Bảo tàng Sát Thần.
Không gian huyết sắc.
Tiểu Bạch nhanh chóng biến thành kích cỡ bình thường, sau đó ngồi trên vai Vương Hạo ăn cà rốt bổ sung thể lực, hiển nhiên vừa mới biến lớn đã khiến nó tiêu hao rất nhiều.
Vương Hạo cười nói:
- Có phải các vị rất thất vọng hay không a?!-
Sắc mặt các vị Thánh giả thay đổi, nếu không có Ma Hình Phi kiềm chế Vương Hạo, vậy bọn hắn phải liên thủ thế nào để giết Vương Hạo a!?
- Ta thích cảm giác khống chế tất cả mọi thứ, không muốn xảy ra những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát, nếu như xuất hiện tình huống này, biện pháp của ta chính là hủy diệt tất cả.-
Con ngươi Vương Hạo lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, kiếm ý vô cùng lăng lệ phát ra từ trên Chúa Tể kiếm, giống như bão tố nhanh chóng phủ kín nơi này.
Con ngươi của các đại Thánh giả bỗng nhiên co rụt lại, phát hiện sát tính của Vương Hạo thực sự quá mạnh, so với Sát Thần năm đó chỉ có hơn chứ không kém.
Cách đó không xa.
Bắc Nhạc Nhạc hơi nhíu mày, nói:
- Tại sao khi không có chân khí mà kiếm khí của Vương Hạo còn có thể mạnh đến mức này!?
Đại tế ti đáp:
- Bẩm Nhạc Nhạc tiểu thư, Vương Hạo đã lĩnh ngộ Thượng Đế Chi Thủ thiên cấp, những người bị hắn cướp đoạt không đến một nghìn cũng phải tám trăm, hơn nữa mỗi người đều là cao thủ siêu cấp tu luyện mấy trăm vạn năm, cộng thêm bản thân Vương Hạo đã là cao thủ dùng kiếm, thiên phú tuyệt đỉnh, cho nên dung hợp lại có được kiếm khí như vậy cũng không có gì lạ.
Bắc Nhạc Nhạc không nhịn được líu lưỡi nói:
- Thật đúng là một quái thai, hoàn toàn không thấy có chỗ nào giống con người.
Đại tế ti tán đồng gật đầu, biểu thị Vương Hạo thật sự không thể tính là một người, ít nhất hắn chưa từng nghe tới có người có thể biến thái đến mức này.
Cho dù là yêu nghiệt cái thế trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng, cũng tuyệt đối không thể sánh bằng Vương Hạo.
- Ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng kiếm vang vọng khắp không gian.
Chỉ thấy một luồng kiếm khí vô cùng lăng lệ nhanh chóng xé tan hư không, đánh thẳng về phía các đại Thánh giả.
- Lão phu thật sự không tin một tiểu bối còn có thể lật trời chắc…
Một tên Thánh giả tóc trắng hừ lạnh một tiếng, đại đao trong tay thế như chẻ tre nhanh chóng tiếp một kiếm này của Vương Hạo.
Vương Hạo nhếch miệng, Chúa Tể kiếm trong tay đột nhiên vạch ra một đường cong kỳ quái, đâm thẳng ngực lão giả tóc trắng.
- Phốc phốc…
Ngay sau đó, một vết máu dữ tợn xuất hiện trên ngực vị Thánh giả tóc trắng, một đường kiếm khí nhanh chóng lan tràn khắp nơi, đồng thời điên cuồng xâm nhập trong cơ thể vị Thánh giả tóc trắng, chặt đứt tất cả đường sống của hắn.
- Ầm ầm…
Chỉ trong chốc lát, trên bầu trời lại vang lên tiếng sấm.
Vương Hạo không chút ngập ngừng, rút Chúa Tể kiếm ra đâm về phía những Thánh giả còn lại.
- Chờ chút, có chuyện gì từ từ nói…
Một vị Thánh giả sợ hãi vội vàng hét lên.
- Chẳng có gì để nói, lão tử hôm nay đến để đồ Thánh, không phải đến để nói nhảm cùng các ngươi…
Khóe miệng Vương Hạo gợi lên một nụ cười lạnh, trên thân Chúa Tể kiếm trong tay kêu lên không ngớt, kiếm khí lăng lệ vô cùng nháy mắt xé tan thân thể vị Thánh giả này, làm cho máu tươi nhanh chóng phun ra.
Đám Thánh giả vô cùng hoảng sợ, nhanh chóng tách ra tránh né, hy vọng có thể đợi đi khi Ma Hình Phi quay lại kiềm chế Vương Hạo.
Vương Hạo hấp thu năng lượng trong máu Thánh giả, phát hiện thân thể lần nữa được tăng cường, hiện giờ chỉ bằng sức mạnh thân thể, hắn có tự tin giết chết Vũ Trụ Chi Chủ thiên cấp, nếu như phối hợp thêm với các thủ đoạn khác, một đấu một chính diện với Thánh giả cũng không vấn đề gì.
Đúng lúc này, Cửu Huyền Thánh giả đi tới bên cạnh Cực Thiên Thánh giả.
