Bên ngoài bảo tàng Sát Thần.
Mấy vạn người đề phòng lẫn nhau.
Sắc mặt Hạo Đông kích động nói:
- Chẳng trách đến nay ta không tính ra tin tức gì của bảo tàng Sát Thần, hóa ra trong này giấu Phi Thăng đan.
Lão tổ Lâm Thiên Tường của Thiên Thánh thần tộc cau mày nói:
- Ai cũng nói Sát Thần do Sáng Thế thần phái xuống hạ giới. Bây giờ xem ra không sai.
Hai con ngươi Hạo Đông lóe lên sát khí.
- Lão phu không quan tâm Sát Thất là ai. Dù sao lão phu nhất định phải có được viên Phi Thăng đan này. Kẻ nào dám đoạt, lão phu diệt kẻ đó.
Lâm Thiên Tường cười lạnh nói:
- Có lão phu thì ngươi là cái thá gì.
Một giây sau, hai cười nhìn nhau, trong hai con ngươi lóe lên hàn quang, một luồng sát khí vô hạn nhanh chóng va chạm giữa hai người.
- Bảo tàng Sát Thần là của ta.
Đúng lúc này, Bạch Quang quát lên, hóa thánh ánh sáng vọt vào cung điện.
- Tên khốn đáng chết.
Hai người Lâm Thiên Tường và Hạo Đông hừ lạnh một tiếng, mang theo thủ hạ đuổi theo.
Còn chuyện tìm Vương Hạo, điều này không cao bằng chuyện Phi Thăng đan.
Ngọc nhi vội hỏi:
- Vương Hạo! Bây giờ, bảo tàng Sát Thần đã mở ra. Tất cả bí mật đã hiện ra. Sau này, tất cả Thánh giả đều đuổi đến như ong vỡ tổ. Chúng ta nên làm gì?
- Không vội, để cho ta xem vũ trụ tinh đồ có tác dụng hay không đã.
Vương Hạo khoát tay, bắt đầu khởi động vũ trụ tinh đồ.
Một giây sau, phong cảnh xung quanh thay đổi, không gian xung quanh sáng lên.
Chỉ trông thấy đoàn người Vương Hạo xuất hiện trong một đại điện. Tám cột vàng đỡ lấy cung điện, phía trên điêu khắc tám hoàng kim cự long đang giương nanh múa vuốt, dáng vẻ sinh động như thật, khiến lòng người run lên.
Phía trước đại điện, còn có một bảo tọa vàng lóng lánh, bên trên trưng bày một hộp ngọc tinh xảo.
Ngọc nhi che miệng hô lên:
- Nơi này chẳng lẽ là trong bảo tàng Sát Thần?
Thánh Thiên hồ trợn mắt hốc mồm, sau đó quỳ trước mặt Vương Hạo không chút do dự, bắt đầu bái lạy. Thao tác này khiến người ta không phục không được.
Ục…
Đúng lúc này, Vương Hạo bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, cơ bắp đang teo lại rất nhanh.
- Vương Hạo, ngươi sao thế?
Tiểu Bạch giật mình kêu lên, duổi ra trảo nhỏ, muốn lấy ra thiên tài địa bảo trong không gian thứ nguyên cho Vương Hạo dùng.
Vương Hạo vội vàng hỏi thăm hệ thống, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Hệ thống giải tích:
- Mỗi lần khởi động vũ trụ tinh đồ đều cần hấp thu năng lượng bên ngoài. Nhưng tất cả năng lượng trong bảo tàng Sát Thần đều tiêu tán, cho nên vũ trụ tinh đồ không hấp thu được năng lượng bên ngoài, vậy nên vũ trụ tinh đồ chỉ có thể hấp thu năng lượng trong cơ thể ngươi. Đương nhiên, kết giới nơi này khá lợi hại, cộng thêm ngươi mang theo ba tên nhóc, nên hấp thu năng lượng tương đối nhiều. Do đó, việc ngươi bị thương nặng là điều không thể tránh khỏi.
Trong lòng Vương Hạo nở nụ cười khổ, thiên hạ này quả thật không có bữa cơm miễn phí. Bọn họ tiến vào bảo tàng Sát Thần nhẹ nhõm, nhưng cái giá phải trả là bị trọng thương.
- Giờ làm gì tiếp đây?
Tiểu Bạch lo lắng chạy xung quanh. Nó thử nhiều lần, nhưng không mở được không gian thứ nguyên.
Vương Hạo vuốt đầu Tiểu Bạch, cười nói miễn cưỡng.
- Không nên lo lắng, không có việc gì…
- Giết!
Lời còn chưa dứt, thì từng tiếng giết chóc rung trời vang lên.
- Chuyện gì xảy ra?
Đám người Vương Hạo kinh hãi, nhanh chóng đề phòng.
