Cuối con đường báo thù.
Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng giết chết tên Vương Hạo này, bằng không tương lai nhất định hậu họa sẽ khôn lường.
- Đáng chết!
Vẻ mặt Cực Thiên Thánh tràn đầy lửa giận, cuối cùng hắn vẫn muộn một bước, không thể thành công mà cứu được Vương Hạo.
- Đây là số mệnh rồi!
Yêu Dạ Thánh bất đắc dĩ thở dài, cũng không biết lần sau xuất hiện Phi Thăng đan sẽ là lúc nào.
- Tên tai họa này lại chết như vậy?
Hai người Bắc Hiên, Âu Hoàng vô cùng khó có thể tin nổi, bọn họ thực sự không thể nào tin được, người mang hầu tinh như Vương Hạo sẽ chết như vậy.
Đúng lúc này, Nguyệt Ly trong lòng Tiểu Hồ Ly chợt tỉnh lại.
Tiểu Hồ Ly giọng điệu cấp bách kêu lêm.
- Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?
Vì sao tôi không cảm thấy anh Vương Hạo nữa?
Hai mắt Nguyệt Ly tràn trề nước mắt, thực sự không biết nên nói với Tiểu Hồ Ly như thế nào.
Tiểu Hồ Ly vội vàng chạy đến bên cạnh Triệu Y Linh, hỏi.
- Y Linh tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Triệu Y Linh không trả lời, chỉ ngây ngốc nhìn về phía trước.
Trong lòng Tiểu Hồ Ly run lên bần bật, chậm rãi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo với vẻ mặt bình thản lơ lửng trong hư không, trên ngực hắn là một lỗ thủng mà máu chảy ra rất nhiều, toàn thân từ trên xuống dưới càng không cảm thấy một chút sự sống nào.
Mà ở bên cạnh Vương Hạo, còn có một quả cầu màu trắng, đó không phải là Tiểu Bạch thì còn là ai nữa?
- Không thể nào, tất cả những điều này đều ảo giác, nhất định đều ảo giác…
Tiểu Hồ Ly liên tục lắc đầu, hoàn toàn không tin vào tất cả mọi thứ trước mắt.
- Vèo…
Một giây tiếp theo, Tiểu Hồ Ly phun ra một vũng máu, luồng khí trong nháy mắt vô cùng hỗn loạn.
- Tiểu Hồ Ly, cô làm sao vậy?
Nguyệt Ly vô cùng kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy Tiểu Hồ Ly.
- Anh Vương Hạo chết, tôi sống còn ý nghĩa gì chứ?
Tiểu Hồ Ly thì thào tự nhủ, một luồng khí tử vong trong nháy mắt từ trong cơ thể lan tràn ra.
- Tiểu Hồ Ly, cô tỉnh lại đi!
Nguyệt Ly gấp gáp và bối rối, nếu như Tiểu Hồ Ly mất đi hi vọng với cuộc sống, như vậy thực sự sẽ cách cái chết không còn xa.
Triệu Y Linh tóm lấy áo của Tiểu Hồ Ly, phẫn nộ kêu lên.
- Cô có thể trưởng thành một chút được không, gặp phải chuyện gì có thể đừng lựa chọn trốn tránh được không? Hiện tại Vương Hạo và Tiểu Bạch đều bị người ta giết, lẽ nào cô không phải nên nghĩ cách báo thù cho bọn họ hay sao?
Thân thể Tiểu Hồ Ly run lên bần bật, vẻ mặt kiên nghị nói.
- Không sai, nhất định phải báo thù cho anh Vương Hạo và Tiểu Bạch.
- Báo thù?
Lục Đạo Thần Vương ngửa mặt lên trời cười lớn nói.
- Các người ngay cả phi thăng đến miền cực lạc còn khó nói, lại còn muốn báo thù?
Vừa dứt lời, những tiếng phẫn nộ vang lên.
- Các cô ấy không thể đi báo thù, lẽ nào tôi lại không thể đi báo thù sao? Đến lúc đó chúng ta thù mới nợ cũ cùng tính một lượt.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt của Cực Thiên Thánh hung hăng nhìn chằm chằm vào Lục Đạo Thần Vương, nếu như ánh mắt có thể giết chết người, chắc hẳn Lục Đạo Thần Vương đã sớm bị giết chết vô số lần rồi.
Vẻ mặt Lục Đạo Thần Vương nghi ngờ nói.
- Ông là ai? Chúng ta có thù cũ hay sao?
Một lão già của Thần tộc Thiên Thánh liền vội vàng nói.
- Bẩm lão tổ tông, lần trước chúng tôi triệu hoán người xuống, cũng bởi vì người này quấy nhiễu ở đại bản doanh của thần tộc Thiên Thánh, chúng tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn.
- Làm sao có thể?
Vẻ mặt Lục Đạo Thần Vương thay đổi, thần tộc Thiên Thánh này mạnh tới mức nào trong lòng hắn rất rõ.
Nhưng bây giờ bị người quấy nhiễu ở đại bản doanh, như vậy không phải có chút khoa trương hay sao?
Lão già vội vàng trả lời.
- Lão tổ tông, người này nắm giữ thánh thể Vũ Trụ!
