“Vương Hạo…”
Tiểu Bạch lưu luyến liếc mắt nhìn Vương Hạo, sau đó hai mắt chậm rãi nhắm lại, toàn thân hiện lên một luồng ánh sáng màu vàng, biến thành kích thước bình thường.
- Chết đi!
Tốc độ của Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương không giảm, trực tiếp vọt tới bên cạnh Vương Hạo.
Trong lòng Vương Hạo run lên bần bật, có một dự cảm xấu trong nháy mắt hiện ra trong đầu.
Hắn không dám có bất kỳ do dự nào, trực tiếp biến mất, rồi xuất hiện ở bên cạnh Tiểu Bạch.
- Thần thông không gian!
Đồng tử của Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương chợt co lại, cảm giác mọi chuyện thay đổi có chút khó giải quyết.
Phải biết rằng, thời gian bọn họ tồn tại ở vũ trụ Đa Nguyên chỉ còn lại một giờ, mà Vương Hạo lại biết thần thông không gian, muốn tránh bọn họ một giờ này thực sự quá… dễ dàng.
Điều khiến người ta đau lòng nhất chính là, Sát Thần đoạt xác tộc trưởng của thần tộc Thiên Đấu, như vậy chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, bắt Vương Hạo tuyệt đối không phải vấn đề lớn lao gì.
Nghĩ tới đây, Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương vô cùng không cam lòng, chẳng lẽ lại thực sự phải trơ mắt nhìn Sát Thần mở ra con đường thông thiên sao?
Vương Hạo nhanh chóng đỡ lấy Tiểu Bạch, sau đó đâm mấy cây kim châm trên cơ thể Tiểu Bạch.
Nhưng cuối cùng một chút phản ứng cũng không có, rõ ràng Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương ra tay thì một chút sức sống cũng không chừa lại, lại trực tiếp giết chết Tiểu Bạch.
- Tôi sẽ khiến các người không được chết tử tế…
Vương Hạo ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, hai mắt lập tức trở nên đỏ ửng, một luồng sát khí ngập trời trong nháy mắt cuốn đi tất cả mọi người ở đó.
- Không thể nào? Lẽ nào ngay cả Vương Hạo cũng không cứu sống được Tiểu Bạch nữa rồi?
Bắc Nhạc Nhạc lấy tay che bờ môi đỏ mọng, cảm giác trong đầu mình trống rỗng, cô thực sự không muốn tin con thỏ nhỏ đáng yêu ấy lại chết như vậy.
Chiếc bánh ga tô nhỏ trên tay Ngọc Nhi trực tiếp rơi xuống, trong hốc mắt có nước mắt không ngừng chảy ra.
Cho dù con thỏ ác ma này thường xuyên bắt nạt cô, nhưng trong khoảng thời gian ở chung này không khó để nhìn ra, thật ra Tiểu Bạch chẳng qua là ham chơi, không thể xem là hư hỏng, có thứ gì tốt đều sẽ nghĩ tới cô, cà rốt bị cô ăn vụng cũng sẽ coi như không nhìn thấy.
Cho nên ở trong lòng cô đã sớm coi Tiểu Bạch là bằng hữu tốt, nhưng bây giờ người bạn tốt này lại chết ở trước mặt cô như vậy, điều này khiến cho cô bất luận thế nào cũng không chấp nhận được.
- Thỏ lại chết như vậy sao?
Thánh Thiên Hồ trực tiếp bối rối, nó đột nhiên cảm thấy trong cuộc đời của mình thiếu mất một thứ gì.
Trong đầu bỗng chợt hiện lên hình ảnh Tiểu Bạch đứng trước mặt nó cười lớn, sau đó dương dương đắc ý nói nó là con hồ ly khó chịu, còn có hình ảnh Tiểu Bạch tức giận thở hổn hển lớn tiếng tranh cãi ầm ĩ với hắn.
- Đáng chết, tại sao lại như vậy?
Khóe mắt Triệu Y Linh rưng rưng, cầm thật chặt trường thương màu vàng trong tay.
Vào giờ phút này, cô đột nhiên cảm thấy mình thực sự rất vô dụng.
Lâm Kiều Kiều dẫn theo đại quân tới bao vây tấn công vũ trụ Bàn Cổ, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ bị đánh đến trọng thương, sau đó mình không còn chút sức lực nào để đánh trả bị thần tộc Thiên Đấu bắt lại.
Bây giờ lại trừng mắt mà nhìn Vương Hạo bị bắt lại, con thỏ cục cưng nhà cô bị giết.
Điều này đối với người từ nhỏ đã kiêu ngạo như cô mà nói, thực sự không có cách nào chấp nhận.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tràng tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo vang vọng trong không trung.
Tất cả mọi người ở đó chợt rùng mình một cái, chỉ thấy toàn thân của Vương Hạo bốc cháy lên những ngọn lửa màu đen, một luồng khí kinh thiên không ngừng bị phóng thích ra xung quanh hắn, những chấn động trong không trung đều là chấn động mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Đồng thời, một luồng sát khí ngập trời trong nháy mắt cuốn lấy tất cả mọi người ở đó, khiến người ta có cảm giác dường như bước tới cánh cửa địa ngục.
- Ngọn lử màu đen này là vật gì?
Sắc mặt Lục Đạo Thần Vương thay đổi, hắn cảm thấy luồng khí mà Vương Hạo phát ra vô cùng nguy hiểm.