Ầm ầm
Một giây sau, một tiếng nổ vang lên trong đại điện.
Thì trông thấy trong đại điện đột nhiên tăng thêm mười mấy vạn binh sĩ. Trong nháy mắt, sát khí kinh khủng ngưng tụ thành hình, hóa thành một con Bạch Hồ nhe răng trợn mắt.
- Không thể nào!
Vương Hạo trợn mắt hốc mồm, cảm thấy mình bị họa vô đơn chí.
Âm thanh hệ thống vang lên:
- Chúc mừng ký chủ phát tài. Mười mấy vạn binh sĩ này đều là khôi lỗi dùng thần tộc cao cấp luyện chế, chỉ cần ngươi có thể đánh bại bọn họ, thì lần này thu được mười tỷ là ít nhất.
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, hệ thống đúng là nói chuyện không đau eo.
Trạng thái bây giờ của hắn, có thể đánh được mười mấy vạn khôi lỗi dùng thần tộc cao cấp luyện chế hay sao.
Hệ thống nhắc nhỏ:
- Khôi lỗi dùng thần tộc cao cấp luyện chế có thể chảy máu.
Vẻ mặt Vương Hạo không hiểu bèn hỏi:
- Chảy máu?
- Điều này liên quan gì đến ta?
Hệ thống giải thích:
- Ký chủ không nên quên. Ngươi là Bạch Hổ Thánh Thể trong truyền thuyết, chỉ có giết chóc mới khiến ngươi điên cuồng, chỉ máu tươi mới khiến ngươi hưng phấn.
- Thiếu niên! Đi chiến đấu đi!
- Giết!
Đúng lúc này, mấy tiếng giết lại vang lên. Mươi mấy thân hình hóa thành bóng đen phóng về phía Vương Hạo
Đao quang kiếm ảnh tung hoành, vô vùng vô tận lao về các chỗ hiểm của Vương Hạo, hư không càng rung động dữ dội.
Hai con ngươi Vương Hạo bỗng nhiên sáng lên. Những khôi lỗi thần tộc cao cấp này giống như bọn họ. Tất cả đều không sử dụng dược chân khí, chỉ có thể sử dụng sức mạnh cơ thể.
Nếu như thế, hắn quả thật không sợ.
- Không được coi thường thỏ…
Tiểu Bạch hét lên, thân thể phồng lên nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã biến thành một con thỏ khổng lồ ở trong đại điện.
Ầm ầm…
Lúc này, mấy tiếng nổ vang vọng đại điện.
Chỉ trông thấy Tiểu Bạch vỗ xuống. Toàn bộ đại điện đung đưa, mười mấy khôi lỗi bị nện thành bánh thịt.
Rống…
Thánh Thiên hồ hét lên, hóa thành ánh sáng lao lên.
Vương Hạo lấy ra Chúa Tể Chi Kiếm trong hành trang hệ thống, sau đó thân thể giống như quỷ mị biến thành vô số bóng người, lao đến đại quân khôi lỗi thần tộc cao cấp nhìn không đến cuối.
Một giây sau, kiếm quang hiện lên, thì trông thấy một khôi lỗi không né kịp, tay bị chém cụt.
Đồng thời máu tươi phun ra ngoài giống như chịu chỉ dẫn nào đó, biến thành năng lượng hòa vào cơ thể Vương Hạo, khiến cho thương thế Vương Hạo khôi phục rất nhanh.
Mắt Vương Hạo sáng lên, một luồng kiếm khí vô cùng ác liệt như dải lụa hạ xuống, một kiếm đánh tan mấy khôi lỗi ở phụ cận.
Thời gian trôi qua chưa bao lâu, trong đại điện máu me bay đầy trời, rơi xuống đầy đất. Vương Hạo như vào chỗ không người, đạp lên tay chân cụt khắp nơi, vẻ mặt hờ hững tiến lên.
Ừng ực…
Ngọc nhi nuốt nước miếng, bị Vương Hạo hù câm như hến.
Trong khoảng thời gian rất ngắn, Vương Hạo đã chém hơn ngàn khôi lỗi, không khôi lỗi nào cản được một kiếm của hắn.
Còn Tiểu Bạch, dậm một dậm là tiêu diệt được mười khôi lỗi, quả thật chính là xe lu, những nơi đi qua khôi lỗi đều mỏng dính.
Đương nhiên, Thánh Thiên hồ khổ hơn Vương Hạo và Tiểu Bạch biến thái.
Rống…
Đúng lúc này, Vương Bạo bổng nhiên ngửa mặt lên trời rống to. Máu tươi trong đại điện bao phủ lấy hắn, tạo thành một quả cầu máu.
- Cái này chẳng lẽ là…
Thánh Thiên hồ nuốt nước miếng, sau đó tìm nơi hẻo lánh trốn…
Chương 921 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]