Bên ngoài Tam Thần sơn.
Bốn vị Thánh giả Thiên Môn nhìn Vương Hạo với vẻ âm trầm.
Trong ánh mắt của chấp niệm Băng Thánh giả tràn ngập vẻ hung tợn. Nếu không phải bốn vị Thánh giả Thiên Môn lôi lại gã, thì gã lập tức lao lên đánh nhau với Vương Hạo.
Ngọc nhi nhỏ giọng giới thiệu:
- Thiên Môn tổng cộng có năm vị Thánh giả là: Kim Thánh giả, Mộc Thánh giả, Hỏa Thánh giả, Thổ Thánh giả và Băng Thánh giả. Sức chiến đấu của họ cũng không thấp trong tầng lớp Thánh giả. Bọn họ mạnh hơn bốn vị Thánh giả của Tứ Thánh hội một chút.
Vương Hạo gật đầu, ra vẻ mình đã biết.
Vù vù…
Đúng lúc này, âm thanh xé gió vang lên liên tục.
Mọi người ở đây ngẩng đầu nhìn lên, thì trông thấy các cường giả Thiên Bá quân lao đến, vây quanh Thánh giả Thiên Môn và đoàn người Vương Hạo.
Vương Hạo mất hứng nói:
- Các ngươi vây ta làm gì? Ta đã đứng ra vì các ngươi. Các ngươi không thể lấy oán trả ơn!
Thánh Thiên hồ trợn mắt, ra vẻ nó không biết tên này. Nó chưa bao giờ thấy người không biết xấu hổ như Vương Hạo.
Một ông lão tóc trắng chống gậy đi ra, cười ha hả nói:
- Lão phu là đại tế ty của Tam Thần sơn, vây quanh Vương Hạo tiểu ca chỉ là muốn bảo vệ mà thôi.
Vương Hạo đáp:
- Nói còn êm tai hơn hát, không phải muốn giam ta lại, rồi bắt ta bái Bắc Hiên làm sư phụ hay sao?
Đại tế ty cười, cảm thấy bớt lo khi nói chuyện với người thông minh.
Kim Thánh giả Thiên Môn hét lên:
- Vương Hạo phải đi về với bọn ta. Chúng ta đến đây là để bắt Vương Hạo, báo thù cho Băng Thánh giả.
- Báo thù cho Băng Thánh giả!
Binh sĩ Thiên Bá quân hét lên, âm thanh sôi sùng sục.
- Nói đùa à! Vương Hạo giết Thánh giả.
- Chẳng lẽ Thánh giả vẫn lạc, thiên địa cùng bi vài ngày trước là do Vương Hạo!
- Không nên nói như vậy, xem đại tế ty nói thế nào.
- Đại tế ty tinh thông thiên thuật, muốn biết chuyện có thật hay không, chỉ là chuyện nhỏ.
- Nếu Vương Hạo giết Thánh giả là thật, thì thiên hạ sẽ loạn.
- Cũng không phải như thế, Thần Vị cảnh giết Thánh giả. Dù giết thế nào thì đó cũng là kỳ tích.
…
Đại tế ty nói không nhanh không chậm:
- Vương Hạo giết Băng Thánh giả. Nhưng hắn là người được bá chủ coi trọng. Thiên Môn các ngươi không có tư cách mang người đi.
Con ngươi mọi người bỗng nhiên co rụt lại. Câu nói này của đại tế ty đã chứng minh Vương Hạo giết Thánh giả là thật. Vương Hạo giết Thánh giả, nhưng chuyện này sao có thể?
Hỏa Thánh giả tức giận nói:
- Tam Thần sơn các ngươi có ý gì! Chẳng lẽ muốn bảo vệ Vương Hạo.
Mộc Thánh giả lạnh lùng nói:
- Bản thánh khuyên các cươi biết điều thì tránh ra. Nếu không đừng trách bọn ta không nể mặt!
Ầm ầm…
Vừa dứt lời, thì một tiếng nổ động trời vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, thì trông thấy một tia chớp vàng đang lấp lóe trên đỉnh Tam Thần sơn. Trong hư không, từng gợn sóng có thể nhìn thấy đang lan ra xung quanh.
Thậm chí còn có một cơn lốc kinh khủng chưa bao giờ gặp, lấy tốc độ siêu nhanh di chuyển xuống núi, quét sạch toàn bộ Tam Thần sơn.
- Luồng khí tức này là Thánh giả, nhưng thế này thì mạnh quá? Chẳng lẽ là vị trong truyền thuyết kia…
Sắc mặt bốn vị Thánh giả Thiên Môn thay đổi, không bởi vì mang theo chấp niệm Băng Thánh giả mà chạy chậm.
- Thánh giả!
Vương Hạo không ngờ. Hắn không ngờ Tam Thần sơn lại có Thánh giả.
- Cung nghênh lão tổ xuất quan!
Sắc mặt Thiên Bá quân và đại tế ty thay đổi, nhanh chóng quỳ xuống.
Ngọc nhi hoảng sợ nói:
- Không thể nào! Chẳng lẽ là vị kia!
