Trong Tiên Linh cầu.
Trên bờ cát màu vàng.
Vương Hạo đang vội vàng giáo huấn Tiểu Lộ Lộ, sử dụng hành động thực tế nói cho cô biết, làm người phải đến nơi đến chốn không thể do dự.
Hai mắt Băng Lộ nhắm chặt, lông mi dài không ngừng rung động, thân thể cũng căng cứng lại, những điều này đều chứng tỏ trong lòng cô rất không bình tĩnh.
Nhất là khuôn mặt trắng noãn hiện lên màu đỏ ửng như say rượu, điều này làm cho Vương Hạo càng thêm thèm ăn nhỏ dãi.
Đúng lúc này, động tác tay của Vương Hạo đột nhiên ngừng lại.
Băng Lộ mở mắt, khẩn trương hỏi:
- Sao vậy?
Vương Hạo đứng dậy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng nói:
- Bên ngoài xảy ra chút chuyện, tôi cần phải đi ra ngoài giải quyết.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Băng Lộ cảm thấy mất hứng, lần nào đến thời điểm mấu chốt cũng xảy ra chút chuyện, khiến nỗi chờ mong trong lòng cô biến thành sự thất vọng lớn, thật sự rất đáng ghét.
Vương Hạo tỏ ra vô tội nhún vai, biểu thị trong loại chuyện này không thể trách hắn được.
Âm thanh của hệ thống đột nhiên vang lên.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ thu được mười cơ hội thăng cấp, bốn cơ hội giảm giá cuối cùng!
Vương Hạo thở dài, những chuyện nên làm hắn đều làm rồi, hiện tại chỉ thiếu một bước cuối cùng, nếu sớm biết sẽ phát sinh loại chuyện như vậy, vừa rồi nên đi thẳng vào vấn đề mới đúng.
- Vậy anh mau đi đi!
Ttrong ánh mắt Băng Lộ có chút thất vọng, sau đó nhanh chóng cầm quần áo mặc vào lại.
Thật ra cô cũng không nghĩ tới, vừa nãy mình sẽ chủ động và lớn mật như vậy, hiện tại nhớ lại mới cảm thấy thẹn thùng hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.
- Yên tâm, anh rất nhanh sẽ trở về thôi!
Vương Hạo nhíu mày, nhẹ nhàng hôn lên môi Băng Lộ một cái, sau đó cầm lấy quần áo rách tả tơi lên, lập tức biến mất.
Băng Lộ lau môi, tức giận nói:
- Ai cần anh trở về, anh là đồ lưu manh…
……
Bên ngoài Tiên Linh cầu.
Vẻ mặt Sát Thần vô cùng điên cuồng, sát khí khủng bố từ trong cơ thể không ngừng phóng thích ra.
Bắc Hiên cau mày nói:
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Âu Hoàng híp mắt lại nói:
- Mục tiêu đoạt xác của Sát Thần chắc là thánh thể Bạch Hổ, nhưng bởi vì Vương Hạo hồ đồ, cho nên quỷ thần sai khiến ông ta đoạt xác Ma Hình Phi.
Bắc Hiên không hiểu hỏi:
- Vì sao Sát Thần phải cố ý đoạt xác thánh thể Bạch Hổ? Rốt cuộc thì ông ta muốn làm gì?
Âu Hoàng lắc đầu nói:
- Không biết, nhưng ông ta đã bày ra cục diện như vậy, nhất định không đơn giản.
Sát Thần ngửa mặt lên trời giận dữ hét:
- Vì sao, rốt cuộc là sai lầm ở nơi nào? Bản thần lợi dụng bảo tàng Sát Thần dụ thánh giả tới, để cho Thánh thể Bạch Hổ giết chết bọn họ cường hóa thân thể, sau đó hấp thu chấp niệm của bọn họ tới cường hóa linh hồn, đồng thời mang khống hồn đan ngụy trang thành Phi Thăng Đan, từ đó khống chế Thánh thể Bạch Hổ, Thánh thể Bạch Hổ là một cái thân thể vô cùng tốt, nhưng vì cái gì người dùng khống hồn đan lại là một tên Thần tộc Thiên Đấu…
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó trở nên chấn động, bọn họ thật sự không nghĩ tới bên trong bảo tàng Sát Thần có thể chôn giấu nhiều cạm bẫy như vậy.
Đầu tiên Sát Thần lợi dụng Phi Thăng Đan dẫn dụ thánh giả dẫn tới bào tàng của hắn, đồng thời lừa gạt thánh thể Bạch Hổ đây là một hồi thử thách, khiến cho hắn giết chết thánh giả sử dụng máu tươi của bọn họ tới cường hóa thân thể.
Nhưng sự thực lại là Sát Thần lợi dụng chấp niệm của thánh giả sau khi chết tới cường hóa linh hồn mình, vì đoạt thánh thể xác Bạch Hổ làm ra chuẩn bị.
Cuối cùng lợi dụng Phi Thăng Đan giả, khiến cho linh hồn của hắn có thể dễ dàng đoạt xác thánh thể Bạch Hổ.
Đương nhiên, quân hồn của Sát Thần Quân đã bị Thiếu Soái Quân thừa kế, chỉ cần Sát Thần cướp đoạt thành công thì trong nháy mắt hắn lại có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong năm đó.
Đây quả thực là lợn mẹ đeo nịt ngực, chỗ nào ra chỗ nấy!
Chỉ có điều khiến cho mọi người vô cùng không hiểu là, Sát Thần phí công lớn như vậy để đoạt xác thánh thể Bạch Hổ, rốt cuộc là muốn làm gì?
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo vang lên.
