Bên ngoài Tam Thần sơn.
Tiếng kêu kinh ngạc vang lên khắp nơi.
- Thiên Môn ăn tim hùm mật gấu hay sao, mà lại dám cướp sạch bảo khố của Tam Thần sơn chúng ta.
- Bọn họ đi vào bằng cách nào!
- Phải biết rằng: Trong bảo khố có nhiều kết giới như vậy, còn có trọng binh canh gác.
- Thánh giả mánh khóe thông thiên, không nên dùng ánh mắt người bình thường nhìn nhận vấn đề.
- Nhưng chẳng phải Thiên Môn chỉ có năm Thánh giả hay sao! Vừa rồi tất cả bọn họ đều ở đây, thì bọn họ gây án như thế nào?
- Có lẽ hợp tác với thế lực khác, rồi dùng chiêu gương đông kích tây này.
- Nếu như không có thế lực khác ở phía sau, thì một mình Thiên Môn không dám làm chuyện này.
- Dù như thế nào, thì Thiên Môn sẽ xóa tên, còn thế lực sau lực bọn họ cũng không có quả ngon để ăn.
- Lần này lão tổ xuất quan, thế mà còn dám động Thiên Môn chúng ta. Đây là muốn chết.
…
Thánh Thiên hồ nhìn Vương Hạo với vẻ bội phục. Tên này không hổ là tai họa do đa nguyên vũ trụ công nhận, đơn giản đã gây nên cuộc chiến giữa Tam Thần sơn và Thiên Môn.
Vương Hạo hét lên:
- Cái gì?
- Thiên Môn cướp sạch bảo khố của các ngươi!
Thánh Thiên hồ trợn mắt, tên này quá giả tạo.
Đại tế ty giận dữ nói:
- Bọn chúng chắc chắn đã lên kế hoạch trước. Bên ngoài thì nói đến bắt ngươi, nhưng lại dương đông kích tây, cướp sạch bảo khố.
Vương Hạo nói:
- Nếu lỡ ngài tính sai, trách lầm người tốt thì sao?
Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi sợ ngây người. Vương Hạo lại còn mặt mũi đứng ở chỗ này giả làm người tốt, đúng là mở rộng kiến thức.
Đại tế ly lạnh lùng nói:
- Không cần! Vẫn Thiên Thuật của lão phu đã đạt đến Thần cấp. Trừ phi có người lĩnh ngộ Thần cấp Lục Nhậm Thần Thuật thay đổi thông tin. Nếu không thì không thể tính sai.
Thánh Thiên hồ nhịn không được bèn nói: Vạn nhất có người lĩnh ngộ được Thần cấp Lục Nhận Thần Thuật thì sao?
Đại tế ty lạnh lùng nói:
- Nói bậy! Nếu trên đời có người lĩnh ngộ được Thần cấp Lục Nhậm Thần Thuật, thì sao lão phu không biết.
Thánh Thiên hồ lập tức ngậm miệng. Nếu người ta đã xác định như vậy, thì nó còn nói cái gì.
Vương Hạo ra vẻ quang minh chính đại nói:
- Thiên Môn quá hèn hạ, là anh hùng có tinh thần trọng nghĩa. Ta không thể ngồi yên. Chúng ta đuổi theo người Thiên Môn nào.
- Vương Hạo tiểu ca là khách ở xa đến. Chuyện thế này sao khiến cậu đi.
Đại tế ty tranh thủ ngăn lại Vương Hạo, chết cũng không chịu buông tay.
Phải biết rằng: Bảo khố của Tam Thần sơn bị cướp sạch. Lão không thể trốn tránh trách nhiệm. Nếu như bá chủ Bắc Hiên biết, trăm phần trăm sẽ gọt đầu lão.
Nếu có thể lưu lại Vương Hạo, như vậy còn có thể lấy công chuộc tội, giữ được mạng nhỏ.
Thế nên bây giờ, Vương Hạo là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của lão, tuyệt đối không thể để Vương Hạo đi.
Vương Hạo đau lòng nói:
- Trong lòng ta coi Tam Thần sơn như nhà mình, chưa bao giờ khách khí. Nhưng ngài lại coi ta là khách. Điều này khiến lòng tự tôn của ta quá đau đớn, không nói gì nữa, chúng ta đi.
Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi gật đầu đồng ý, bày tỏ Vương Hạo quả thật không coi mình là người ngoài.
Điều này từ việc hắn cướp sạch bảo khố là có thể thấy được. Hắn quả thật không khách khí.
- Vương Hạo tiểu ca! Cậu không thể đi. Nếu như cậu đi, thì lão phu không giữ được mạng nhỏ.
Vẻ mặt đại tế ty như đưa đám, chỉ thiếu quỳ xuống cầu khẩn Vương Hạo.
Vương Hạo thở dài nói:
- Ai bảo ta mềm lòng. Được rồi! Ta ở lại.
- Cảm ơn, cảm ơn…
Đại tế ty cảm động chảy nước mắt.
