Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 927: CHƯƠNG 926: NGƯƠI NÊN LÊN ĐƯỜNG RỒI!

Bảo tàng Sát Thần.

Bên trong không gian huyết sắc.

Ba trăm vạn Thiếu Soái quân với tốc độ cực nhanh lao về phía mấy vạn người của Thiên Minh Thần Tộc và Thiên Thánh Thần Tộc.

Thiên Minh Thần Tộc, Thiên Thánh Thần Tộc cũng không ngốc, nhanh chóng tụ lại thành một nhóm, tiến hành phòng ngự tại chỗ.

Vương Hạo ngồi trên đầu Thánh Thiên Hồ, bên người là năm người Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong và Cô Dương.

Lăng Tiêu cau mày nói:

- Đối phương dự định thà chết phòng thủ, nếu như Thiếu Soái quân bất chấp tấn công, vậy thương vong sẽ rất lớn.-

- Vậy thì dùng Túng Hoành Quân Trận của Sát Thần quân đi!-

Vương Hạo khẽ gật đầu, trong tay xuất hiện một lá cờ đỏ tươi, sau đó đứng trên đầu Thánh Thiên Hồ bắt đầu phất cờ.

- Đi…-

Bốn người Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương nhanh chóng xông lên phía trước, chia Thiếu Soái quân thành bốn phần, sau đó bao vây đám người Thiên Thánh Thần Tộc và Thiên Mộng Thần Tộc, tạo thành một trận hình kỳ quái.

- Giết…-

Thiếu Soái quân phát ra âm thanh giết chóc đinh tai nhức óc, bắt đầu biến ảo trận hình không ngừng, chỉ cần tìm được một chút sơ hở nhất định sẽ lấy đi mấy trăm tính mạng, khiến cho máu tươi văng khắp nơi.

Mà đợi khi đối phương kịp phản ứng, Thiếu Soái quân lại kịp thời rút lui.

Thời gian không dài, sát khí trên người binh sĩ Thiếu Soái quân đang không ngừng mạnh lên, điều này khiến trong lòng đối thủ không hiểu sao đột nhiên sợ hãi, cảm giác mình không phải đang giao chiến cùng con người, mà đang chiến đấu với ma quỷ.

Con ngươi Hạo Đông bỗng nhiên co rụt lại, kinh hãi kêu lên:

- Đây là Túng Hoành Quân Trận của Sát Thần quân, một khi bị bọn họ vây khốn, như vậy tuyệt đối sẽ cửu tử nhất sinh.-

Lâm Thiên Tường giận dữ nói:

- Đây căn bản không phải Bảo tàng Sát Thần gì đó, mà là truyền thừa của Sát Thần, hiện giờ Vương Hạo hắn đã chiếm được truyền thừa của Sát Thần, muốn đuổi tận giết tuyệt chúng ta.-

Hạo Đông cố gắng khiến cho bản thân tỉnh táo:

- Bây giờ nói những điều này cũng vô dụng, chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp sống sót mới được.-

Lâm Thiên Tường hít sâu một hơi, nói:

- Trong không gian chỉ có thể sử dụng sức mạnh cơ thể này, càng nhiều người lại càng có ưu thế, mà nhân số bên Vương Hạo kia gấp mấy chục lần chúng ta, liều mạng hiển nhiên không phải là đối thủ của hắn, cho nên nếu muốn sống sót, chỉ có cách giết chết Vương Hạo.-

Ánh mắt Hạo Đông lóe ra ánh sáng lạnh lẽo:

- Ta và ngươi liên thủ cùng tiêu diệt Vương Hạo!-

- Được!-

Lâm Thiên Tường gật đầu đồng ý, sau đó thi triển một Bộ pháp kỳ diệu, trong tay cầm một thanh đại đao nhanh chóng lao về phía Vương Hạo.

Lăng Tiêu rút thanh trường kiếm trong tay ra, kích động nói:

- Sư đệ, hai Thánh giả này, chúng ta mỗi người một tên, ngươi thấy sao!?-

- Hai tên Thánh giả này đều là của ta, một tên ngươi cũng đừng nghĩ tới!

Vương Hạo ném lá cờ trong tay cho Lăng Tiêu, sau đó nắm Chúa Tể kiếm nhanh chóng lao về phía hai vị Thánh giả.

- Vốn định giết Thánh giả để khoe khoang một chút, nhưng ai ngờ tên sư đệ này vậy mà đòi ăn một mình!-

Lăng Tiêu vẻ mặt thất vọng, chỉ có thể bắt đầu phất cờ, chỉ huy Thiếu Soái quân tác chiến.

Thánh Thiên Hồ, Ngọc Nhi bất đắc dĩ, bọn họ đột nhiên phát hiện những người bên cạnh Vương Hạo đều chẳng có ai bình thường.

Kẻ khác gặp phải Thánh giả, nếu không phải hết sức cung kính thì là nhanh chân chạy trốn.

Nhưng bọn họ lại ngược lại, gặp phải Thánh giả nhất định phải giết một tên cho vui mới hài lòng, loại cá tính cuồng vọng này thực sự khiến người khác không thể nào hiểu nổi.

- Đi chết đi!-

Vương Hạo hét lớn một tiếng, bóng người nhanh như chớp xông đến, mũi kiếm đang chếch xuống dưới nhanh chóng giơ lên, một luồng kiếm quang vô cùng đáng sợ lấp lánh, thẳng hướng Lâm Thiên Tường.

