Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 937: CHƯƠNG 936: AI CHO HẮN TỰ TIN DỮ VẬY

Bên ngoài bảo tàng Sát Thần.

Sắc mặt Vương Hạo âm trầm đáng sợ, một luồng sát khí vô hình từ bên trong cơ thể tỏa ra khiến người khác run rẩy không ngừng.

- Ực…

Bắc Nhạc Nhạc khẽ ực một tiếng, bị luồng sát khí này làm cho hết hồn, toàn thân lạnh như băng.

- Bạch Hổ Thánh Thể không hổ là cơ thể giết chóc, sát khí này thật sự quá kinh khủng!

Lăng Tiêu sợ run cả người, không nhịn được lùi về phía sau hai bước giữ một khoảng cách nhất định với Vương Hạo.

Tiểu Bạch đứng trên bờ vai Vương Hạo, hầm hừ nói:

- Đây là những người nào? Lại dám cả gan tiến đánh hang ổ của thỏ con bảo bối?

Ngọc Nhi trả lời:

- Là Thiên Thánh Thần Tộc, Thiên Minh Thần Tộc. Bọn họ đều biết rằng muốn bắt Vương Hạo là chuyện không dễ dàng nên tính bắt người thân của Vương Hạo, dùng họ để uy hiếp hắn ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

Lăng Tiêu vội vàng nói:

- Vậy bọn họ đắc thủ chưa?

Ngọc Nhi lắc đầu nói:

- Bởi vì có tộc Thiên Hồ bảo vệ nên vẫn chưa đắc thủ, nhưng hai tộc môn này có thể đều là đại tộc, thiết nghĩ tộc Thiên Hồ cũng sẽ không chống đỡ được bao lâu nữa đâu.

Vương Hạo hít sâu một hơi nói:

- Vậy chúng ta phải tranh thủ về nhà, nhất định không thể để trong nhà xảy ra chuyện.

Ngọc Nhi yếu ớt nói:

- Căn cứ vào tình báo của hội Quan Tinh, vì để phòng ngừa việc anh trở về cứu viện nên Thiên Thánh Thần Tộc và Thiên Minh Thần Tộc đã tìm rất nhiều chi viện đến ngăn cản anh trở về.

- Những tên này đúng là tự tìm cái chết mà!

Đôi mắt của Vương Hạo lóe lên tia sắc lạnh, một luồng ánh sáng đen nhanh chóng từ trong cơ thể trào ra.

- Sát Khí Hóa Hình.

Đám người Lăng Tiêu hoảng hồn lui về phía sau, bị luồng sát khí kinh khủng này dọa đến nỗi gan mật đều đứt, đoán chừng sau khi trở về lại tiếp tục gặp ác mộng.

- Vù vù…

Đúng lúc này từng tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mười vị Vũ Trụ Chi Chủ Thiên Cấp nhanh chóng bao vậy hắn.

Lăng Tiêu cảnh giác nói:

- Các người là ai? Chặn đường chúng tôi làm gì?

Ngọc Nhi liền nói:

- Bọn họ đều là truyền nhân của Thánh giả, đến đây tính báo thù cho lão tổ tông của bọn họ cũng chính là chi viện mà Thiên Thánh Thần Tộc và Thiên Minh Thần Tộc tìm đến.

Vương Hạo khẽ nhắm mắt:

- Các người chính là chi viện gì đó à?

Một người đàn ông có khuôn mặt dữ tợn lên tiếng:

- Đúng, chúng tôi đều là truyền nhân của Thánh giả, nếu như hôm nay không giết được mày cũng sẽ liều mạng ngăn cản mày về cứu người thân…

- Hôm nay tâm trạng của ông đây rất khó chịu, không muốn nói nhảm với các người.

Đột nhiên bên trong đôi mắt đen òm của Vương Hạo lóe lên luồng ánh sáng đáng sợ, thanh kiếm Chúc Tể như một con rồng đang gào thét, dùng tốc độ nhanh nhất để lại một vết máu trên cổ của người đàn ông kia.

Bỗng nhiên con ngươi của đám người ở đây co rụt lại, một nhát kiếm này không có bất kì dấu hiệu nào. Thậm chí không có chút vệt sáng hay âm thanh của thanh kiếm, quả thật xứng danh Tuyệt Sát Nhất Kiếm.

Bắc Nhạc Nhạc che miệng hoảng sợ nói:

- Nhát kiếm này thật khủng khiếp, sự thông hiểu của tên này về kiếm pháp không ai sánh bằng.

Vẻ mặt Lăng Tiêu đầy mờ mịt, hắn hoàn toàn nhìn không rõ chỗ tinh túy của nhát kiếm này. Nhưng phải công nhận sự thông hiểu của Vương Hạo về việc hèn hạ đạt đến trình độ không ai sánh bằng, hắn phải giơ hai tay đồng ý.

- Vương Hạo, coi như mày giết được bọn tao nhưng còn có hơn ba mươi truyền nhân của Thánh giả đang chờ mày, mày hoàn toàn không thể nào chạy về cứu người đâu…

Người đàn ông kia cười to một tiếng.

Sau đó thân thể liền trướng to lên.

Bắc Nhạc Nhạc hoảng sợ kêu lên:

- Không ổn rồi, tên này muốn tự nổ vỡ bản thân!

Vương Hạo khẽ nhíu mày, nhanh chóng ôm Lăng Tiêu và Bắc Nhạc Nhạc biến mất tại chỗ.

Tiểu Bạch ôm chặt lấy Ngọc Nhi lập tức biến mất.

- Ầm ầm…

Một giây sau vang lên tiếng nổ chấn dữ dội đất, trên bầu trời nổi lên một trận cuồng phong.