Ừng ực…
Thánh Thiên hồ nuốt một ngụm nước miếng, toàn thân bị hù không ngừng run rẩy.
Vương Hạo nhịn không được bèn hỏi:
- Hai người nói đến ại thế?
Sắc mặt Ngọc nhi ngưng trọng nói:
- Sư phụ của bá chủ Bắc Hiên, một trong ba đại Thánh giả mạnh nhất đa nguyên vũ trụ, Cực Thiên Thánh giả.
- Cực Thiên Thánh giả, một trong ba đại Thánh giả mạnh nhất.
Vương Hạo kích động, cuối cùng hắn cũng gặp được cường giả đứng đầu chuỗi thực vật.
Đúng lúc này, một âm thanh uy nghiêm rung động đất trời vang lên:
- Các ngươi không nể mặt Tam Thần sơn ư!
- Các ngươi chạy làm gì!
Ầm ầm…
Sau một giây, tiếng nổ rung trời lại vang lên, chỉ trông thấy năm tia chớp vàng đánh xuống, bổ về phía bốn vị Thánh giả Thiên Môn và chấp niệm Băng Thánh giả.
- A…
Bỗng nhiên, năm tiếng hét thảm vang vọng Tam Thần sơn.
Ừng ực…
Mọi người nhịn không động nuốt nước bọt, khi trông thấy bốn vị Thánh giả Thiên Môn bị đánh trọng thương, cơ thể chấp niệm Băng Thánh giả đoạt xác đã bị hủy diệt, chỉ còn lại một quả cầu ánh sáng màu trắng.
- Mạnh quá!
Vương Hạo trợn mắt hốc mồm, rốt cuộc biết giữa Thánh giả chênh lênh như thế nào, nó hoàn toàn không ở một thứ nguyên.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng Vương Hạo.
- Ngươi chính là Vương Hạo? Vương Hạo có Vũ Trụ Thánh Thể kia!
Vương Hạo giật mình kêu lên, vội vàng quay đầu lại, thì trông thấy một người đàn ông đang mỉm cười đánh giá hắn. Mặc dù tóc trắng, nhưng trên mặt không có nếp nhăn, nhin hơn ba mươi tuổi.
- Cực Thiên Thánh giả tha mạng. Tiểu nhân có mắt không thấy Thái sơn, nên mạo phạm ngài…
Sắc mặt bốn vị Thánh giả Thiên Môn tái nhợt, kéo thân thể trọng thương dập đầu bồi tội.
Cực Thiên Thánh giả khoát tay:
- Cút hết đi!
- Đa tạ Cực Thiên Thánh giả ân không giết…
Vẻ mặt bốn vị Thánh giả Thiên Môn giống như sống sót sau tai nạn, sau đó mang theo chấp niệm Băng Thánh giả chạy đi, không dám chờ lâu một giây.
Đại tế ty vội vàng tiến lên giới thiệu:
- Lão tổ! Vị này là Vương Hạo tiểu ca. Hắn có Vũ Trụ Thánh Thể như ngài.
Vương Hạo kinh ngạc kêu lên:
- Ngài cũng có Vũ Trụ Thánh Thể!
Cực Thiên Thánh giả cười nói:
- Điều này có gì kỳ lạ! Ngươi có thể có, thì tại sao ta không có!
Trong nháy mắt, Vương Hạo nghẹn lời, không biết trả lời như thế nào.
Cực Thiên Thánh giả gật đầu hài lòng.
- Không tệ! Thế mà tu luyện Bách Hoa Thánh Thể Quyết đến cực hạn, mở ra trăm đóa Thủy Liên hoa. Thành tựu tương lai của tiểu tử ngươi lớn hơn ta.
Vương Hạo bỗng nhiên sáng mắt lên.
- Ngài chính là người có Vũ Trụ Thánh Thể cưới nữ vương của Thiên Hồ tộc.
Nụ cười trên mặt Cực Thiên Thánh giả đọng lại, lộ ra vẻ thương cảm, sau đó biến mất nhanh chóng.
Vương Hạo vô cùng nghi hoặc hỏi:
- Ta có phải nói sai lời gì hay không?
Đại tế ty gật đầu trả lời:
- Vị nữ vương của Thiên Hồ tộc mà ngươi nói đã mất. Đó là nỗi đau không thể nào quên trong lòng lão tổ.
- Mất!
Vương Hạo kinh ngạc kêu lên:
- Ngài nói đùa à?
- Người mạnh như vậy sao chết được?
Đại tế ty thở dài đáp:
- Không có gì là không có khả năng. Trên đời này, ai có thể vĩnh sinh bất tử. Dù tuổi thọ vô hạn, nhưng cũng có kiểu chết khác…
Đại tế ty chưa nói xong, thì sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Vương Hạo thử thăm dò:
- Ngài sao thế?
Đại tế ty tức giận nói:
- Thiên Môn đáng chết, lại dám dương đông kích tây, cướp sạch bảo khố của Tam Thần sơn. Lão phu muốn chúng chết không yên…
Chương 916 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]