Con ngươi Lâm Thiên Tường bỗng nhiên co rụt lại, quỹ đạo vận hành của một kiếm này hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào, giống như một tông sư kiếm đạo luyện kiếm trăm ngàn vạn năm, động tác thuần thục kia thực sự quá hoàn mỹ.

- Vèo…-

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên, chỉ thấy một đường kiếm khí thế mạnh mẽ chống lại một kiếm này của Vương Hạo.

- Đinh đinh…-

Hai kiếm chạm vào nhau, tia lửa bắn ra bốn phía, tiếng kim loại va chạm chói tai nhanh chóng vang khắp bốn phía.

Vương Hạo cau mày, chỉ thấy người ngăn lại một kiếm này của hắn chính là Hạo Đông.

Ánh mắt Hạo Đông nhìn về phía Vương Hạo hết sức phức tạp, có tiếc hận, có thưởng thức, dù sao cũng vô cùng mâu thuẫn.

Phải biết rằng, Vương Hạo đã lĩnh ngộ Thượng Đế Chi Thủ thiên cấp, điều này đối với Thiên Minh Thần Tộc bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ là tin vui lớn.

Đáng tiếc, Hạo Thiên là chắt trai hắn, hắn tuyệt đối không thể nhìn chắt trai nhà mình bị người khác nô dịch mà vẫn mặc kệ, cho nên Vương Hạo nhất định phải chết.

- Vù vù…-

Đúng lúc này, đại đao trong tay Lâm Thiên Tường nhanh chóng chuyển hướng về phía Vương Hạo.

Vương Hạo nhíu mày, không chút do dự, nhanh chóng lui về phía sau, dễ dàng tránh thoát một đao kia của Lâm Thiên Tường.

Tiểu Bạch ngồi trên vai Vương Hạo gặm cà rốt, nói:

- Vương Hạo, dường như người không đánh lại được hai Thánh giả này liên thủ, có cần thỏ Bảo Bảo ta hỗ trợ hay không!?-

- Loại tép riu này không cần ngươi ra tay, bây giờ ngươi tranh thủ thời gian ăn no cho ta, đợi chút nữa còn phải đánh một trận ác chiến!

Vương Hạo đưa một củ cà rốt cho Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch mặt mày hớn hở, tỏ vẻ bản thân vô cùng yêu thích nơi này.

Không những có thể tiết kiệm cà rốt trong Không Gian Thứ Nguyên của mình, ăn cà rốt mà Vương Hạo đưa cho, còn có thể đại sát tứ phương.

Hạo Đông lạnh lùng nói:

- Vương Hạo, ngươi không cần chống cự vô ích, cho dù thiên phú của ngươi có nghịch thiên, cũng không thể chiếm lợi trong tay hai người chúng ta.-

- Vừa rồi chỉ là khởi động chút thôi, khi ta nghiêm túc, chỉ sợ các ngươi đến cả một kiếm của ta đều không thể tiếp nổi!

Vương Hạo tự tin, cười nói.

Lâm Thiên Tường khinh thường, nói:

- Không biết tự lượng sức, đợi lát nữa sẽ khiến ngươi chết không toàn thây!-

- Vậy ngươi cần nhìn cho kỹ!-

Con ngươi Vương Hạo lấp lóe hàn quang, Chúa Tể kiếm trong tay bỗng nhiên bộc phát ra hàn ý lạnh thấu xương.

Bất chợt, cả thiên địa đột nhiên yên lặng, tất cả mọi thứ đều đứng im bất động, giống như bị người ta ấn nút tạm dừng.

Kiếm quyết Phá Thiên Cự, kiếm thứ sáu, Cực Quang Nhất Thiểm!

- Phốc phốc…

0.01 giây sau, hai đóa hoa máu nhanh chóng nở rộ giữa không trung.

Vương Hạo vẫn đứng chỗ cũ bất động, Chúa Tể kiếm trong tay chếch xuống, một giọt máu tươi từ trên mũi kiếm từ từ nhỏ xuống.

Hạo Đông bịt lại cổ đang chảy máu, vẻ mặt khiếp sợ nói:

- Một kiếm vừa rồi kia của ngươi vậy mà có thể đóng băng thời gian?!-

Vương Hạo nói khẽ:

- Có phải hay không còn quan trọng sao!? Ngươi nên lên đường rồi!-

- Ầm ầm…-

Ngay sau đó, trong thiên địa vang lên từng tiếng sấm rền, một luồng hơi thở ưu thương bao phủ toàn bộ Vũ trụ Đa Nguyên.

Hai người Hạo Đông, Lâm Thiên Tường từ từ ngã xuống đất, máu tươi trong cơ thể hóa thành một tia sáng đỏ, dung nhập vào trong cơ thể Vương Hạo, khiến cho cơ thể Vương Hạo tiếp tục được tăng cường.

- Hay cho một cái Sát Thần quyết, lấy máu tươi của Thánh giả làm năng lượng để tu luyện, thực sự là quá bá đạo.

Vương Hạo nắm chặt nắm đấm, phát hiện bản thân thích loại cảm giác đạp lên Cường Giả siêu cấp leo lên đỉnh phong.

- Rầm rầm…

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân gấp rút vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía xa xuất hiện hơn mười vị Thánh giả, sau lưng còn có ba bốn trăm vạn cao thủ, điều này cũng đồng nghĩa món ăn khai vị đã xong, đến món ăn chính rồi…

Chương 926 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!