Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 935: CHƯƠNG 934: LỠ NHƯ

“Vương Hạo?-”

Đám người lập tức ngơ ngác, Đại ma vương khiến các đại Thánh giả sợ hãi, chẳng lẽ chính là Vương Hạo?

Nhưng tiểu tử này từ khi xuất đạo đến nay dường như còn chưa đến một năm a.

Toàn bộ những người từ trong bảo tàng Sát Thần chạy ra đều mang vẻ mặt đề phòng nhìn Vương Hạo, không ai hiểu rõ hơn bọn họ đại ma vương Vương Hạo này đáng sợ đến mức nào.

- Chân khí không những trở lại, còn trở nên mạnh hơn!-

Vương Hạo nắm chặt nắm đấm, phát hiện tu vi của mình đã đột phá đến Thần Vị cảnh tầng bốn, tăng lên hai tầng nhỏ so với trước khi tiến vào.

Đương nhiên, nếu để hắn dùng Thượng Đế Chi Thủ cướp bóc những Thánh giả kia, vậy hắn có nắm chắc đột phá đến tu vi Chúng Thần.

Nhưng đáng tiếc, bên trong bảo tàng Sát Thần không thể sử dụng Thượng Đế Chi Thủ, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Lăng Tiêu kéo kéo Vương Hạo, thấp giọng nói:

- Sư đệ, sau khi Thiếu Soái quân ra khỏi bảo tàng Sát Thần, tu vi toàn bộ đã đạt đến Chúng Thần thiên cấp, nhưng nếu đánh với những người này, có vẻ như còn không phải đối thủ của bọn họ a?-

- Ngươi thu hết Thiếu Soái quân vào trong Tiên Linh Cầu, ta đi đùa giỡn với những tên kia một chút!-

Vương Hạo ném Tiên Linh Cầu cho Lăng Tiêu, trong tay cầm Chúa Tể kiếm, hóa thành một tia sáng xanh bay về phía đám người phía trước.

- Sư đệ này, thật đúng là không chịu ngồi yên!-

Lăng Tiêu than thở, nhanh chóng đánh ra một đạo thủ quyết, nhấn một cái vào Tiên Linh Cầu.

Chợt, một cái Hắc Động xuất hiện, Thiếu Soái quân cũng không chần chờ, nhanh chóng chui vào.

Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong không nhịn được nhăn mày, cảm thấy vô cùng kiêng kỵ Tiên Linh Cầu.

Nếu như Vương Hạo thả Thiếu Soái quân ra khỏi Tiên Linh Cầu, sau đó đưa đến trên địa bàn Tam đại Cự Đầu, vậy chẳng phải nháy mắt sẽ bị công phá sao?

- Vù vù…-

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên khiến tam đại Thánh giả Đỉnh Phong bừng tỉnh.

Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thanh kiếm trong tay Vương Hạo bay múa không ngừng, kiếm ảnh khủng bố xé nát hư không, kiếm khí ngang dọc vây quanh kiếm ảnh, khiến người ta có cảm giác đặt mình trong mưa to gió lớn.

- Không xong, lực công kích của tiểu tử này rất mạnh, hoàn toàn có năng lực đả thương Thánh giả!-

Các đại Thánh giả ở đây sắc mặt thay đổi, nhanh chóng phóng ra chân khí trong cơ thể mình, ngăn cản chiêu kiếm đáng sợ này của Vương Hạo.

Vương Hạo tươi cười tự tin:

- Đả thương thật không thú vị, chiêu kiếm thứ sáu này của ta có thể tiêu diệt Thánh giả!-

Vừa dứt lời, Vương Hạo tản mát ra một luồng năng lượng kỳ quái, tựa như có thể khiến người ta quên mọi phiền não.

Kiếm thứ sáu, Cực Quang Nhất Thiểm!

- Đây là…

Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong trợn tròn mắt, chỉ thấy toàn bộ đám người đột nhiên dừng lại bất động, có thể thấy rõ vẻ giật mình, hoảng sợ trên mặt, ngay cả từng gợn sóng trong hư không cũng đứng im bất động, tựa như bị người ấn nút tạm dừng.

- Phốc phốc…

Sau 0.01 giây, một bông hoa máu nở rộ trong hư không.

Một tên Thánh giả khiếp sợ nhìn ngực mình, chỉ thấy một thanh kiếm lớn trắng như tuyết đâm trúng ngực hắn, máu tươi từ ngực không ngừng trào ra.

Vương Hạo khóe miệng khẽ nhếch:

- Ngươi nhìn xem, ta không nói sai đi? Muốn giết Thánh giả thật sự rất đơn giản.

Vị Thánh giả này phụt máu:

- Lão phu rõ ràng đã tránh được, sao ngươi vẫn có thể đâm trúng lão phu?

Vương Hạo tỏ vẻ nghiêm trang nói:

- Ngươi đoán!

- Phốc phốc…

Vị Thánh giả này tức đến phụt máu ngay tại chỗ, sau đó hoàn toàn mất đi hơi thở.

- Ầm ầm …

Ngay lập tức, trên bầu trời vang lên tiếng sấm, hơi thở bi thương lần nữa xuất hiện trong thiên địa.

Toàn bộ trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Vương Hạo, bất kể là Thánh giả tiến vào bảo tàng Sát Thần, hay là Thánh giả không tiến vào cũng đều như vậy.

