Bạch Hổ vũ trụ
Trong vũ trụ đen nhánh.
Đám người Vương Hạo đi đến trước lỗ đen.
Tiểu Bạch nghiêng đầu nhỏ nhìn xung quanh.
- Nơi này chính là bảo tàng Sát Thần hay sao?
Vương Hạo gật đầu nói:
- Vừa rồi ta dùng Lục Nhậm Thần Thuật tính toán, chính là chỗ này, không sai đâu.
Tiểu Bạch reo hò:
- Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi vào đi.
Vương Hạo cau mày nói:
- Chỉ hơi kỳ lạ là Lục Nhậm Thần Thuật của ta không tính được trong bảo tàng Sát Thần có bảo bối gì.
- Nói đùa à!
Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi sợ ngây người. Trên đời này lại có thứ Lục Nhậm Thần Thuật không tính được.
Hai con ngươi Tiểu Bạch sáng lên, chảy nước bọt nói:
- Chẳng lẽ trong bảo tàng Sát Thần có bảo bối gì ghê gớm.
Thánh Thiên hồ suy nghĩ một lát rồi nói:
- Có lẽ là có. Dù sao Sát Thần cũng là thủ hạ của Sáng Thế thần, nói có bảo bối ghê gớm gì còn nghe được.
Đúng lúc này, Ngọc nhi đột nhiên kêu lên:
- Không ổn rồi! Lão tổ Hạo Đông của Thiên Minh thần tộc đã đến Bạch Hổ vũ trụ, đi cùng lão còn có hơn vạn Thiên cấp vũ trụ chi chủ.
Thánh Thiên hồ hét lên:
- Nhiều người thế?
- Đối phó Vương Hạo cần chiến trận như thế sao!
Ngọc nhị trợn mắt, nói:
- Vương Hạo có Phong Linh Thánh Thể và thần thông không gian hộ thể. Thử hỏi nếu không có nhiều người, thì bắt hắn bằng cách nào.
- Đúng là một tên biến thái!
Thánh Thiên hồ cảm khái.
Khuôn mặt nhỏ của Ngọc nhi trở nên nghiêm túc:
- Hơn vạn Thiên cấp vũ trụ chi chủ không đáng để lo, chỉ cần Vương Hạo muốn đi thì không ai ngăn được. Nhưng Hạo Đông kia lại không dễ đối phó.
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Lão già đó rất lợi hại hả?
Ngọc nhi gật đầu trả lời:
- Vô cùng lợi hại, sức chiến đấu của lão có thể xếp vào mười vị trí đầu trong Thánh giả. Hơn nữa lão cũng biết Thiên cấp Thượng Đế Chi Thủ. Trước mắt, không ai biết lão đã tước đoạt bao nhiêu người, có bao nhiêu át chủ bài.
Vương Hạo bấm ngón tay tính toán, sắc mặt hơi ngưng trọng nói:
- Không hổ là lão quái vật có Thiên cấp Thượng Đế Chi Thủ, có nhiều món rất kinh khủng.
Tiểu Bạch lập tức cảnh giác, người có thể khiến Vương Hạo nói khủng bố, ngẫm lại sẽ khủng bố đến mức nào.
- Không nên khẩn trương, chờ đến bảo tàng Sát Thần. Nơi đó chính là thiên hạ của nhóc.
Vương Hạo vuốt đầu nhỏ của Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch nghi ngờ nói:
- Sao lại là thiên hạ của thỏ bảo bảo?
Vương Hạo cười nói:
- Tất cả năng lượng đều bị áp chết trong bảo tàng Sát Thần, chỉ có thể sử dụng sức mạnh của cơ thể, mà nhóc có Cự Linh Thánh Thể và Vô Địch Kim Thân. Thử hỏi dưới hoàn cảnh này, còn ai là đối thủ của nhóc.
- Hồ ly chua, ngươi có nghe hay không, thỏ bảo bảo rất lợi hại. Bây giờ, thỏ bảo bảo cho ngươi một cơ hội ôm bắp đùi
Tiểu Bạch ngẩng đầu lên kiêu ngạo, sau đó đưa chân ngắn đến trước mặt Thánh Thiên hồ.
Sắc mặt Thánh Thiên hồ biến thành màu đen, có xúc động ăn luôn con thỏ hèn hạ này.
Vù vù…
Đúng lúc này, từng tiếng xé gió vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, thì trông thấy một ông lão tóc trắng, mang theo hơn vạn Thiên cấp vũ trụ chi chủ, khí thế hung hắn lao về phía hắn.
- Đây chính là Hạo Đông ư. Hi vọng chút nữa ngươi còn có vẻ mặt này.
Vương Hạo mỉm cười, vỗ đầu Thánh Thiên hồ, ra hiệu nó có thể tiến vào bảo tàng Sát Thần.
Thành Thiên hồ cũng không dài dòng, nhanh chóng chui vào lỗ đen.
