Bên trong Tiên Linh cầu.
Trên bờ cát màu vàng.
Cây dừa đứng thẳng, gió lạnh thổi trên biển, biển xanh cát vàng, sóng biếc cuồn cuộn, cảnh đẹp khiến cho người ta không nhịn được phải thán phục.
Vương Hạo dẫn theo Băng Lộ đi tới bờ cát, sau đó không nói một lời đè Băng Lộ xuống bờ cát.
Băng Lộ kinh ngạc kêu lên:
- Vương Hạo, anh lại làm cái quái gì vậy?
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Tình huống của cô có chút đặc biệt, phải làm từ sáng sớm đến buổi tối, từ bãi biển vào đến thư phòng, đi từng bước một, tuyệt đối không được gấp… Dù sao cô cũng phải tin tưởng tôi, tôi bảo đảm cô sẽ nhẹ nhàng khoan khoái giống như gió, giống như thành cổ ấm áp khi có ánh sáng…
Vẻ mặt Băng Lộ mờ mịt, cô thật sự không hiểu nổi trị liệu một cái di chứng còn cần nhìn lên trời, rồi đổi địa điểm là sao?
Khóe miệng Vương Hạo hiện lên một nụ cười xấu xa, nhân lúc Băng Lộ ngây người, hai cái móng vuốt sói của hắn nắm lấy hung khí của Băng Lộ.
- Anh định làm gì…
Băng Lộ nổi giận quát to một tiếng, muốn đẩy móng vuốt sói của Vương Hạo ra, nhưng sức lực của Vương Hạo quá lớn, khiến cho cô không có khả năng chống đỡ.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Đương nhiên là trị liệu di chứng giúp cô rồi!
- Có kiểu trị liệu di chứng như vậy sao?
Khuôn mặt trắng noãn của Băng Lộ hiện lên một chút đỏ ửng như say rượu.
Vương Hạo tỏ ra nghiêm túc nói:
- Cô phải biết rằng tôi giống như một chuyên gia thúc sữa vĩ đại, cô tuyệt đối không được nghi ngờ sự chuyên nghiệp của tôi.
Băng Lộ tức điên lên, lại còn chuyên gia thúc sữa nữa, một hoàng hoa khuê nữ như cô còn cần phải tiếp nhận loại phục vụ này sao?
Đồng thời, cô cũng hiểu rõ, căn bản cô không có di chứng gì, tất cả chuyện này đều là do tên đại sắc lang Vương Hạo muốn làm chuyện xấu.
Vương Hạo nhéo nhéo hung khí của Băng Lộ, cặp hung khí này không chỉ vô cùng co dãn, mà còn rất nhẵn nhụi nữa, nó khiến người ta không nhịn được có loại xúc động muốn nắn bóp một chút.
- Cùng với việc mỗi ngày bị kẻ trộm nhớ thương, không bằng để cho anh ta vừa lòng đẹp ý…
Băng Lộ cắn môi một cái, sau đó xoay người, trực tiếp cưỡi lên trên người của Vương Hạo.
Vương Hạo có phần sững sờ, hiếu kỳ hỏi:
- Tiểu Lộ Lộ, cô đây là muốn làm gì?
- Tiện nghi cho anh…
Băng Lộ phong tình vạn chủng trừng mắt nhìn Vương Hạo, sau đó cởi trang phục của mình ra, chỉ có điều lông mi của cô không ngừng giật giật, chứng tỏ trong lòng cô cũng không bình tĩnh chút nào.
Khi quần áo rơi xuống chân thì những đường cong mê người của Băng Lộ cũng hiện lên trong mắt của Vương Hạo.
Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm nói:
- Không thể nào! Lẽ nào lão tử lại bị đẩy ngược?
Toàn thân Băng Lộ hiện lên vẻ ửng đỏ, không nhịn được xì một tiếng khinh miệt, tên khốn kiếp này thế nào lại không biết xấu hổ như vậy chứ?
Không để cho anh ta nhớ kỹ hôm nay không được.
Cho anh ta biết cảm giác bị đẩy ngược là thế nào.
Làm con gái thật sự rất là khó, nhất là khi nữ nhân của Vương Hạo, nếu không có chút năng lực chịu đựng thì đúng là có cảm giác không sống nổi.
Vương Hạo nhìn thấy ánh mắt trong suốt lấp lánh cùng với da thịt mịn màng như ngọc, eo thon nhỏ gọn, hai ngọn núi ôn nhu nhô ra, đẫy đà vểnh lên của Băng Lộ… khiến cho một đám lửa trong cơ thể hắn đột nhiên dâng lên.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ bị Thiên Đạo bắt nạt thu được cơ hội giảm giá cuối cùng!
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ bị Thiên Đạo bắt nạt, thu được cơ hội thăng cấp cuối cùng!
Vương Hạo bày ra bộ dạng cuộc sống không còn gì để lưu luyến, ngay cả hệ thống cũng nhận định là hắn bị Băng Lộ bắt nạt thì cuộc sống này đúng là không có cách nào trải qua nữa.
- Hừ!
Băng Lộ tức giận hừ một tiếng, sau đó hung hăng véo Vương Hạo một cái, cảnh cáo tên khốn kiếp này không nên quá đáng.