Vương Hạo có thể đại sát tứ phương trong bảo tàng Sát Thần là bởi vì bên trong bảo tàng Sát Thần có hạn chế.

Nhưng hiện giờ đã ra ngoài, Vương Hạo còn có thể đại sát tứ phương, vậy vấn đề này lớn rồi.

Bọn họ không cho rằng, sau khi Vương Hạo giết hơn ba mươi Thánh giả, còn thủ hạ lưu tình với bọn họ.

Cực Thiên Thánh giả sắc mặt nghiêm túc nói:

- Hai vị, các ngươi có thấy rõ không?

Cửu Huyền Thánh giả nghiêm túc nói:

- Tuyệt đối không sai, mặc dù chỉ có thời gian 0.01 giây, thế nhưng thật là Thời Gian Chi Lực.

- Phi Thăng Đan ta không cần nữa, còn nữa, giúp ta chuyển lại Vương Hạo một câu, bảo hắn có rảnh thì đến Đại liên minh Hủy Diệt Vũ Trụ chơi một chuyến, ta muốn luận đạo cùng hắn.

Yêu Dạ Thánh giả quay người ném lại một câu, sau đó dẫn theo Ma Uy quân trực tiếp rời đi.

Cửu Huyền Thánh giả lắc đầu nói:

- Tên này thật đúng là dứt khoát, nói đi là đi!

- Cứ như ngươi rất lợi hại không bằng, có bản lĩnh ngươi phá giải Thời Gian Chi Lực của Vương Hạo a!

Cực Thiên Thánh giả ném cho Cửu Huyền Thánh giả một ánh mắt ghét bỏ, sau đó xoay người dẫn theo Thiên Bá quân bỏ đi.

Cửu Huyền Thánh giả không nói được lời nào, nếu hắn thật sự có thể phá giải Thời Gian Chi Lực, đoán chừng đã sớm phi thăng tới Cực Lạc Tịnh Thổ rồi, sao có thể ở lại Vũ Trụ Đa Nguyên nhiều năm như vậy a!

Một một binh sĩ Tài Quyết quân hỏi:

- Lão tổ tông, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

Cửu Huyền Thánh giả hít một hơi, nói:

- Tiểu tử Vương Hạo này có được Thần Thông Không Gian, còn cướp đoạt Phong Linh Thánh Thể, bây giờ còn biết Thời Gian Chi Lực, cho dù là ta cũng đừng nghĩ đến việc bắt được hắn, cho nên Phi Thăng Đan này chỉ có thể từ bỏ, coi như kết một cái duyên lành a!

Binh sĩ Tài Quyết quân vội vàng nói:

- Lão tổ tông, từ những hành vi của Vương Hạo không khó để nhìn ra, trong tương lai hắn nhất định là một vị đại ma vương, Đại liên minh Vũ Trụ Hòa Bình chúng ta không thể trơ mắt nhìn một tên ma đầu như vậy trưởng thành a!

Cửu Huyền Thánh giả vuốt mi tâm nói:

- Tốc độ trưởng thành của tiểu tử này thật sự là quá nhanh, bây giờ hắn đã là nhân vật không phải ai muốn động cũng có thể động, cho nên suy nghĩ cho Đại liên minh Vũ Trụ Hòa Bình, vẫn không nên trêu chọc tiểu tử này thì hơn.

Binh sĩ Tài Quyết quân vẻ mặt không cam tâm khẽ gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã hiểu.

- Chúng ta đi thôi!

Cửu Huyền Thánh giả phất phất tay, dẫn theo Tài Quyết quân xoay người rời đi.

Đám người còn lại vẻ mặt khiếp sợ, tam đại Thánh giả Đỉnh Phong cứ đi như vậy? Bọn họ từ khi nào trở nên dễ nói chuyện như vậy a?

Vương Hạo vuốt cằm, cảm thấy tam đại Thánh giả Đỉnh Phong cứ đi như vậy thực sự quá đáng tiếc, nhất định phải khiến bọn họ gia nhập vào trò chơi mới, bằng không nếu Vũ Trụ Đa Nguyên không loạn, vậy hắn lấy đâu ra điểm Vũ Trụ a?

Nghĩ tới đây, Vương Hạo ném một chiếc hộp ngọc tinh xảo trong tay về phía ba vị Thánh giả Đỉnh Phong, hét lớn:

- Này, ta nói này ba vị tiền bối, sao các ngươi có thể nói đi là đi a! Phi Thăng Đan của các ngươi còn chưa cả lấy!

Thấy cảnh này, hai mắt các đại Thánh giả hai bỗng nhiên sáng lên, sau đó không chút do dự lao về phía hộp ngọc tinh xảo.

Sắc mặt Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong biến thành màu đen, trong lòng chỉ muốn chặt Vương Hạo thành tám khối, đây là không cho bọn họ một chút phiền phức không vui đúng không?

Vương Hạo lại hét lên:

- Ba vị tiền bối, ta vừa mới nhìn lại rồi, Phi Thăng Đan này tất cả có ba viên, các ngươi vừa đúng mỗi người một viên.-

Tam đại Thánh giả Đỉnh Phong tức đến ngứa răng, tuy rằng bọn hắn có dự cảm bên trong hộp ngọc này chẳng có gì cả, nhưng lỡ như có thì sao?

Cho nên vì cái - lỡ như

này, bọn họ phải tự nhìn xem sao…

Chương 934 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!