Hạo Đông nhướng mày, không do dự chút nào, mang theo hơn vạn Thiên cấp vũ trụ chi chủ vọt vào lỗ đen.
…
Trong lỗ đen.
Một cung điện khổng lồ nổi lềnh bềnh giữa không trung.
Một đoàn người xuất hiện trên quảng trường trước cung điện, chân khí trong cơ thể tiêu tán rất nhanh, chẳng mấy chốc đã biến thành người bình thường không có chân khí.
- Bị áp chế thật!
Vương Hạo ngạc nhiên nắm tay lại, phát hiên mình chỉ dùng được sức mạnh cơ thể, còn các chiêu khác thì không dùng được.
- Xảy ra chuyện gì? Tại sao ta không có chân khí?
- Ta cũng thế, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
- Các ngươi nhìn lão tổ. Ngài ấy cũng không thể sử dụng chân khí.
- Không gian này có vấn đề. Ngoài sử dụng sức mạnh của cơ thể ra thì không thể sử dụng năng lượng khác.
- Làm sao bây giờ! Có đi bắt Vương Hạo hay không?
- Không nên nói lung tung, chờ lão tổ quyết định.
…
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, thì trông thấy Hạo Đông cách đó không xa đang đánh giá hắn.
Đúng lúc này, một tiếng cười vang lên:
- Hoan nghênh các vị đến bảo tàng Sát Thần. Ta là vũ trụ chi chủ Bạch Quang của Bạch Hổ vũ trụ, thay mặt Bạch Hổ vũ trụ đến hoan nghênh các ngươi.
Mọi ngươi quay đầu lại, thì trông thấy một người đàn ông trung niên khoác áo giáp màu trắng đi đến. Trên người tỏa ra sát khí khiến người ta sợ hãi.
Ngọc nhỉ kêu lên:
- Đó là Bạch Hổ Thánh Thể.
Hạo Đông cau mày hỏi:
- Tại sao thời đại này lại có hai Bạch Hổ Thánh Thể.
Mọi người xung quanh nhìn Vương Hạo và Bạch Quang ngạc nhiên. Một thời đại xuất hiện hai Bạch Hổ Thánh Thể, đúng là chưa bao giờ nghe thấy.
Vương Hạo lẩm bẩm:
- Xem ra ta là một khác loại, ngay cả Thần cấp Lục Nhậm Thần Thuật cũng không tính được ta sẽ xuất hiện.
Bịch bịch…
Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập đột nhiên vang lên.
Mọi người nhanh chóng quay đầu lại, thì thấy một đám người bao vây bọn họ. Số lượng ít nhất cũng hơn vạn người, dẫn đầu là một ông lão tóc trắng, sắc mặt u ám đáng sợ.
Ngọc nhi vội vàng ghé vào tai Vương Hạo, nhỏ giọng nói:
- Đây là lão tổ Lâm Thiên Tường của Thiên Thánh thần tộc, nghe nói lão không chỉ lĩnh ngộ được Thần cấp Lục Đạo Luân Hồi, mà con dung nhập hơn nghìn Thiên cấp vũ trụ vào người. Thực lực có thể xếp vào tốp mười Thánh giả.
Vương Hạo gật đầu nói:
- Hai lão già đã xuất hiện, đoán chứng người khác cũng sắp đến.
Tiểu Bạch hưng phấn nói:
- Vương Hao, muốn thỏ bảo bảo lập tức biến lớn chụp chết bọn chúng hay không?
- Không vội, để bọn chúng tìm đường giúp chúng ta đã.
Vương Hạo lắc đầu, lấy ra bốn chiếc chìa khóa ném vào lỗ chìa khóa trên cửa cung điện.
Ầm ầm…
Một giây sau, đất đai lắc lư kịch liệt, tiếng ầm ầm vang vọng không gian.
Thời gian trôi qua chưa được bao lâu, cửa chính cung điện mở ra chậm rãi.
Đồng thời, một tiếng cười tràn ngập giết chóc vang lên.
- Ghết chóc, tử vong, tuyệt vọng đang chờ các ngươi, không sợ chết thì đi vào.
Sắc mặt Thánh Thiên hồ thay đổi, hét lên:
- Không ổn rồi! Bảo tàng sát thần vừa mở ra, thì thiên cơ đã thay đổi trong nháy mắt.
Ngọc nhi nhịn không được bèn hỏi:
- Thiên cơ thay đổi ra sao?
Vương Hạo bấm ngón tay tính toán, cau mày nói:
- Trong bảo tàng Sát Thần giấu một viên Phi Thăng đan, chỉ cần ăn là có thể phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ.
- Cái gì…
Ngọc nhi bị dọa vội vàng che lại miệng nhỏ. Nàng quả thật không dám tưởng tượng khi những Thánh giả biết được tin này sẽ điên cuồng đến mức nào.
Chương 920 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]