Bên ngoài bảo tàng Sát Thần.
Vô số bóng người đi qua đi lại, cả một đám dài cổ nhìn vào bên trong, tiếng bàn luận xôn xao vang lên không ngừng.
- Các ngươi nói xem, bên trong bảo tàng Sát Thần rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Ai mà biết được, mấy canh giờ ngắn ngủi liền có hơn 30 vị Thánh giả ngã xuống, điều này quả thực không thể tưởng tượng.-
- Lần tranh đoạt Phi Thăng Đan này thực sự quá kịch liệt, đợi lát nữa khi những Thánh giả này ra ngoài, đoán chừng lại có một trận đại chiến.-
- Nhưng ta thực sự không hiểu, những Thánh giả này sao lại phải liều mạng như vậy?-
- Ta cũng không rõ, cho dù không cướp được Phi Thăng Đan, vậy cũng là Thánh giả cao cao tại thượng, không cần thiết phải tìm chết a?-
- Cái này thì ai mà biết, có lẽ do chúng ta chưa đạt đến cảnh giới Thánh giả, cho nên không hiểu được nỗi khổ của Thánh giả.-
- Lời này có lý, ở vị trí nào lo vị trí đó, cảnh giới quyết định tầm nhìn.-
- Mọi người không nên cãi nhau, vẫn là cẩn thận một chút, không chừng người bên trong lát nữa liền đi ra, đến lúc đó đến lượt chúng ta xuất thủ rồi.-
- Chuyện của Thánh giả để cho họ tự giải quyết, chúng ta chỉ phụ trách giúp bọn họ thanh lý đám tiểu quái.-
- Có lý, chuyện của Thánh giả, chúng ta vẫn nên ít tham dự.-
- …-
Đám Thánh giả bên ngoài bảo tàng Sát Thần vẻ mặt nghi hoặc, bọn họ thực sự không thể tưởng tượng tại sao một viên Phi Thăng Đan sẽ dẫn đến tranh đoạt kịch liệt như vậy? Điều này không khoa học a?
Phải biết rằng, cho dù là không đoạt được Phi Thăng Đan cũng không ảnh hưởng quá lớn tới bọn họ, cùng lắm thì trở về tiếp tục cuộc sống vốn có, thực sự không cần thiết phải đi liều mạng a?
- Ầm ầm…-
Đúng lúc này, một tiếng ầm ầm thật lớn vang vọng khắp thiên địa.
Tất cả đám người sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, sau đó nhanh chóng đề phòng, chỉ thấy hư không bị đánh ra một cái động lớn, sau đó từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.
- Cứu mạng a!
- Mọi người chạy mau, tuyệt đối không thể để cho tên đại ma vương kia đuổi kịp.
- Mọi người cố gắng lên, cửa ra ngay trước mặt.
- Nhanh lên, nhanh lên, nhanh chút nữa!
- Lão phu đã dốc hết sức rồi, đừng giục nữa.
- Đừng có chen ngang, mạng của lão phu đáng giá hơn ngươi.
- Đáng giá cái đầu ngươi, hiện giờ mạng của mọi người đều không đáng một đồng.
- Ai nói vậy, chỉ cần ra ngoài, vậy lão phu vẫn là Thánh giả cao cao tại thượng.
- Sau khi ra ngoài, lão phu nhất định phải báo thù.
- Ta cũng thế…
- Cùng nhau…
Đám người bên ngoài quay mặt nhìn nhau, cảm thấy tình hình hoàn toàn không giống như bọn họ nghĩ a!
Trong nhận thức của bọn hắn, Thánh giả bên trong hẳn là cãi vã tranh đoạt Phi Thăng Đan, không có lý nào tất cả mọi người lại cùng nhau chạy trốn a?
- Vù vù…
Chỉ chốc lát, từng tiếng xé gió vang lên, chỉ thấy mười Thánh giả từ bên trong Hắc Động chật vật lao ra, sau lưng còn có một nhóm người rất đông, trên mặt bọn họ toàn bộ đều mang vẻ kinh hoàng, giống như sau lưng có Hung thú thượng cổ đang đuổi theo bọn họ.
Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người lập tức trợn tròn mắt, vô cùng muốn biết những người này đã trải qua những gì mới có thể xuất hiện vẻ mặt này?
- Vù vù…
Đúng lúc này, tiếng xé gió lại vang lên.
Đám người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tam đại Thánh giả Đỉnh Phong cũng nhanh chóng từ bên trong Hắc Động lao ra, sau lưng còn có một nhóm đệ tử.
Cùng lúc đó, một tiếng thét vang lên:
- Mau ngăn lại tam đại Thánh giả Đỉnh Phong, bọn họ liên thủ lại đại khai sát giới bên trong, Phi Thăng Đan cũng bị bọn họ đoạt được, mọi người thừa dịp tu vi của bọn họ còn chưa khôi phục, nhanh chóng xuất thủ, nếu không thì không còn kịp rồi.
