói. Chuyện này nhất định phải làm.

Tiểu Bạch gật đầu liên tục:

- Đúng, phải dọn sạch sẽ để cho Bắc Hiên trở thành nhân viên gương mẫu phục vụ chúng ta.

Thánh Thiên Hồ thấp giọng nói:

- Đừng cãi nữa, bản Thiên Hồ cảm ứng được bên ngoài có trọng binh canh giữ, nếu để bọn họ nghe thấy động tĩnh bên trong thì nhất định sẽ bị giết.

Vương Hạo gật đầu một cái, sau đó lấy Tiên Linh Cầu ra triệu hồi một cái Hắc Động.

Thời gian không còn nhiều, 5 vị Thiếu Soái Quân nòng cốt Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Lăng Tiêu, Tần Phong, Cô Dương từ trong Hắc Động đi ra.

- Sư đệ, rốt cuộc cũng gặp cho em rồi!

Lăng Tiêu vui mừng đi lên ôm Vương Hạo một cái.

Vương Hạo cười nói:

- Dạo này sư huynh vẫn tốt chứ?

- Ây, không tốt chút nào hết…

Lăng Tiêu thở dài, lộ ra vẻ mặt không nỡ nhớ lại chuyện cũ.

Lúc đầu Vương Hạo xông vào Vũ Trụ Đa Nguyên thì họ liền muốn dẫn đầu Thiến Soái Quân đi đến Vũ Trụ Vô Cực vơ vét một khoản.

Nhưng kết quả bị bắt thì cũng không sao đi còn bị đánh một trận tơ tả.

Nếu không phải thực lực của Vũ Trụ Bàn Cổ xưa không bằng nay, nói không chừng họ đã sớm bị Vũ Trụ Vô Cực tiêu diệt rồi, làm gì có chuyện đợi Vương Hạo đến cứu chứ!

- Lão đại!

Tiền Vạn Dương, Trần Diệu lệ nóng doanh tròng, hiển nhiên dạo này chịu không ít thiệt thòi.

- Thiếu Tướng đại nhân!

Hai người Tần Phong, Cô Dương vội vàng chắp tay hành lễ, vì họ không thường xuyên đi theo Vương Hạo nên mỗi lần nhìn thấy Vương Hạo là luôn một mực cung kính.

Vương Hạo đè tay, khẽ nói:

- Được rồi, đừng làm ồn nữa. Bây giờ chúng ta đang ở trong Bảo khố nhà người ta, các người mau đi thông báo cho Thiếu Soái Quân đến đây chuyển đồ, nhớ kỹ nhất định phải nhẹ tay nhẹ chân, tuyệt đối không thể phát ra tiếng động, biết chưa?

Năm người nhìn quanh một lượt lập tức ngây ngốc tại chỗ, chỉ thấy trong Bảo khố trưng bày đủ loại thần binh lợi khí, Bảo Thạch trân quý, kỳ trân dị quả… còn có Thần Công Bí Tịch đếm mãi không hết.

- Sư đệ, em trậu bò thật đấy!

Lăng Tiêu tán thưởng Vương Hạo.

Hai người Tiền Vạn Dương, Trần Diệu rất hưng phấn, quả nhiên chỉ khi ở cùng Vương Hạo mới có thể phóng túng thế này, rời khỏi Vương Hạo thì chỉ có thể bị người khác đánh thôi.

- Ngây ra đó làm gì, đừng có giống như mấy người nhà quê như thế, mau đi tìm người chuyển đồ đi!

Vương Hạo cho mỗi người một chưởng thì năm người liền tiến vào Hắc Động.

- A, a đi liền…

Năm người lưu luyến không rời nhìn thêm lần nữa, sau đó nhanh chóng đi vào bên trong Hắc Động.

Thánh Thiên Hồ chọc chọc Vương Hạo:

- Bản Thiên Hồ cảm ứng được nơi này có một bảo bối rất khủng khiếp, hẳn là bí mật lớn kinh thiên mà Bắc Hiên đang cất giấu.

- Bí mật lớn kinh thiên? Bảo bối khủng khiếp?

Đôi mắt của Vương Hạo và Tiểu Bạch liền sáng lên, lóe ra thứ ánh sáng ham tiền trước nay chưa từng có.

Thánh Thiên Hồ và Ngọc Nhi liền bị dọa hết hồn, quả nhiên chủ nhân nào thì nuôi con thỏ như vậy, vẻ mặt kia giống như đúc vậy.