- Không có nhiều vì sao như vậy đâu, lẽ nào ông chưa từng nghe qua tà không thể thắng được chính sao? Lại nói loại người tiểu nhân hèn hạ như ông, làm sao có khả năng thành công, chỉ có loại người khiêm tốn chính nhân quân tử như tôi, mới có khả năng mãi mãi bất bại, chính nghĩa vô địch.
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều biến thành màu đen, có loại kích động dùng một tát đập chết Vương Hạo.
Má nó, vừa mới tạo ra một con đường báo thù chấn động toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên, hiện tại vẫn có mặt mũi nói mình là chính nhân quân tử, chính nghĩa vô địch, không biết cậu ta còn cần chút thể diện nữa hay không?
Đồng thời, tất cả mọi người ở đó cũng tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn cái lồng giam hình lập phương trong suốt kia, họ thật sự không hiểu nổi vì sao Vương Hạo lại xuất hiện, rốt cuộc vừa rồi cậu ta chạy đi chỗ nào?
Tiểu Hồ Ly, Triệu Y Linh, Nguyệt Ly theo bản năng lui về phía sau hai bước, bày ra bộ dạng tôi và Vương Hạo không quen biết.
Hai mắt Sát Thần hiện lên ánh sáng màu đỏ, kích động cười to nói:
- Ha ha, Thánh thể Bạch Hổ xuất hiện rồi, chỉ cần đoạt xác Thánh thể Bạch Hổ của cậu thì tất cả đều không tính là muộn.
Thánh giả Cực Thiên nhíu mày hỏi:
- Sát Thần, rốt cuộc là ông dự định làm gì?
Sát Thần lạnh lùng nói:
- Bản thần dự định làm gì không có quan hệ gì với các ông, nếu như các ông dám cản trở bản thần thì bản thần nhất định sẽ cho các ông sống không bằng chết.
Vương Hạo bấm ngón tay tính toán nói:
- Sở dĩ ông lợi dụng chấp niệm thánh giả tới cường hóa linh hồn mình là bởi vì linh hồn của ông không hoàn chỉnh, đây cũng chính là nói bây giờ ông không phải là bản thể, bản thể của ông chắc hẳn là ở cõi Cực Lạc Niết Bàn !
Sát Thần tỏ vẻ nghiêm trọng nói:
- Cậu lại có thể lĩnh ngộ Lục Nhâm Thần Thuật Thần cấp, không trách được cục diện bản thần bày ra lại xuất hiện sự khác biệt lớn như vậy.
- Lục Nhâm Thần Thuật Thần cấp!
Tất cả mọi người ở đó đều hít vào một ngụm khí lạnh, cho dù tất cả các thế lực ở đây đều đoán Vương Hạo đã lĩnh ngộ được Lục Nhâm Thần Thuật Thần cấp nhưng khi thực sự xác định được, bọn họ đều cảm thấy chấn động trước nay chưa từng có.
- Không sai, bản thể của bản thần ở cõi Cực Lạc Niết Bàn, lần trước tới vũ trụ Đa Nguyên là vì hoàn thành nhiệm vụ thần sáng thế giao phó, nhưng thứ khiến cho bản thần trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, bản thần phát hiện ra một bí mật cực lớn.
Thần sắc Sát Thần trở nên kích động, sau đó thở dài nói:
- Nhưng lúc này, thần sáng thế lại lệnh cho bản thần nhanh chóng đi về, cho nên bản thần chỉ có thể lưu lại một tia linh hồn và bảo tàng Sát Thần, làm chuẩn bị cho bí mật này.
- Bí mật gì?
Trong nháy mắt Vương Hạo trở nên hứng thú, rất muốn biết bí mật mà ngay cả Sát Thần cũng thấy động tâm là gì.
- Cậu cảm thấy bản thần sẽ nói cho cậu biết sao? Trái lại, cậu mau giao ra thân thể của cậu đi!
Sát Thần cười lạnh một tiếng, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm về phía Vương Hạo.
Một giây tiếp theo, trong cái lồng giam giữ Vương Hạo đột nhiên dâng lên từng đạo gợn sóng.
Ma Hình Thiên giận dữ nói:
- Khốn kiếp, ngươi đoạt xác ca ca ta, hiện tại còn muốn bắt đi Vương Hạo!
Sát Thần lạnh lùng nói:
- Lão tổ tông của cậu ở coi Cực Lạc Niết Bàn là thủ hạ của bản thần, lẽ nào cậu còn muốn phản kháng bản thần hay sao?
Ma Hình Thiên vô cùng kinh ngạc, trong nháy mắt trở nên ngốc trệ.
- Anh cậu không chết, chỉ cần bản thần đoạt xác thánh thể Bạch Hổ, như vậy bản thần sẽ trả lại anh trai cho cậu.
Sát Thần đột nhiên nói một câu, sau đó tăng lực lên, khiến cho lồng giam giữ Vương Hạo xuất hiện một cái lỗ lớn.
Ánh mắt Vương Hạo nhất thời sáng lên, kéo Tiểu Hồ Ly, Triệu Y Linh vọt ra ngoài, sau đó kêu lớn:
- Bắc Hiên tiền bối, Âu Hoàng tiền bối cứu mạng! Cực Thiên tiền bối, tiền bối cũng đã đồng ý với tôi, có việc thì đừng khách khí, hiện tại ông không cần khách khí đâu, còn có mọi người nữa, mau chóng ra tay tiêu diệt thế lực tà ác đi, không thể để cho lực lượng tà ác muốn làm gì thì làm được, mọi người nhất định phải nhớ kỹ, vũ trụ Đa Nguyên không thể không có người tốt như tôi…
Chương 950 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]