Sắc mặt Cực Thiên Thánh giả lập tức đen sì, âm thanh này tuyệt đối không nhầm đi đâu, nhất định là tên khốn kiếp Vương Hạo kia!
Đám Thánh giả bên ngoài lập tức trở nên hăng hái, cả đám hét lớn:
- Mọi người cùng nhau xuất thủ, tuyệt đối không thể để Tam đại Thánh giả khôi phục tu vi!
- Vù vù…
Ngay sau đó, từng tiếng xé gió bén nhọn vang lên.
Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong vẻ mặt biến đổi, chỉ thấy ngàn vạn công kích năng lượng khủng bố như che trời lấp đất đánh về phía bọn họ.
- Vương Hạo, mẹ kiếp!
Cực Thiên Thánh giả không nhịn được nói tục, trong lòng tức giận ngút trời.
- Vương Hạo, đừng để ta biết ngươi có muội muội.
Cửu Huyền Thánh giả giận dữ hét to một tiếng, sau đó nhanh chóng phòng ngự.
- Vương Hạo, ngươi không xong với ta đâu!
Yêu Dạ Thánh giả nổi giận đùng đùng, nhưng cũng không dám do dự, chỉ có thể nhanh chóng phòng ngự.
- Ầm ầm…
Ngay sau đó, tiếng vang khủng bố vang vọng hư không, ánh lửa ngập trời, bao phủ lại toàn bộ tam đại Thánh giả Đỉnh Phong và đám đệ tử phía sau bọn họ.
Đám Thánh giả vừa từ trong bảo tàng Sát Thần lao ra vô cùng sợ hãi, chỉ muốn lập tức về nhà với mẹ, tỏ vẻ về sau không muốn gặp lại tên đại ma vương Vương Hạo này nữa, tên đại ma vương này thực sự không chọc nổi a!
Một tên Thánh giả bên ngoài hét lớn:
- Các ngươi ngây ra đó làm gì? Không phải mới rồi nói muốn báo thù sao? Tại sao giờ lại không động thủ a?
Đám Thánh giả vừa từ Hắc Động đi ra lặng lẽ lui đến một bên, loại hiểu lầm này vẫn không cần giải thích cho thỏa đáng, tránh cho vị đại ma vương kia ghi hận thì ngày tháng sau này không an ổn.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là, nếu là đám người này không chết vài người, vậy trong lòng bọn hắn sao có thể cân bằng đây?
- Rống…
Đúng lúc này, một tiếng rống giận dữ vang lên, ba luồng uy áp khủng bố lập tức bao phủ toàn bộ Vũ Trụ Bạch Hổ, vòng sáng bao phủ tam đại Thánh giả Đỉnh Phong nháy mắt vỡ vụn, mảnh vỡ rơi đầy.
- Sao có thể?
Sắc mặt đám người thay đổi, chỉ thấy tam đại Thánh giả Đỉnh Phong yên ổn không hao tổn gì, mà sắc mặt âm trầm kia nói cho tất cả mọi người, bọn họ bây giờ rất bực mình.
Con ngươi Yêu Dạ Thánh giả lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, âm thanh lạnh lùng:
- Toàn bộ các ngươi đều phải chết…
Còn chưa dứt, một tiếng cười to vang lên:
- Thực sự là buồn cười chết đi được, ta tùy tiện nói một câu mà các ngươi liền tin, vậy nếu ta nói chuẩn bị mưa sao băng, các ngươi có tin hay không? Xem chiêu thứ năm của ta, Kiếm Hóa Vạn Thiên!
- Ong ong…
Ngay lập tức, hư không chấn động, vạn kiếm tề minh.
Mọi người kinh hãi, trong lòng không hiểu sao có dự cảm chẳng lành.
- Vù vù…
Chợt, ngàn vạn kiếm quang giống như thiên thạch xé rách hư không, từ bên trong Hắc Động nhanh chóng bay đến, sau đó khí thế khủng bố lao về phía đám người.
Mọi người con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy những kiếm khí này giống như Ngân Hà mãnh liệt cuộn trào, phát ra uy áp cuồn cuộn, nhất là phía trên kiếm quang mang theo kiếm khí đáng sợ, khiến người xem dựng cả tóc gáy.
- A…
Trong phút chốc, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Chỉ thấy từng đoá hoa máu nhanh chóng nở rộ trong hư không, từng bóng người lần lượt ngã xuống, cuối cùng không còn hơi thở.
- Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Những Thánh giả bên ngoài vội vàng hỏi.
Đúng lúc này, một bóng người thon dài từ bên trong Hắc Động đạp không mà đến, khóe miệng mang theo vẻ tự tin, tươi cười tỏa nắng, trên vai còn có một con thỏ đang ăn cà rốt, sau lưng còn có Thiếu Soái quân nhìn không thấy điểm cuối…
Chương 933 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]