Bảo tàng Sát Thần.
Không gian huyết sắc.
Hơn mười vị Thánh giả dẫn theo ba bốn trăm vạn người tiến đến, khí thế hùng hổ kia khiến mọi người thấy mà kinh hãi.
- Ầm ầm…-
Đúng lúc này, trên bầu trời sấm sét vang dội, một luồng hơi thở bi thương bao phủ khắp nơi.
Vẻ mặt Đại tế ti Tam Thần sơn nghiêm nghị nói:
- Thánh giả ngã xuống, thiên địa cùng bi thương, xem ra đã có Thánh giả ngã xuống trong Bảo tàng Sát Thần.-
Bắc Nhạc Nhạc kinh hãi kêu lên:
- Các ngươi nhìn, đó là Vương Hạo…-
Đám người nhanh chóng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy toàn thân Vương Hạo tràn ngập ánh sáng màu đỏ, sát khí đáng sợ xông thẳng tận tầng mây.
Mà bên chân Vương Hạo chính là thi thể hai vị Thánh giả Hạo Đông và Lâm Thiên Tường.
Bắc Nhạc Nhạc che miệng hoảng sợ nói:
- Trời ạ, tên này lần trước giết Băng Thánh giả, hiện giờ lại giết Lão tổ tông của Thiên Thánh Thần Tộc và Thiên Minh Thần Tộc, hắn rốt cuộc muốn gây bao nhiêu chuyện mới hài lòng a!?-
Đại tế ti vẻ mặt cảm động nhìn về phía Vương Hạo, cảm thấy Vương Hạo chính là đại anh hùng trong lòng hắn.
Nếu như lúc trước ở Tam Thần sơn, Vương Hạo không muốn bảo bối của hắn, mà muốn hắn trả nhân tình, vậy chỉ bằng năng lực gây họa của Vương Hạo, hắn có mười cái mạng cũng không trả nổi.
Nhưng, may mà Vương Hạo làm người trượng nghĩa, chỉ lấy tiền không nói tình nghĩa.
- Đùa à!?-
Toàn bộ mọi người vẻ mặt khiếp sợ, bọn họ thực sự không thể tưởng tượng được người giết Thánh giả lại là tiểu bối Vương Hạo này.
Vương Hạo nắm chặt nắm đấm, có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể lại mạnh lên, cho dù là đối mặt cao thủ cấp bậc Chúng Thần, hắn cũng có thể dựa vào cơ thể cường đại mà đánh bại đối phương.
Đúng lúc này, giọng nói tràn ngập giết chóc kia của Sát Thần vang lên:
- Truyền nhân của bản Thần, sau đây là lúc khảo nghiệm ngươi chân chính.-
Đám người run lên, một loại dự cảm chẳng lành nháy mắt xông thẳng lên não.
Sát Thần tiếp tục nói:
- Sau đây giải thích về quy tắc trò chơi, đây là một không gian bịt kín, muốn ra khỏi nơi này, chỉ có lấy được Phi Thăng đan, mà Phi Thăng đan trước mắt ở trong tay truyền nhân của bản Thần, cho nên nếu muốn lấy được Phi Thăng đan sống sót ra ngoài, vậy chỉ có thể giết truyền nhân của bản Thần, sau đây trò chơi bắt đầu.-
Vừa dứt lời, mọi người nháy mắt sôi trào.
- Gì vậy, có lầm hay không, nơi này vậy mà là nơi truyền thừa của Sát Thần.-
- Quan tâm làm gì đây có phải nơi truyền thừa hay không, chỉ cần có Phi Thăng đan, mọi chuyện đều dễ nói.-
- Mẹ kiếp, lão tử đường đường là Thánh giả, vậy mà bị Sát Thần lừa để bồi dưỡng tiểu bối.-
- Truyền thuyết Sát Thần là thủ hạ của Sáng Thế Thần, hiện giờ xem ra lời này cũng không ngoa a!-
- Nói thừa, nếu không có Sáng Thế Thần ở sau lưng làm chỗ dựa, hắn dám ở chỗ này tính kế nhiều Thánh giả như vậy sao!?-
- Năm đó Sát Thần bị giết, hiện giờ xem ra chỉ là một âm mưu mà thôi.
- Không cần quan tâm hắn có phải âm mưu hay không, vẫn là mau chóng tiêu diệt Vương Hạo, sau đó lấy Phi Thăng đan rời khỏi cái nơi quỷ quái này.-
- Không sai, nhất định phải mau chóng rời khỏi nơi này, loại cảm giác bị áp chế này thực sự là quá khó chịu.-
- Hiện giờ Hạo Đông và Lâm Thiên Tường bị giết, điều này chứng tỏ Vương Hạo tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.-
- Nói thừa, nếu tiểu tử này là hạng người tầm thường, vậy Vũ trụ Đa Nguyên cũng sẽ không vì hắn mà loạn thành như vậy.-
- Nghe nói Vương Hạo ở bên ngoài đánh lén thành công Băng Thánh giả của Thiên Môn, hiện giờ lại giết Hạo Đông và Lâm Thiên Tường, mọi người nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được chủ quan.-
- Sợ gì chứ, chúng ta nhiều người như vậy, còn sợ một tên tiểu tử!-
- …-
Vương Hạo nhíu mày, thiên hạ này quả nhiên không có bữa cơm nào miễn phí, tuy rằng hắn dễ dàng chiếm được Bảo tàng Sát Thần, nhưng lại phải tiếp nhận một cuộc khảo nghiệm sinh tử.