Vương Hạo nói nghiêm túc:
- Có điều ta nhất định phải nói rõ. Vương Hạo ta là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, xưa này làm việc tốt không cầu báo lại. Thế nên, để tránh cục diện khó xử sau này, chúng ta bàn giá tiền đi!
Vừa dứt lời, toàn trường vang lên âm thanh ủng hộ.
- Được! Vương Hạo tiểu ca đúng là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất.
- Chuyện gì thế này?
- Vương Hạo nhắc đến tiền là không trượng nghĩa rồi, sao lại là nam tử hán!
- Ngươi biết cái gì! Trên đời, thứ khó trả nhất chính là ân tình. Bây giờ, Vương Hạo tiểu ca mở miệng đòi tiền, chính là giải thích đây không phải ân tình, mà là một cuộc làm ăn.
- Ồ! Ta hiểu rồi. Ý nói sau này Vương Hạo tiểu ca sẽ không dùng chuyện này ép đại tế ty trả ân tình.
- Không sai!
- Mặc dù tổn thương cảm tình, nhưng cách làm của Vương Hạo tiểu ca là có lòng!
-Ta bội phục.
- Lúc đầu, Vương Hạo tiểu ca mang đại tiểu thư đi, nhưng trông thấy Thiên Môn đến quấy rồi, thì quên mình đứng lên, là người đàn ông dám làm dám chịu!
- Bây giờ, Vương Hạo tiểu ca lại nghĩa bạc vân thiên, chúng ta bội phục…
- Người đời đều nói Vương Hạo tiểu ca là tai họa. Ta nghĩ bọn họ chưa hiểu Vương Hạo tiểu ca.
…
Đại tế ty cảm động, thiếu chút nữa là quỳ xuống đất bảo ân nhân.
Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi trợn mắt hốc mồm, tỏ vẻ rốt cuộc hôm nay cũng gặp được bị người khác bán, còn đếm tiền giúp người ta.
Tiểu Bạch nhìn Vương Hạo với vẻ sùng bái, tỏ vẻ đường mình đi còn rất dài.
Đúng lúc này, một tiếng rống giận dữ vang lên.
- Rống! Vương Hạo để mạng lại…
Mọi người quay đầu, thì trông thấy chấp niệm của Băng Thánh giả trở về, sắc mặt dữ tợn đánh về phía Vương Hạo
Vương Hạo vuốt mi tâm, đau đầu nói:
- Tên này bám dai như đỉa đói, còn đáng ghét hơn thuốc cao da chó.
Giọng của đại tế ty trở nên lạnh lùng.
- Bay đâu, phong ấn chấp niệm của Thánh giả này cho lão phu.
- Rõ!
Binh sĩ Thiên Bá quân nghe lệnh, sau đó kết ấn đánh về phía chấp niệm của Băng Thánh giả.
Sau một giây, từng sợi vàng che kín hư không, nhanh chóng vây quanh chấp niệm của Băng Thánh giả, chẳng mấy chốc đã trói như nhộng tằm màu vàng.
Vương Hảo nhíu mày hỏi:
- Phong ấn này có thể vây được lão bao lâu?
Đại tế ty trả lời:
- Vây không được lâu, lâu nhất là ba ngày lão sẽ phá ra.
Vương Hạo thở dài nói:
- Xem ra chỉ có thể chạy đến bảo tàng Sát Thần.
- Bảo tàng Sát Thần!
Đại tế ty tò mò hỏi:
- Chẳng lẽ bảo tàng Sát Thần có bảo bối đối phó được chấp niệm Thánh giả.
Thánh Thiên hồ mở miệng nói:
- Bảo tàng Sát Thần có thể áp chế tất cả năng lượng. Trong đó chỉ có thể sử dụng sức mạnh cơ thể, cho nên phong ấn chấp niệm Thánh giả ở đó, có thể khiến lão không thoát ra được.
Đại tế ty gật đầu nói:
- Phương pháp này quả thật rất tốt.
Vương Hạo đột nhiên nói:
- Đại tế ty! Ngài có thể giúp ta truyền đi tin tức bảo tàng Sát Thần hay không?
- Truyền đi!
Đại tế ty không hiểu nên hỏi:
- Vì sao?
Hai con ngươi Vương Hạo lóe lên hàn quang.
- Bây giờ, rất nhiều thế lực muốn bắt ta. Ta không muốn người khác làm phiền, nên muốn giải quyết toàn bộ bọn họ trong bảo tàng Sát Thần.
- Giải quyết hết!
Đại tế ty kêu lên.
- Trong bảo tàng Sát Thần chỉ có thể dùng thân thể công kích. Cậu lấy cái gì xử lý bọn họ.
Vương Hạo cười nói tự tin.
- Ngài yên tâm! Ta chắc chắn xử lý được toàn bộ bọn họ.
Đại tế ty nhìn Vương Hạo với vẻ ngơ ngác. Trong lòng có linh cảm, sau khi Vương Hạo ra bảo tàng Sát Thần, thì đa nguyên vũ trụ cũng sắp loạn…
Chương 917 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]