Cực Thiên Thánh giả cau mày hỏi:
- Cửu Huyền, ngươi tới nơi này làm gì!?-
Cửu Huyền Thánh giả vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Không gian này thực sự quá kỳ quái, không ai biết Sát Thần có để lại đường lui cho Vương Hạo hay không, cho nên ta hi vọng ngươi, ta và Yêu Dạ liên thủ phá vỡ không gian này, những việc khác đợi ra ngoài rồi tính sau.-
Cực Thiên Thánh giả không nhịn được cười, nói:
- Vương Hạo có quan hệ sâu xa với ta, ta không tin hắn sẽ hạ sát thủ với ta, cho nên ngươi vẫn là đi tìm kẻ khác a!-
Yêu Dạ Thánh giả đi tới, thản nhiên nói:
- Vương Hạo hiện giờ đã giết đỏ cả mắt, ngươi xác định hắn sẽ không ra tay với ngươi!?-
Cực Thiên Thánh giả cau mày, điều này hắn thật đúng là không dám đảm bảo, bởi vì Vương Hạo thực sự quá trẻ, tâm tính thế nào không người nào biết.
Cửu Huyền Thánh giả lên tiếng khuyên nhủ:
- Số Thánh giả mà Vương Hạo giết đã đủ nhiều, nếu như bị giết toàn bộ, vậy khi hắn ra ngoài nhất định sẽ là kẻ địch vô số, đến lúc đó ngay cả cơ hội giúp hắn ngươi cũng không có, mà bây giờ phá vỡ không gian này, có thể khiến hắn giảm bớt một vài kẻ địch.-
Cực Thiên Thánh giả trầm ngâm một hồi, gật đầu nói:
- Được, ta và các ngươi liên thủ!-
- Ầm ầm…
Chẳng mấy chốc, từng tiếng ầm ầm thật lớn vang vọng cả không gian.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tam đại Thánh giả Đỉnh Phong đanh đánh liên tục về phía mặt đất, từng vết rách dữ tợn không ngừng lan ra.
Tiểu Bạch gặm cà rốt, tò mò hỏi:
- Vương Hạo, bọn họ đang làm gì vậy!?
Vương Hạo lắc lắc đầu:
- Ta cũng không biết…
- Ầm ầm…
Còn chưa dứt lời, một tiếng ầm ầm vang lên, chỉ thấy mặt đất nháy mắt sụp đổ, một hố lớn đen kịt lập tức xuất hiện.
- Lối ra, mọi người mau ra ngoài!-
Các đại Thánh giả mừng rỡ lệ rơi đầy mặt, không dám do dự, nhanh chóng nhảy vào trong đó.
- Đáng chết!-
Sắc mặt Vương Hạo nháy mắt lạnh xuống, chỉ chút nữa thôi là thân thể hắn có thể thành Thần, nhưng ba lão già này lại hợp sức phá vỡ bảo tàng Sát Thần.
- Chúng ta cũng đi!-
Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong cũng nhanh chóng nhảy xuống, Thiên Bá quân, Ma Uy quân, Tài Quyết quân sau lưng cũng nhao nhao nhảy xuống.
- Muốn rời đi nhẹ dàng, đâu có dễ như vậy!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, hét lớn:
- Thiếu Soái quân tiến công cho ta!!-
- Giết! !-
Lập tức, Thiếu Soái quân phát ra từng tiếng giết chóc, tốc độ lấy mạng người cũng tăng lên.
- Vương Hạo đáng chết, đến cả bản tiểu thư cũng muốn giết!
Bắc Nhạc Nhạc tức đến dậm chân, sau đó nhanh chóng nhảy vào Hắc Động.
Hai chân Vương Hạo bỗng nhiên đạp đất, hóa thành một hắc ảnh nhanh chóng lao về phía Hắc Động, túm lấy chân Bắc Nhạc Nhạc, kéo nàng ra khỏi Hắc Động.
Trong lòng Bắc Nhạc Nhạc giật mình, căng thẳng hỏi:
- Ngươi muốn làm gì!?-
Vương Hạo lạnh lùng nói:
- Ba lão già Cực Thiên Thánh giả kia thả hết tất cả Thánh giả, ngươi nói ta phải làm gì ngươi đây!?-
Bắc Nhạc Nhạc sợ hãi hai tay che ngực, cảnh giác nói:
- Ngươi đừng có làm bừa, bản tiểu thư thề chết không theo!-
Vương Hạo sắc mặt đen sì, vị đại tiểu thư này cũng quá tự luyến a!?
Bắc Nhạc Nhạc lại yếu ớt nói:
- Bản tiểu thư mặc dù xinh đẹp, nhưng không hiểu chuyện như tiểu hồ ly nhà ngươi, ngươi hẳn là sẽ không cảm thấy hứng thú a!?-
Vương Hạo giễu cợt nói:
- Điều này khó nói, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe, âm thanh không mềm mại, thân thể không cần yểu điệu; ngươi là thiếu nữ, mình ta thị ngủ; chủ động thì ta không lỗ, bị động thì hạ chút thuốc; một đêm đến sáng không ngừng; không cầu thể nghiệm toàn bộ 108 kiểu, chỉ cầu điên cuồng chà đạp , tuyệt đối không thể ngừng…-
Chương 931 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]