- Giết!!!-
Đúng lúc này, tiếng giết chóc giống như thủy triều ập tới.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn mười vị Thánh giả dẫn theo ba bốn trăm vạn người nhào tới với khí thế che trời lấp đất.
Sắc mặt Lăng Tiêu khẽ thay đổi, nhanh chóng phất cờ trong tay, ra hiệu Thiếu Soái Quân mau tới bảo vệ Vương Hạo.
- Bảo vệ Lão đại!-
Sắc mặt bốn người Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương thay đổi, nhanh chóng dẫn theo Thiếu Soái Quân tới gần Vương Hạo, sau đó tiến hành phòng ngự tại chỗ.
Tiền Vạn Dương vội vàng nói:
- Lão đại, ngươi đi trước, những kẻ này khí thế hung hăng rất nguy hiểm.-
- Nguy hiểm cái đầu ngươi, đây là một bữa tiệc lớn!
Vương Hạo một cước đá bay Tiền Vạn Dương, nắm Chúa Tể kiếm hét lớn:
- Thiếu Soái quân cùng ta công kích, ngõ hẹp tương phùng, kẻ mạnh thắng!-
Còn chưa dứt lời, Vương Hạo dẫn đầu nhảy lên, dẫn đầu xông về phía đại quân Thánh giả.
- Lão đại!-
Tiền Vạn Dương, Trần Diệu sốt ruột, nhanh chóng đuổi theo.
- Giết…
Sĩ khí của Thiếu Soái quân tăng vọt, nhanh chóng đi theo Vương Hạo, lấy tư thế mãi không lùi bước lao về phía trước.
- Kẻ điên, tên này tuyệt đối là kẻ điên!-
Thánh Thiên Hồ trợn mắt há mồm, thực sự không biết nên nói Vương Hạo là điên cuồng hay là quá tự tin, dưới tình hình thực lực chênh lệch lớn như vậy, hắn không phòng ngự cũng thôi đi, lại còn dẫn theo Thiếu Soái quân tiến hành công kích.
Cho dù hắn có thể chống lại, nhưng ba trăm vạn Thiếu Soái quân cũng không chịu nổi a!
Ngay sau đó, hai bên giao chiến cùng một chỗ.
Âm thanh kim loại va chạm, tiếng kêu thê thảm đau đớn, âm thanh giết chóc ngập trời, mùi máu tươi nồng nặc có thể thấy ở khắp nơi trên chiến trường.
Tiền Vạn Dương vội vã kêu lên:
- Lão đại, họ không những nhiều người, còn nhiều cao thủ, nếu cứ tiếp tục như vậy, Thiếu Soái quân không chống được bao lâu nữa!?-
- Nhiều người thì có tác dụng gì, đánh nhau phải nhìn thực lực!
Vương Hạo nhếch miệng, trong cơ thể đột nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng vàng, nháy mắt đã bao phủ toàn bộ chiến trường.
Gọi là Đại Gian Hùng, tự mang kỹ năng, loạn thế xưng hùng!
Sau khi thi triển, có thể khiến cho sức chiến đấu của binh sĩ tăng lên gấp năm lần, nếu như sử dụng tại khu vực chiến tranh, lực chiến đấu tăng gấp mười lần!
Mà vừa rồi bữa ăn khai vị kia hiển nhiên đã biến nơi này thành khu vực chiến tranh, cho nên tăng gấp mười lần sức chiến đấu là không vấn đề gì.
- Rống…-
Ba trăm vạn Thiếu Soái quân ngửa mặt lên trời hét to một tiếng, bắp thịt toàn thân đột nhiên tăng lên, sức mạnh trong nháy mắt tăng gấp mười lần.
- Sao có thể như vậy!?-
Tất cả mọi người lập tức sợ ngây người, đây có phải nơi nào nhầm lẫn hay không a!? Sức chiến đấu của những binh sĩ này vậy mà toàn thể tăng gấp mười lần!
Đám Thánh giả hét lớn:
- Bắt giặc phải bắt vua trước, mọi người mau giết Vương Hạo!-
- Vù vù…
Vừa dứt lời, mấy chục tiếng xé gió vang lên, chỉ thấy mười mấy Thánh giả nhanh chóng lao về phía Vương Hạo.
- Hay lắm, hôm nay sẽ để các ngươi nhìn xem cái gì gọi là Thuần Kim Thỏ24K!-
Vương Hạo khẽ nhếch miệng, một phát túm lấy tai tiểu bạch thỏ, sau đó ném về phía hơn mười vị Thánh giả.
- Oa ha ha, rốt cục đến lượt Thỏ bảo bảo ra sân…-
Tiểu Bạch cười lớn một tiếng, sau đó thân thể cuộn tròn, nhanh chóng bành trướng.
- Ầm ầm…
Ngay sau đó, một quả cầu toàn lông cực lớn nhanh chóng lăn qua lăn lại trên chiến trường, trên đường đi không biết đè chết bao nhiêu cao thủ, ngay cả Thánh giả gặp phải cũng đều tránh né, tránh để con thỏ này đâm chết.
- Vù vù…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.
Các đại Thánh giả bỗng nhiên phản ứng lại, đây tuyệt đối là Vương Hạo dùng chiêu giương đông kích tây.
Nhưng ngay sau đó, một đường kiếm quang nhanh chóng lướt qua trước mặt bọn hắn, sau đó trên cổ tê rần, tầ, mắt bắt đầu trở nên mơ hồ…
Chương 927 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]