- Khó trách, vậy lại càng không giữ ông lại được…
Hai mắt của Lục Đạo Thần Vương lóe ra một tia sáng lạnh lẽo, chuẩn bị đem thứ phiền toái Cực Thiên Thánh cái phiền toái này giải quyết cùng nhau.
- Giết…
Đúng lúc này, từng tiếng giết chóc chấn động trời cao vang lên.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn hai trăm vạn Thiếu Soái Quân giống như phát điên vậy, hai mắt đỏ ngầu, nhanh chóng phóng về phía Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương, rõ ràng là dự định báo thù cho Vương Hạo.
- Lại là một đám người ô hợp!
Lục Đạo Thần Vương bĩu môi, bàn tay chậm rãi mở ra, một luồng ánh sáng màu vàng tập trung trong lòng bàn tay.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy trong không trung đột nhiên xuất hiện một hố đen cực kỳ khổng lồ, đồng thời phóng ra lực hút cực mạnh, giống như một cối xay thịt to lớn, muốn hút tất cả mọi người vào đó, sau đó quay thành những mảnh nhỏ.
Nhật Nguyệt Thần Vương giọng nghiêm trọng nói.
- Là Không Gian Thần Vương, hắn đã trở về!
Giọng nói của không gian Thần Vương vang lên.
- Hai người khốn kiếp các anh, phá hỏng ngàn vạn năm đại kế của Sát Thần, ngày hôm nay tôi phải khiến cho các anh đoạn tử tuyệt tôn…
- A…
Còn chưa nói dứt lời, từng tiếng kêu thê thảm vang lên.
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó vẻ mặt biến sắc, chỉ thấy từng bóng người bị hút vào trong hố đen, sau đó bị cắt thành những mảnh nhỏ.
Giọng điệu Bắc Hiên cấp bách kêu lên.
- Thiên Phách Quân, lui lại!
Âu Hoàng kêu lớn lên.
- Ma Uy Quân, lui lại!
Tiểu Hồ Ly vội vàng kêu lên.
- Thiên Hồ Quân, lui lại!
Triệu Y Linh hít sâu một hơi nói.
- Thiếu Soái Quân, tất cả lui lại, không nên để hi sinh vô nghĩa!
Thiên Phách Quân, Ma Uy Quân, Thiên Hồ Quân đều nhanh chóng rút lui khỏi đó, chỉ có Thiếu Soái Quân vẫn hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương, dường như ngày hôm nay không báo thù, thề rằng sẽ không bỏ qua vậy.
Sắc mặt Bắc Hiên nghiêm trọng nói.
- Nơi đó là đội quân gì? Đây rõ ràng là một đội cảm tử mà!
Âu Hoàng cảm khái nói.
- Nếu như tiểu tử Vương Hạo này không chết, như vậy tên Thiếu Soái Quân này, tương lai tuyệt đối có thể thống nhất vũ trụ Đa Nguyên.
Bắc Hiên khẽ gật đầu, thể hiện vô cùng tán thành.
…
Trong một mảnh không gian tối đen như mực.
Ý thức của Vương chậm rãi tỉnh lại.
Âm thanh của hệ thống vang lên.
- Sủng vật của chủ nhân đã chết, thu lại linh hồn hoàn tất.
- Thu lại linh hồn?
Vương Hạo vui vẻ nói.
- Tiểu Bạch còn có thể sống lại?
Hệ thống đáp lại.
- Chỉ cần chủ nhân mua thân thể để đúc lại, như vậy thỏ sẽ có thể sống lại một lần nữa.
Vương Hạo liền vội vàng nói.
- Vậy còn chờ gì nữa, nhanh chóng để thỏ nhà tôi sống lại.
Hệ thống hỏi.
- Thân thể đúc lại có ba phiên bản, một là bản bình thường, hai là bản thăng cấp, ba là bản xa hoa, chủ nhân lựa chọn loại nào?
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi.
- Như vậy có gì khác nhau sao?
Hệ thống đáp lại.
- Bản bình thường, chính là sống lại tại chỗ; bản thăng cấp, chính là thể chất của thỏ được cường hóa, tương lai tự chủ phi thăng không vấn đề gì; về phần bản xa hoa, cái này thì lợi hại, nó có thể cường hóa ở toàn bộ vị trí, tương lai xưng vương xưng bá ở miền cực lạc không vấn đề gì.
- Mẹ nó, nói đến nỗi tôi cũng động lòng!
Vương Hạo hào khí ngất trời nói.
- Anh hiện tại không thiếu tiền, trực tiếp sử dụng bản xa hoa.
- Tinh tinh, chúc mừng chủ nhân tốn 1 nghìn tỷ điểm vũ trụ, mua thân thể đúc lại bản xa hoa, thời gian đúc lại trăm năm.
Vẻ mặt Vương Hạo đau lòng, trong lòng âm thầm thề, nếu như con thỏ này tương lai dám hoàn lương, không giúp hắn làm chuyện thương thiên hại lý, thì hắn nhất định sẽ nướng nó lên để ăn.
Âm thanh của hệ thống vang lên.
- Hệ thống xác định chủ nhân đã chết, kim tệ sống lại cuối cùng khởi động, còn ba mươi giây có thể trở về chiến trường một lần nữa…
Chương 956 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]