Vũ trụ Bạch Hổ.
Bên ngoài bảo tàng Sát Thần.
Một chiếc hộp ngọc tinh xảo đang trôi lơ lửng trên bầu trời.
Các vị đại Thánh giả và ba vị đại Đỉnh Phong Thánh giả nhìn chằm chằm nhau, ai cũng không chịu ra tay trước.
Bởi vì chưa chắc rằng đó thật sự là Phi Thăng đan nên hiển nhiên ra tay trước không có chút ý nghĩa gì.
Lăng Tiêu không nhịn được hỏi:
- Sư đệ, đó có thật sự là Phi Thăng đan không?
Vương Hạo gật đầu nói:
- Đương nhiên rồi, em là chính nhân quân tử, sao có thể gạt người khác được chứ?
Đôi mắt của Lăng Tiêu trợn trắng lên, thật sự không biết nên phỉ nhổ tên nhóc này thế nào nữa.
Chẳng lẽ hắn quên chuyện lúc đầu ở tinh hệ Ngân Hà, làm sao hắn trở nên giàu có sao? Còn không phải là dựa vào đủ loại thủ đoạn hãm hại lừa gạt người khác mà lập nghiệp sao?
Bây giờ công thành danh toại liền dựng đền thờ tiết tháo lên, thật sự là muốn xấu hổ bao nhiêu là có bấy nhiêu xấu hổ.
Bắc Nhạc Nhạc hoài nghi nói:
- Vương Hạo, sao bổn tiểu thư lại không thể nào tin được lời anh nói vậy?
Vương Hạo nhún vai nói:
- Tin hay không tùy cô!
- Toàn bộ đều cút hết cho tôi!
Đúng lúc này, Cực Thiên Thánh giả không đợi được nữa, trong tay có thêm ba thanh Cổ kiếm, thân kiếm sáng như tuyết lắc lư trước mắt mọi người.
Bỗng nhiên con ngươi của các vị đại Thánh giả co lại liền tiến vào trạng thái phòng ngự.
Vương Hạo lớn tiếng mắng chửi:
- Mẹ kiếp, các người nhiều người như vậy mà lại sợ ba người họ, các người không dám đúng không?
Các vị đại Thánh giả hít sâu một cái, ba vị đại Đỉnh Phong Thánh giả đều tồn tại như một câu chuyện thần thoại, chỉ dựa vào bọn họ mà dám đối đầu với ba vị đó sao?
Hơn nữa, chỉ vì một chiếc hộp ngọc không biết thật hay giả mà lại đối đầu với ba vị này, quả thật điều đó không sáng suốt chút nào.
- Vù…
Ngay lúc này, một tiếng gào thét vang lên, chỉ thấy một luồng ánh sáng từ thân kiếm xoẹt ngang mắt mọi người.
Một giây sau, chiếc hộp ngọc đang lơ lửng trên bầu trời lập tức vỡ đôi, bỗng nhiên một luồng ánh sáng chói mắt lập lòe vụt ra từ trong vũ trụ đen òm còn mang theo một mùi đan hương nồng nặc.
- Đây chính là Phi Thăng đan?
Ba vị đại Đỉnh Phong Thánh giả trợn tròn mắt, hô hấp trở nên dồn dập hơn.
Xem chừng hình dáng và mùi thơm này, hẳn là Phi Thăng đan trong truyền thuyết rồi.
Lăng Tiêu lớn tiếng mắng chửi:
- Mẹ kiếp, sư đệ phá của quá đi! Đây chính là Phi Thăng đan em vứt bỏ đó hả?
- Anh thật ngạo mạn!
Bắc Nhạc Nhạc giơ ngón cái với Vương Hạo, ngỏ lời Vương Hạo chính là đứa con phá của nhất mà cô từng gặp được.
- Oa oa, Vương Hạo điên rồi, vậy mà lại vứt Phi Thăng đan đi như thế, ngay cả chút lưu luyến cũng không có…
Tiểu Bạch nằm bò trong ngực của Vương Hạo khóc rống lên nghe mà đau lòng, khiến người nghe rơi lệ, còn dùng nắm đấm nhỏ đánh vào ngực Vương Hạo.
Vương Hạo khẽ vuốt đầu thỏ, truyền âm nói:
- Đừng khóc nữa, đây chính là Phi Thăng đan không giả anh lấy được trong bảo tàng Sát Thần nhưng có phải thật hay không thì không dám chắc nữa.
Tiểu Bạch ngừng khóc, ngẩng đầu hỏi:
- Là sao?
Vương Hạo híp mắt lại, cũng không biết phải giải thích thế nào.
Sau khi hắn lấy đươc cái gọi là Phi Thăng đan thì liền để vào trong hệ thống đổi thành điểm Vũ Trụ sau đó đổi Cửu Đại Thánh Thể, hoàn thành sự dung hợp của mười loại thể chất đặc thù.
Nhưng ai mà biết được, hệ thống nói đây không phải là Phi Thăng đan nên không thể thu vào, còn nói thứ này rất nguy hiểm, khuyên hắn mau bỏ nó đi, nếu không sẽ có phiền phức lớn.
Cho nên hắn liền vứt Phi Thăng đan giả này đi, tính sẽ khơi mào chiến tranh để có được điểm Vũ Trụ.
- Ào ào…
Khi thấy cảnh này, mọi người đều bàn tán xôn sao.
- Mẹ kiếp, thật sự có Phi Thăng đan.
