Đỉnh Tam Thần sơn.
Trong cung điện của bá chủ Bắc Hiên.
Vương Hạo nằm thoải mái trên ghế, bên người có rất nhiều thị nữ hầu hạ, có quạt, có đấm chân, có xoa vai, có đút hoa quả… Dù sao muốn dễ chịu như thế nào thì có thế đấy.
Ngay cả Tiểu Bạch và Thánh Thiên hồ cũng có thị nữ chăm sóc, giúp chúng gãi ngứa, còn đút cho chúng món ngon.
Ngọc nhi thì đơn giản hơn. Một người hạnh phúc ngồi trên bàn ăn, ăn thoải mái đến chán thì thôi.
Đúng lúc này, một giọng nói tức giận vang lên:
- Vương Hạo! Tên khốn nạn!
Vương Hạo mở mắt ra, thì trông thấy Bắc Nhạc Nhạc đang tức giận bước đến.
Các thị nữ vội vàng hành lễ:
- Tham kiến đại tiểu thư!
Bắc Nhạc Nhạc túm lấy cổ áo Vương Hạo, nổi giận đùng đùng nói:
- Đây chính là ngươi nói mang theo bản tiểu thư đi tìm bảo bối.
- Do tình huống bất ngờ mà!
Vương Hạo thả tay xuống, ra vẻ vô tội.
- Lúc đầu, ta muốn đi. Nhưng ai biết chấp niệm của Băng Thánh giả đuổi theo. Vì không muốn làm phiền Tam Thần sơn, nên ta phải quay lại.
Bắc Nhạc Nhạc tức giận, lung tay Vương Hạo.
- Trở về thì trở về. Nhưng vì sao ngươi lại đánh ngất bản tiểu thư! Còn gõ liên tục, rốt cuộc ngươi có ý gì?
Vương Hạo lắc lư theo gió nói:
- Còn có ý gì, không đánh bất tỉnh cô thì sao tôi có cơ hội…
- Cái gì?
- Ngươi đã làm gì bản tiểu thư trong khoảng thời gian đó?
Bắc Nhạc Nhạc hét lên, bị hù vội vàng buông ra Vương Hạo, sau đó dùng tay che ngực.
Thị nữ xung quanh trợn mắt hốc mồm, chẳng lẽ Vương Hạo đại nhân đã làm gỏi đại tiểu thư của các nàng.
Vương Hạo cười:
- Còn làm gì! Chuyện đó không cần ta kể ra chứ?
- Ngươi! Ngươi vô sỉ…
Bắc Nhạc Nhạc tức giận run người, hận không thể lao lại cắn Vương Hạo.
Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên.
- Vương Hạo! Tiểu tử ngươi có gan nhỉ. Lần trước giả chết lừa gạt bản vương, kỳ hạn ba tháng cũng không xem ra gì. Bây giờ lại dám làm chuyện hạ lưu như vậy với con gái bản vương. Hôm nay, nếu ngươi không cho bản vương một câu trả lời chính xác, thì chuyện này không xong đâu!
Vương Hạo quay người lại, thì trông thấy một bóng người cường tráng uy vũ đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn. Không phải là bá chủ Bắc Hiên thì còn có ai.
Bắc Nhạc Nhạc bị hù trốn sau lưng Bắc Biên, giống như mèo con bị hoảng sợ, khí thế hung hăng trước kia đã không còn.
- Tham kiến bá chủ!
Các thị nữ giật mình kêu lên, nhanh chóng quỳ xuống hành lễ.
- Băng gián?
Vương Hạo ra vẻ vô tội, móc băng dán rồi ném cho Bắc Hiên.
Mọi người ở đây đều bị dọa vỡ mật. Tên khốn kiếp này lại còn dám đùa giỡn Bắc Hiên như vậy. Hắn không muốn sống nữa chăng.
Bắc Hiên kìm nén lửa giận, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Vương Hạo! Ngươi nghĩ bản vương không nỡ giết ngươi sao.
Vương Hạo cười đáp:
- Nếu trước kia, ta tin ngài sẽ giết ta. Nhưng bây giờ có Cực Thiên Thánh giả, nên ta không tin ngài dám ra tay.
- Ngươi muốn chết…
Bắc Hiên nổi giận gầm lên, một luồng khí tức ngút trời. Trong hư không, mắt thường có thể thấy gợn sóng đang tản ra bốn phương tám hướng.
Vương Hạo hét lên:
- Cực Thiên Thánh giả cứu mạng! Có người muốn giết phò mã của Thiên Hồ tộc. Ngài không muốn ra mặt cũng phải ra mặt. Chẵng lẽ ngài muốn nhìn công chúa Hồ tộc vì không có chồng nên sầu não hay sao.
Thánh Thiên hồ bội phục, quả thật không hiểu sao Vương Hạo lại vô sỉ như vậy.
Vương Hạo biết Cực Thiên Thánh giả đau xót vị nữ vương Thiên Hồ tộc kia. Nhưng hắn lại nhắc đến chuyện này. Đây không phải là đang xát muối lên vết thương người ta hay sao.