Nhật Nguyệt Thần Vương giọng nghiêm trọng nói.
- Ngọn lửa màu đen này là sự biến hóa Sát Thần của thánh thể Bạch Hổ, kết hợp với nhiệt độ cao của thánh thể Thuần Dương phát ra, hình thành một ngọn lửa hoàn toàn mới.
Vẻ mặt Lục Đạo Thần Vương cả kinh nói.
- Tiểu tử này rốt cuộc là quái vật gì, tự nhiên lại có thể đồng thời nắm giữ thánh thể Bạch Hổ và thánh thể Thuần Dương, điều này chưa từng thấy ở nơi cực lạc này?
Trên trán Nhật Nguyệt Thần Vương toát ra chút mồ hôi, trầm giọng nói.
- Sợ rằng tiểu tử này không chỉ có Thánh thể Bạch Hổ, thánh thể Thuần Dương, năng lượng mà hắn phát ra thực sự quá kinh khủng, có lẽ là thánh thể Vũ Trụ trong truyền thuyết.
- Thánh thể Vũ Trụ!
Đồng tử của Lục Đạo Thần Vương chợt co lại, cảm giác mọi chuyện thực sự không nằm trong sự khống chế của mình nữa.
Phải biết rằng, thể chất đặc biệt là thánh thể Vũ Trụ không cần tới Phi Thăng đan cũng có thể phi thăng, điều này có nghĩa là tương lai Vương Hạo có thể bay lên miền cực lạc để tìm bản thể của bọn họ gây phiền phức.
Mà bởi tính đặc biệt của hiến tế, bản thể của bọn họ sẽ không biết Vương Hạo có thù oán với bọn họ, như vậy cũng chính là nói Vương Hạo ở trong tối, bản thể của bọn họ ở ngoài sáng, tình cảnh vô cùng bất lợi.
Đúng lúc này, thân hình Vương Hạo lập tức biến mất, xuất hiện ở phía trên Lục Đạo Thần Vương, Kiếm của Chúa Tể trong tay nhanh chóng chém xuống phía dưới.
- Thật đúng là thiên đường có đường ông không đi, địa ngục không cửa ông lại xông tới!
Lục Đạo Thần Vương mừng rỡ, nếu như Vương Hạo lợi dụng thần thông không gian chạy thoát thân, vậy thì hắn không còn cách nào với Vương Hạo.
Nhưng nếu là Vương Hạo chủ động tới công kích hắn, như vậy Vương Hạo tuyệt đối sẽ phải chết không nghi ngờ gì.
Bởi vì trong lúc sử dụng thần thông không gian, trong hư không này sẽ phát sinh một dao động nhỏ bé, những Thần Vương bọn họ lại có thể cảm thấy rõ ràng sự dao động này, do đó dễ dàng phá giải thần thông không gian.
- Tiểu tử thối chết đi!
Lục Đạo Thần Vương cười lớn một tiếng, tay phải bình tĩnh giơ lên, một năng lượng khủng khiếp trong nháy mắt phát ra từ đầu ngón tay, giống như dải Ngân Hà rơi xuống mặt đất, thanh thế cực kỳ lớn.
Vương Hạo mặt lạnh lùng nói.
- Ngày hôm nay các ông phải chết, tương lai bản thể của ông cũng phải chết…
- Tiểu tử, không cần nói về sau, ngay cả ngày hôm nay anh cũng không chịu được đâu…
Lục Đạo Thần Vương đắc ý cười ha hả.
Nhưng còn chưa nói dứt lời, tất cả mọi thứ xung quanh trong nháy mắt dừng lại bất động, hai phe giao chiến, những người xung quanh thán phục, Lục Đạo Thần Vương đắc ý cười to… Dù sao một chút đều đã dừng lại, giống như bị người khác điểm huyệt vậy.
Kiếm thứ sáu, cực quang lóe lên!
- Sau 0 giờ lẻ một giây, Vương Hạo dễ dàng tránh được sự công kích của Lục Đạo Thần Vương.
Rồi nắm chặt Kiếm của Chúa Tể chém lên đầu Lục Đạo Thần Vương, khiến cho một mảng lớn máu tươi trong nháy mắt bắn toé lên.
Giờ phút này, tất cả mọi người ở đó yên tĩnh không tiếng động.
Tất cả mọi người không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Vương Hạo, hắn lại có thể sau đánh bị thương lại còn mạnh hơn Thánh giả, như vậy không phải mơ sao?
- Này…
Sắc mặt Vương Hạo đột nhiên biến sắc, hắn phát hiện ra bất kể dùng sức đến thế nào đều không thể tiếp tục chém nữa.
Như vậy cũng chính là nói, hắn dồn toàn lực ở một kiếm, chỉ lưu lại một vết máu ở trên đầu Lục Đạo Thần Vương.
- Vèo…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Tóc gáy toàn thân của Vương Hạo trong nháy mắt dựng đứng lên, dư quang ở khóe mắt nhanh chóng đảo qua không trung, chỉ thấy nắm đấm của Nhật Nguyệt Thần Vương giống như những ngôi sao rơi xuống mặt đất mà bay thẳng vào ngực hắn.
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, tiếng nổ kinh thiên hoàn toàn bao trùm không trung.
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy Vương Hạo trong nháy mắt bị đánh bay, trái tim bị Nhật Nguyệt Thần Vương vô tình khoét sâu xuống, máu tươi bắn ra, luồng khí nhanh chóng không thể cảm nhận được…
Chương 955 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]