- Tên nhóc Vương Hạo này điên rồi, lại vứt Phi Thăng đan đi!
- Cũng không có cách nào, dù sao Vương Hạo đã giết hơn ba mươi vị Thánh giả, nhất định thế lực phía sau bọn họ sẽ không buông tha cho Vương Hạo.
- Đúng đó, coi như là bản thân hắn không sợ nhưng Vũ Trụ Bàn Cổ mà hắn lập nên cũng sẽ không trụ được đâu, chỉ có thể nịnh nọt ba vị đại Đỉnh Phong Thánh giả mới có thể giữ được thế lực mà bản thân hắn lập nên thôi.
- Tên nhóc Vương Hạo này còn quá trẻ, bây giờ giết hơn ba mươi vị Thánh giả, sau này không thể sống yên ổn được đâu!
- Cũng không chắc, ngẫm lại chấp niệm của ba mươi vị Thánh giả kia thật kinh khủng!
- Anh không nhắc đến chấp niệm của Thánh giả thì suýt nữa tôi cũng quên mất, những cái này đều là chấp niệm của Thánh giả đấy!
- Đúng rồi, theo lý thuyết thì chấp niệm của Thánh giả sớm đã nhảy ra đoạt nhục thân của người khác để báo thù rồi, sao đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh vậy?
- Sao tôi lại có dự cảm bất thường vậy?
- …
Vương Hạo khẽ nhíu mày, được những người này nhắc nhở, hắn cũng cảm thấy có chút không ổn.
Nghĩ tới đây, Vương Hạo lập tức sử dụng Lục Nhâm Thần Thuật Thần Cấp bắt đầu tính toán, muốn xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Kết quả chỉ là một mảng trống không, hắn không tính ra được thứ gì hết.
Vương Hạo cau mày nói:
- Chuyện gì vậy? Sao Lục Nhâm Thần Thuật Thần Cấp của mình cũng không tính ra được chút tin tức gì hết?
Hệ thống lên tiếng:
- Nếu như Lục Nhâm Thần Thuật Thần Cấp tính không ra bất kì tin tức nào thì chỉ có một khả năng là có người dùng Lục Nhâm Thần Thuật Thần Cấp che giấu tin tức.
Bỗng nhiên hai mắt của Vương Hạo mở lớn, hắn có dự cảm bất thường.
Phi Thăng đan này là giả, sau đó thì chấp niệm của Thánh giả cũng biến mất không chút tin tức. Bây giờ dùng Lục Nhâm Thần Thuật Thần Cấp che giấu tin tức, rốt cuộc Sát Thần đang làm cái quái gì vậy?
- Mặc kệ hắn đang làm chuyện quỷ quái gì, nếu dám trêu chọc tôi, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.
Vương Hạo quay đầu nhìn bảo tàng Sát Thần một cái, đôi mắt lóe lên chút sắc lạnh.
Đúng lúc này, một tiếng cười lớn vang lên:
- Ha ha, Phi Thăng đan này thuộc về lão phu…
Mọi người đều cảm thấy bất ngờ, chỉ thấy đột nhiên có một thân ảnh xuất hiện trước hộp ngọt, sau đó lấy Phi Thăng đan biến mất ngay tại chỗ.
- Là tộc trưởng Thần Tộc Thiên Đấu, Ma Hình Phi!
Thánh giả Cực Thiên giận dữ biến thành một luồng sáng đuổi theo.
Sắc mặt của hai vị Thánh giả Cực Huyền, Thánh giả Yêu Dạ cũng âm trầm đáng sợ, không nói tiếng nào liền biến thành hai ánh sao băng đuổi theo.
Các vị Thánh giả ở đó liền nhìn nhau, cũng nhao nhao đuổi theo.
Tuy nhiên họ đều biết tỷ lệ tranh đoạt được rất xa vời nhưng lỡ như có thể đoạt được thì sao?
Hơn nữa bọn họ về nhà cũng nhàn rỗi, không bằng đi theo xem thử thế nào.
Vẻ mặt Tiểu Bạch trù u nói:
- Vương Hạo, anh có chắc Phi Thăng đan đó là giả không? Sao có thể làm nhiều người đuổi theo thế này!
Vương Hạo vuốt đầu thỏ con, an ủi:
- Đừng đau lòng, chỉ là Phi Thăng đan thôi mà, sau này anh giúp em luyện chế làm kẹo ăn.
Tiểu Bạch liền không khóc không lộn xộn nữa, nhảy lên vai Vương Hạo vui vẻ ăn cà rốt.
Vương Hạo vỗ ót một cái, phát hiện mình bị lừa, suốt ngày lừa gạt thỏ con, bây giờ lại bị thỏ con lừa lại, thật sự quá thất bại mà.
Đôi mắt của Bắc Nhạc Nhạc lấp lánh tim, ngày càng phát hiện thỏ con này càng ngày càng dễ thương mà, động tác vừa rồi thật sự đáng yêu quá đi!!
Đúng lúc này, Ngọc Nhi vội vã kêu lên:
- Vương Hạo, không xong rồi, lúc nãy tôi nhận được tin có người đánh vào Vũ Trụ Bàn Cổ.
Lăng Tiêu thầm mặc niệm ba phút cho thế lực không có mắt này, đối với Vương Hạo mà nói thì hắn có thể khi dễ người khác, nhưng nếu có người dám khi dễ hắn thì có chuyện lớn rồi…
Chương 935 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]