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mãnh liệt lập lòe trong Bảo khố.

Vương Hạo và Tiểu Bạch không trễ nãi nữa, nhanh chóng bay về phía luồng ánh sáng kia.

Ngọc Nhi và Thánh Thiên Hồ cũng không chịu yếu thế, lập tức đuổi theo.

Chỉ chốc lát, mọi người đều đến vị trí của luồng ánh sáng đó, chỉ thấy bên trong đại sảnh có một cái cột sáng dựng thẳng đứng. Bên trong có một khối Kim Tự Tháp kim sắc treo lơ lửng, phía trên khắc đủ loại Phù Văn thần bí.

- Đây là thứ gì?

Thánh Thiên Hồ tò mò hỏi.

Ngọc Nhi lắc đầu:

- Tôi đã xem rất nhiều tư liệu của Quan Tinh Hội, đến bây giờ chưa từng nhìn thấy vật này.

Vương Hạo bấm ngón tay tính toán cũng không có chút tin tức nào hết, cuối cùng chỉ có thể hỏi hệ thống coi đây là thứ gì.

Hệ thống trả lời:

- Đây là trái tim của Tam Thần Sơn, Bắc Hiên đang luyện hóa Tam Thần Sơn.

- Luyện hóa Tam Thần Sơn?

Vương Hạo trợn mắt há mồm, bị đại thủ bút của Bắc Hiên dọa hết hồn.

Thực sự hắn không dám tưởng tượng, nếu Tam Thần Sơn được luyện hóa thành công thì còn có Thế Lực nào có thể ngăn cản được nữa.

Con quái vật khổng lồ từ trên trời rơi xuống này, cho dù bạn có tạo nên bao nhiêu Cực Hạn Vũ Trụ mạnh đến thế nào thì có thể cam đoan toàn bộ lập tức sẽ bị đập thành từng mảnh vỡ.

Hệ thống tiếp tục nói:

- Nhưng rất đáng tiếc, tỷ lệ Tam Thần Sơn xuất thế cơ bản là không.

Vương Hạo sửng sốt một chút, không nhịn được hỏi:

- Tại sao?

Hệ thống giải thích:

- Đối với Đỉnh Cấp Thần Khí mà nói thì phải cần Khí Hồn cường đại, cũng giống như thanh kiếm Chúa Tể của chủ nhân nếu không có Tổ Long chi hồn thì nó chỉ là thanh Bảo kiếm chém sắt như chém bùn thôi. Vốn dĩ không thể nào làm được chuyện muốn gì được nấy, hơn nữa Tam Thần Sơn quá lớn cũng quá nặng, toàn bộ Vũ Trụ Đa Nguyên khó có thể tìm thấy một Khí Hồn siêu cường khống chế nó.

Vương Hạo không nhịn được hỏi:

- Trong hệ thống có bán loại Khí Hồn này không?

Hệ thống trả lời:

- Có, nhưng chủ nhân mua không nổi đâu!

Vương Hạo thở dài nói:

- Vậy thì đáng tiếc quá.

Hệ thống đột nhiên nói:

- Mặc dù đáng tiếc nhưng chủ nhân có thể nhỏ một giọt Tinh Huyết vào bên trong, nếu sau này Bắc Hiên tìm được Khí Hồn thích hợp thì có thể coi như hắn luyện hóa được Tam Thần Sơn, nhưng Tam Thần Sơn này cũng là của chủ nhân.

- Còn có kiểu chơi đùa này à?

Vương Hạo liền ngây người, kẻ cợt nhã nhất luôn là hệ thống.

Hệ thống lạnh lùng nói:

- Cái này có thu phí, chủ nhân đừng có mơ.

Vương Hạo không nhịn được hỏi:

- Vậy cần bao nhiêu điểm Vũ Trụ?

Hệ thống trả lời:

- Không nhiều, chỉ cần ba trăm triệu điểm Vũ Trụ cộng thêm hai lần cơ hội giảm giá cuối cùng thôi.

Vương Hạo sảng khoái đồng ý:

- Ba trăm triệu, hai lần cơ hội giảm giá cuối cùng cũng là chút lòng thành, nếu sau này Bắc Hiên tìm được Khí Hồn thì mới gọi là phát tài.

Hệ thống nói:

- Vậy chúng ta bắt đầu đi.

Vương Hạo khẽ gật đầu, lấy một giọt Tinh Huyết của bản thân, phóng về phía Kim Tự Tháp kim sắc…

Chương 914 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!