- Lập tức đi tìm Vương Hạo, nhiệm vụ của chúng ta là kéo dài thời gian, nhất định phải báo thù cho lão tổ.

Không biết người nào kêu to một tiếng, sau đó có hơn mười vị Vũ Trụ Chi Chủ Thiên Cấp tìm kiếm Vương Hạo xung quanh đó.

- Không cần tìm, người đang ở đây!

Vương Hạo lạnh lùng xuất hiện trước mặt bọn họ, thanh kiếm Chúa Tể trên tay lóe lên luồng ánh sáng kì lạ chưa từng có.

Đôi mắt của hơn mười vị Vũ Trụ Chi Chủ Thiên Cấp khẽ co rụt lại, cảm giác nguy hiểm chưa từng có lan tràn đến tận não.

- Đi chết đi!

Hai con ngươi của Vương Hạo như điện, thân ảnh như mũi tên bắn ra mãnh liệt, thanh kiếm Chúa Tể trong tay khẽ run, từng luồng từng luồng ánh sáng đỏ của thanh kiếm xuyên qua mang theo tiếng xé gió bén nhọn xé rách không khí, cuối cùng điên cuồng chặt hết đầu của hơn mười vị Vũ Trụ Chi Chủ Thiên Cấp.

Đồng thời, dòng máu phun ra cũng biến thành từng luồng năng lương đỏ dung nhập vào thân thể của Vương Hạo, không những khiến cho chân khí tăng lên rất nhanh mà còn khiến cho nhục thân không ngừng cường hóa.

Mặc dù không nhiều nhưng có còn hơn không.

Sau vài giây, toàn bộ hơi thở của hơn mười vị Vũ Trụ Chi Chủ Thiên Cấp đều không còn, thân thể bay trong vũ trụ.

Bắc Nhạc Nhạc mất hồn nhìn Vương Hạo, phát hiện dáng vẻ lạnh lùng của Vương Hạo rất đẹp trai, còn đẹp hơn dáng vẻ lưu manh trước kia của hắn nữa.

- Xảy ra chuyện lớn rồi!

Lăng Tiêu khẽ thở dài, trong lòng thầm mặc niệm ba phút cho tên nhóc này.

Từ khi hắn quen biết Vương Hạo, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Vương Hạo lạnh lùng như vậy, điều này cũng có chút hàm ý. Ai mà không biết tiếp theo Vương Hạo sẽ làm ra chuyện điên khùng gì nữa.

Tiểu Bạch nhếch miệng nói:

- Còn phải làm lỡ thời gian với mấy người này bao lâu nữa?

Ngọc Nhi hít sâu một hơi nói:

- E là khiến cưng thất vọng rồi, hơn ba mười vị Thánh giả đại diện cho hơn ba mươi thế lực ẩn thế, số người đó cùng hợp tác lại có thể đạt đến một tỉ người, hơn nữa lần này ít nhất cũng mấy trăm triệu người.

- Mấy trăm triệu người!

Tiểu Bạch sợ ngây người, sau đó vỗ ngực nói:

- Vẫn ổn, vẫn ổn, thỏ con bảo bối sẽ dùng Không Gian Thần Thông, đánh không lại cũng có thể phá vây về nhà nha.

Ngọc Nhi tiếp tục vô tình đả kích nói:

- Cưng nghĩ đơn giản quá đấy, dựa vào tình bảo của hội Quanh Tinh thì Thiên Minh Thần Tộc và Thiên Thánh Thần Tộc tìm Thiên Đấu Thần Tộc đến chi viện. Có nghĩa là Không Gian Thần Thông của cưng và Vương Hạo còn có Phong Linh Thánh Thể của Vương Hạo sẽ hoàn toàn bị khắc chế, không thể nhanh chóng đột phá vòng vây của bọn họ.

- Không thể sử dụng Không Gian Thần Thông? Ngay cả Phong Linh Thánh Thể cũng không thể dùng?

Tiểu Bạch nháy mắt một cái, nếu không thể nhanh chóng đột phá vòng vây thì mấy trăm triệu người này phải giết đến một năm rưỡi sao? Giết hết chỗ này, xem chừng Vũ Trụ Bàn Cổ đã bị phá vỡ tàn tành lâu rồi.

Ngọc Nhi không nhịn được hỏi:

- Vương Hạo, anh định làm gì?

Vương Hạo suy nghĩ, sau đó xoay đầu nhìn Bắc Nhạc Nhạc.

Bắc Nhạc Nhạc cảnh giác nói:

- Vương Hạo, không lẽ anh định để cha tôi đến tiếp viện hả?

Vương Hạo gật đầu nói:

- Thông báo với cha cô và Âu Hoàng, chỉ cần nói là nếu họ có thể giúp tôi giữ vững Vũ Trụ Bàn Cổ thì đợi đến khi tôi luyện ra Phi Thăng đan, sẽ có phần của họ.

- Tôi có xem tài liệu của anh rồi, trên đó có nói anh sẽ là Dược Tề Sư, không có nói anh là người luyện đan!

Bắc Nhạc Nhạc nghi ngờ nói.

- Cái này không thể hiện ra, cô tranh thủ đi thông báo cho họ đi!

Vương Hạo không nhịn được liền nói.

Bắc Nhạc Nhạc trợn mắt há mồm, giờ cô mới phát hiện Vương Hạo vẫn là Vương Hạo vô sỉ trước kia, hắn lại dám ở dưới tình huống không biết gì mà ký chi phiếu khống, rốt cuộc ai cho hắn tự tin dữ vậy…

Chương 936 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!