Vương Hạo trực tiếp nằm duỗi ra thành hình đại, hữu khí vô lực nói:
- Đến đây đi! Tôi đã chấp nhận số mệnh, đừng bởi vì tôi là kiều hoa mà thương tiếc tôi…
Băng Lộ tức giận đánh vào không khí, đồ tồi này thật sự không biết xấu hổ là gì cả.
Vương Hạo không nhịn được nói:
- Rốt cuộc cô có tới hay không, nếu như không tới, tôi còn muốn tiếp tục công việc của tôi nữa!
Băng Lộ tức muốn phát điên, trực tiếp thò tay xuống xé rách quần áo của Vương Hạo, sau đó đấm liên tục vào thân thể tên khốn kiếp này.
Trong nháy mắt Vương Hạo cảm thấy mất hứng, sỉ nhục nghề nghiệp của hắn, còn muốn đẩy ngược hắn, nhưng kết quả lại là xé rách quần áo của hắn, đây là chuyện chú có thể nhịn, dì không thể nhịn!
Vì vậy Vương Hạo đột nhiên xoay người, quyết định từ từ giáo huấn tiểu yêu tinh không biết tốt xấu này.
- A…
Băng Lộ kinh sợ hô lên một tiếng, sau đó bị đại ma vương Vương Hạo vô tình dạy dỗ.
…
Bên ngoài Tiên Linh cầu.
Tất cả mọi người ở đó đều lộ vẻ chấn động nhìn Ma Hình Phi.
Chỉ thấy vẻ mặt Ma Hình Phi trở nên dữ tợn phát ra từng tiếng kêu rên, toàn thân là máu tươi đầm đìa, nhìn vô cùng thê thảm.
Ma Hình Thiên dùng giọng điệu cấp bách kêu lên:
- Đại ca, anh làm sao vậy?
Ma Hình Phi gào khóc nói:
- Đây không phải là Phi Thăng đan, mà là một loại đan dược khống chế linh hồn người khác, linh hồn của tôi đang từng bước bị khống chế…
- Cái gì?
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, trăm triệu lần không nghĩ tới Phi Thăng đan mà các đại thánh giả tranh đoạt lại là hàng giả.
Đồng tử của ba thánh giả đỉnh phong chợt co lại, trong lòng lập tức cảm thấy sợ hãi, nếu như bọn họ cướp được viên Phi Thăng đan này thì bây giờ người kêu rên không phải là bọn họ hay sao?
Đúng lúc này, Ma Hình Phi bấm ra một đạo chỉ quyết, kêu lớn:
- Thông đạo không gian mở…
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên đầu Ma Hình Phi xuất hiện một hố đen thật lớn, một quả cầu ánh sáng từ trong đó bay ra, sau đó trực tiếp chui vào trong đầu của Ma Hình Phi.
- A…
Bất chợt, Ma Hình Phi ôm đầu kêu rên lên, có hai luồng khí tức từ trong cơ thể ông ta phát tán ra ngoài.
Đồng tử của hai người Bắc Hiên, Âu Hoàng chợt co lại, cả kinh kêu lên:
- Đây là khí tức của Sát Thần, lẽ nào Sát Thần muốn đoạt xác Ma Hình Phi sống lại?
- Cái gì!
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó trở nên chấn động, nếu như Sát Thần thật sự đoạt xác Ma Hình Phi thì cũng có nghĩa là bảo tàng của Sát Thần không chỉ không có bảo bối, mà truyền thừa cũng không có, đó chỉ là âm mưu để Sát Thần sống lại mà thôi.
Đúng lúc này, tiếng gầm thét giận dữ của Ma Hình Phi vang lên.
- Vì sao thân thể này không phải là thánh thể Bạch Hổ? Là ai, là ai hủy đi bố cục trăm nghìn vạn năm của bản thần?
- Bố cục?
Tất cả mọi người ở đó đều trợn tròn hai mắt, giờ phút này bọn họ có thể nhận định trăm phần trăm, bảo tàng Sát Thần chính là âm mưu do Sát Thần bày ra để sống lại.
Đồng thời, chuyện này cũng có nghĩa là hiện tại Ma Hình Phi đã bị Sát Thần đoạt xác.
- Không…
Ma Hình Thiên ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, ông ta thật sự không muốn tin tưởng anh ruột của mình bị Sát Thần đoạt xác.
Bắc Hiên tỏ ra nghiêm trọng nói:
- Sát Thần, lần này ông xuất hiện là muốn làm gì?
Âu Hoàng lạnh lùng nói:
- Ông bố trí loại cục diện này tuyệt đối không phải chỉ đơn giản để sống lại như vậy, nói đi, rốt cuộc ông muốn làm gì?
Sát Thần tỏ vẻ mặt giận dữ nói:
- Bản thần làm cái gì không liên quan đến các người, thiếu niên gọi là Vương Hạo ở chỗ nào, nhanh chóng kéo thánh thể Bạch Hổ ra đây.
- Vương Hạo?
Tất cả mọi người ở đó đều nhíu mày lại, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía lồng giam Vương Hạo.
Nhưng một giây tiếp theo, tất cả mọi người ở đó đều há hốc mồm, chỉ thấy cái lồng giam giữ đã không còn bóng dáng của Vương Hạo nữa, chẳng biết tại sao ở lại xuất hiện thêm một vị hồ nữ đáng yêu…
Chương 949 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]