Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 931: CHƯƠNG 930: CẤU KẾT VỚI NHAU LÀM VIỆC XẤU

Bảo tàng Sát Thần.

Không gian huyết sắc.

Tiếng giết chóc vang vọng khắp thiên địa, trên bầu trời tiếng sấm không ngừng vang lên, hơi thở bi thương tràn ngập mọi ngóc ngách.

Vẻ mặt Cực Thiên Thánh giả thay đổi, chỉ thấy Thiếu Soái quân thế như chẻ tre một đường quét ngang, mà Vương Hạo ỷ vào có cơ thể càng giết càng mạnh, khiến cho các Thánh giả kinh hãi.

Bắc Nhạc Nhạc khiếp sợ nói:

- Vương Hạo tổng cộng đã giết hơn hai mươi vị Thánh giả, chẳng lẽ hắn không định ra ngoài sao!?-

Cực Thiên Thánh giả hít vào một hơi, nói:

- Cường độ thân thể của Vương Hạo bây giờ đã hoàn toàn không sợ Thiên Cấp Chí Tôn, cộng thêm hắn có vô số thủ đoạn, cho dù có ra ngoài, Thánh giả cũng không làm gì được hắn.-

- Ực ực…-

Bắc Nhạc Nhạc nuốt một ngụm nước bọt, có chút ngơ ngác nhìn Vương Hạo.

Ai có thể nghĩ tới, thiếu niên thiên tài vừa mới leo lên võ đài Vũ Trụ Đa Nguyên này sẽ trưởng thành nhanh như vậy!?

Vương Hạo hét lớn, vô cùng hào khí:

- Từ hôm nay trở đi, ta sẽ mở ra con đường xưng bá Vũ Trụ Đa Nguyên, trên trời dưới đất, mình ta độc tôn…-

- Sống vì Thiếu Soái, chiến vì Thiếu Soái!-

Sĩ khí Thiếu Soái quân tăng vọt, phát ra tiếng hô rung trời, sau đó điên cuồng lấy mạng người.

Đám Thánh giả bị sợ đến phá gan, tỏ vẻ bản thân chưa từng gặp quân đội có sức đoàn kết như thế, cho dù là quân đoàn siêu cấp của Tam đại Cự Đầu cũng khó có thể so sánh.

Mà một khi nắm giữ sức đoàn kết cường đại như vậy, vậy hoàn toàn có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của đội quân này.

Sắc mặt của Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong hết sức nghiêm nghị, hiện giờ Vương Hạo đã hoàn toàn có tư cách phân cao thấp với Tam đại Cự Đầu.

- Vèo…-

Đúng lúc này, một tiếng xé gió bén nhọn vang lên.

Đám người kinh hãi, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Chúa Tể kiếm trong tay Vương Hạo phát ra ánh sáng chói mắt, ngay sau đó một luồng kiếm khí lăng lệ vô cùng bao phủ trong lòng các đại Thánh giả.

Trên trán đám Thánh giả vã mồ hôi lạnh, không chút do dự, mau chóng tránh né.

- Phốc phốc…-

Nhưng ngay lúc này, tốc độ của kiếm quang bỗng nhiên trở nên nhanh hơn, trực tiếp xuyên thủng thân thể một tên Thánh giả.

- Ầm ầm…-

Lúc này, tiếng sấm chứng tỏ Thánh giả ngã xuống vang lên lần nữa, hơi thở bi thương càng thêm nồng đậm.

- Mọi người cùng nhau xông lên, ý đồ của tiểu tử này rất rõ ràng, không giết chúng ta tuyệt không thu tay!

Một tên Thánh giả vẻ mặt âm trầm, hai chân dùng sức đạp xuống đất, bóng người giống như hóa thành tàn ảnh lao về phía Vương Hạo.

- Không sai, hiện giờ không phải hắn chết thì chúng ta vong, mọi người mau mau liên thủ!

Các đại Thánh giả cũng không phải kẻ ngốc, biết rõ một người không phải đối thủ của Vương Hạo, sao có thể ngu ngốc chạy tới nạp mạng chứ?!

Chẳng mấy chốc, các đại Thánh giả bắt đầu tụ lại một chỗ, chuẩn bị tập hợp thực lực của tất cả mọi người để tiêu diệt Vương Hạo.

Nhưng ngay sau đó, một bóng đen cực lớn xuất hiện trên bầu trời, bao phủ lấy các đại Thánh giả.

Đồng thời, tiếng cười của Tiểu Bạch cũng từ không trung truyền tới:

- Phiền các vị tránh ra một chút, Thỏ bảo bảo ta cũng tới góp vui…-

Các đại Thánh giả ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cái mông lông xù xù cực lớn từ trên trời giáng xuống, đồng thời rơi xuống với tốc độ cực nhanh.

- Không hay rồi, là con thỏ kia, mọi người mau tránh ra!-

Các đại Thánh giả sầm mặt, nhanh chóng tản ra bốn phía, bọn họ cũng không muốn bị mông thỏ đè chết.

- Ầm ầm…

Ngay sau đó, mặt đất rung chuyển kịch liệt, chỉ thấy cái mông của Tiểu Bạch ngồi trên mặt đất, từng vết nứt dữ tợn lấy Tiểu Bạch làm trung tâm nhanh chóng lan tràn.