Đúng lúc này, một giọng nói vô cùng uy nghiêm vang lên.
- Tiểu Hiên! Đứng chấp nhặt với tiểu bối.
- Vâng thưa sư phụ…
Bắc Hiên giật mình, vội vàng thu lại khí tức kinh khủng, cuối cùng chỉ có thể trợn mắt không cam lòng nhìn Vương Hạo.
Nếu như ánh mắt có thể giết người thì Vương Hạo tuyệt đối bị Bắc Hiên giết n lần.
Giọng Cực Thiên Thánh giả lại vang lên.
- Vương Hạo! Ta và ngươi có duyên, ngày sau có khó khăn gì thì cứ mở miệng.
Mọi người ở đây đều sợ ngây người. Cực Thiên Thánh giả lại bảo vệ Vương Hạo. Nếu chuyện này truyền đi, thì ai còn dám động đến Vương Hạo.
- Sư phụ người…
Bắc Hiên vô cùng chấn động. Gã chưa bao giờ nhìn thấy Cực Thiên Thánh giả nói với một người như vậy.
Tiếng thở dài của Cực Thiên Thánh giả vang lên.
- Nhân hôm nay, quả tương lai!
Vương Hạo! Hi vọng sau này ngươi sẽ giúp đỡ Tam Thần sơn.
- Bảo mình giúp đỡ Tam Thần sơn?
Vương Hạo nghi hoặc, không hiểu Cực Thiên Thánh giả có ý gì.
Bắc Hiên đột nhiên kêu lên:
- Sư phụ! Chẳng lẽ người muốn phi thăng?
- Phi thăng!
Vương Hạo mơ hồ. Đó là ý gì, chơi tu tiên hả!
Âm thanh hệ thống vang lên.
- Khi tu vi đột phá Thánh giả, thì có thể phi thăng đến Cực Lạc Tịnh Thổ, cũng chính là nơi ở của Sáng Thế thần.
Phốc phốc…
Trong nháy mắt, Vương Hạo phun ra. Hắn vất vả lắm mới leo lên được đỉnh phong. Nhưng hệ thống khốn kiếp này lại nói cho hắn phía trên còn có thế giới khác. Mẹ kiếp, khi nào mới đi đến đích.
Giọng Cực Thiên Thánh giả vang lên:
- Chỉ thiếu một chút, còn thiếu một bước nữa là ta có thể đi đến Cực Lạc Tịnh Thổ.
Vương Hạo hỏi nhỏ:
- Ta nói cụ Cực Thiên. Ngài nói một bước này, chẳng lẽ là muốn thu thập chín đại thánh thể?
Cực Thiên Thánh giả cười to đáp:
- Ta là Vũ Trụ Thánh Thể, nên không cần thu thập chín đại thánh thể, cũng có thể phi thăng như thường.
Vương Hạo thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần lão quái vật này không thu thập chín đại thánh thể, thì hắn còn chơi được, không cần phải nhắc đến việc sử dụng đồng vàng phục sinh.
Bắc Hiên có chút thương cảm nói:
- Sư phụ! Thấy trò chúng ta có thể gặp lại hay không?
Cực Thiên Thánh giả trả lời:
- Có duyên thì sẽ gặp lại!
Bắc Hiên trầm mặc, trong lòng gã có linh cảm chỉ sợ đời này không gặp được.
Vương Hạo nhịn không được bèn hỏi hệ thống:
- Ngoài Vũ Trụ Thánh Thể và thu thập chín đại thánh thể, thì còn phương pháp phi thăng khác hay không?
Hệ thống trả lời lạnh lùng:
- Phi Thăng đan! Một viên chỉ cần 999,…99 điểm vũ trụ, cam đoan ngươi phi thăng thành công.
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, có người mua được loại đan dược này sao.
Đúng lúc này, đại tế ty chống gậy đi đến.
- Không xong! Chấp niệm của Băng Thánh giả sắp phá phong ấn.
Vương Hạo thở một hơi nói:
- Cuối cùng cũng bắt đầu, tiếp theo ta muốn xem có bao nhiêu người không biết sống chết chạy đến.
Bắc Hiên cau mày nói:
- Tiểu tử ngươi muốn làm gì?
- Đại sát tứ phương, để các thể lực run rẩy khi nghe tên ta.
Vương Hạo mỉm cười, sau đó nhấc Tiểu Bạch và Ngọc nhi cưỡi Thánh Thiên hồ biến mất.
Bắc Nhạc Nhạc vội vàng sờ vào túi của mình, sau đó nổi giận.
- Vương Hạo đáng chết. Ngươi dám trộm hai chìa khóa của bản tiểu thư.
Tiếng cười của Vương Hạo vang lên:
- Không trộm chìa khóa thì làm gì đây?
- Nếu như cô muốn ta làm chuyện khác, thì sau này ta nhất định làm theo…
Bắc Nhạc Nhạc tức giận dậm chân, nàng lại bị tên lưu manh này đùa…
Chương 918 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]