Các đại Thánh giả thở phào một hơi, may mà vừa rồi né nhanh, bằng không anh danh đời này sẽ bị hủy sạch.

Tiểu Bạch cười xấu xa:

- Các ngươi thật sự cho rằng tránh thoát là không sao rồi ư !?

Các đại Thánh giả bỗng nhiên phản ứng lại, còn có đại ma vương ở bên cạnh như hổ rình mồi kia.

- Ong ong…

Trong phút chốc, một đường kiếm quang chói mắt nhanh chóng đâm ra, kiếm ý lăng lệ tràn ngập hư không, tạo nên từng tiếng kêu bén nhọn vang vọng khắp thiên địa.

Các đại Thánh giả lập tức dựng cả tóc gáy, trong lòng không nhịn được muốn mắng to, phòng trước phòng sau vẫn không phòng được một người một thỏ cấu kết với nhau làm việc xấu.

Đúng lúc này, toàn bộ đám người đều sững sờ, chỉ thấy một cánh tay giống như ngọc thạch óng ánh trong suốt, mang theo sức mạnh vô cùng kinh khủng, nhanh chóng phá vỡ kiếm khí trên thân Chúa Tể kiếm của Vương Hạo, đồng thời chuẩn xác chộp tới Chúa Tể kiếm.

- Ầm ầm…

Hai cái va chạm vào nhau, tiếng kim loại va chạm vang lên.

Vương Hạo không nhịn được nhíu mày, chỉ thấy một vị lão giả tóc trắng dùng tay không nắm được Chúa Tể kiếm của hắn.

Tiểu Bạch hoảng sợ nói:

- Đây là Vô Địch Kim Thân, lão nhân này đã ăn Phật Môn Thiện Quả!

Lão giả tóc trắng cười nói:

- Lão phu là tộc trưởng Thiên Đấu Thần Tộc – Ma Hình Phi, tiểu tử ngươi muốn đấu với lão phu thì vẫn còn non lắm, bây giờ mau giao Phi Thăng Đan ra đây, bằng không lão phu khiến ngươi chết không nơi chôn thân.

Đám người đều mang vẻ mặt khó tin nhìn về phía Ma Hình Phi, âm thanh sôi nổi cũng vang lên theo.

- Thiên Đấu Thần Tộc vậy mà cũng xuất thế, đây thật đúng là tin tức lớn a!

- Phi Thăng Đan xuất hiện, Thiên Đấu Thần Tộc xuất thế cũng không có gì lạ.

- Thiên Đấu Thần Tộc nắm giữ Thần Thông Không Gian, đến vô ảnh đi vô tung, vẫn luôn rất thần bí, không ngờ hôm nay lại gặp được.

- Nghe nói nếu không phải do thành viên của Thiên Đấu Thần Tộc vô cùng ít ỏi, ia Vũ Trụ Đa Nguyên sớm đã bị bọn họ xưng bá.

- Ông trời luôn luôn công bằng, thuộc tính trời sinh đã cường đại thì phải trả giá bằng việc hương hỏa không vượng.

- Bây giờ Vương Hạo không thể phách lối được nữa rồi, bất kể là ở bên trong hay bên ngoài, Ma Hình Phi đều có thể khắc chế hắn.

- Đừng xem thường Vương Hạo, tiểu tử này tuyệt đối không thể đánh giá giống như người thường.

- Sợ gì chứ, bây giờ có Ma Hình Phi bám lấy hắn, chúng ta ở bên cạnh hiệp trợ, không tin không thể diệt được hắn.

- Không sai, mọi người cùng nhau xông lên…

- …

Sắc mặt Vương Hạo trở nên nghiêm túc, vừa mới hắn chém giết Thánh giả vô cùng sảng khoái.

Nhưng những người đó đều là Thánh giả bình thường, cho nên muốn giết cũng không khó, mà những Thánh giả còn sống sót đều là cao thủ trong Thánh giả.

Nếu như hắn thật bị người bám lấy, vậy bên cạnh tuyệt đối sẽ có người đánh lén hắn, khiến hắn lâm vào khốn cảnh.

- Vèo…

Đúng lúc này, một bóng đen thật lớn gào thét tiến đến.

Vương Hạo sững sờ, chỉ thấy Tiểu Bạch giơ móng vuốt lên nhanh chóng đập về phía Ma Hình Phi.

Con ngươi Ma Hình Phi bỗng nhiên co rụt lại, muốn né tránh, đáng tiếc móng vuốt của Tiểu Bạch không những tốc độ nhanh, hơn nữa diện tích còn lớn, cho nên hắn căn bản không thể tránh thoát.

- Ầm…

Ngay sau đó, một tiếng va chạm vang lên, chỉ thấy Ma Hình Phi hóa thành một tia sáng biến mất ở phía xa.

Giọng nói giận dữ của Ma Hình Phi vang lên:

- Con thỏ chết tiệt, lão phu nhất định sẽ quay lại…

Tiểu Bạch nhếch miệng nói:

- Quay lại thì sao chứ? Thỏ bảo bảo ta có thể đánh bay ngươi một lần, thì cũng có thể đánh bay ngươi lần thứ hai…

Vương Hạo không nhịn được bật cười, cảm thấy có một con thỏ tri kỷ thật tốt…

Chương 930 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!