Hòa bình vũ trụ.
Đây là trụ sở chính của đại liên minh hòa bình vũ trụ.
Vương Hạo dẫn theo Tiểu Bạch chuẩn bị tiến vào, nhưng người nơi này thật sự quá nhiều, liếc mắt nhìn toàn thấy đầu là đầu.
Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:
- Vương Hạo, tại sao ở đây lại có nhiều người như vậy?
- Xuỵt…
Vương Hạo thở dài một tiếng, sau đó nghe mọi người xung quanh phát ra tiếng oán giận.
Sao mấy ngày hôm nay lại có nhiều người như vậy chứ? Như này thì phải xếp hàng tới khi nào?
- Nghe nói tiểu thư Khả Hinh ở Thiên Nguyệt Tinh mở tiệc, mời những thiên tài thành danh ở vũ trụ Đa Nguyên đến dự thì người tới đương nhiên phải nhiều rồi!
- Tiểu thư Khả Hinh mời nhiều thiên tài như vậy để làm gì?
- Nghe nói Khả Hinh tiểu thư muốn điều tra tin tức liên quan tới con đường thông thiên, muốn tìm một người bạn để hợp tác.
- Con đường thông thiên là cái gì vậy?
- Không biết, nghe nói đây là chuyện trăm năm trước ba Đại Thần Vương nói ra, hình như nó rất lợi hại.
Trong nháy mắt Vương Hạo cảm thấy hứng thú, cảm giác lần này mình tới không uổng công.
Phải biết rằng thời điểm trăm năm trước hắn đã dùng Lục Nhâm Thần Thuật để tính ra con đường thông thiên, nhưng kết quả không tính ra là thứ gì.
Nhưng ai biết được, lần này tới đại liên minh hòa bình vũ trụ đi dạo một vòng, lại nghe được một tin tức tốt như vậy.
Tiểu Bạch vừa cắn cà rốt vừa nói:
- Thỏ bảo bảo không thích Khả Hinh!
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Vì sao?
Tiểu Bạch tỏ vẻ chán ghét nói:
- Lần trước anh kết hôn, tiền mừng của cô ấy chỉ là một bức tranh, còn dẫn theo một vạn Phán Quyết quân đến hôn lễ của anh ăn chùa nữa, việc này khiến cho thỏ bảo bảo tôi rất là mệt.
Vương Hạo khẽ xoa thỏ đầu, cười nói:
- Vậy lần này chúng ta kiếm lại phần thua thiệt đó là được.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, biểu thị mình nó có thể làm được.
Một giây tiếp theo, Vương Hạo dẫn theo Tiểu Bạch lập tức biến mất, trực tiếp di chuyển tới một không gian khác tiến vào bên trong vũ trụ hòa bình.
…
Thiên Nguyệt Tinh.
Nơi Khả Hinh tổ chức bữa tiệc.
Người được mời là những người nổi tiếng thiên tài siêu cấp trong trăm năm qua.
Đối với thế đạo trước mắt, bọn họ được xem như là thiên tài siêu cấp.
Vương Hạo dẫn theo Tiểu Bạch xuất hiện ở trong bữa tiệc, bên trong có vô số thiếu nam thiếu nữ, tối thiểu cũng có hơn một nghìn người, hộ vệ phía ngoài lại càng nhiều hơn.
Đúng lúc này, một âm thanh gây rối loạn vang lên.
- Cực Hạn Thần Thoại, Tiêu Tử Long công tử trong ba đại công tử tới.
- Tần Cửu Thiên Vô Địch Đan Tôn trong ba đại công tử cũng tới!
- Trịnh Tịch Ca Bất Bại Kiếm Thần trong ba đại công tử cũng tới!
Vương Hạo quay đầu lại nhìn một chút thì chỉ thấy ba gã thiếu niên trên mặt tràn đầy vẻ cao ngạo đi vào trong bữa tiệc, phong thái cao ngạo này quả thực là không để bất kỳ người nào ở trong mắt.
Tiểu Bạch vừa ăn cà rốt vừa nói:
- Vương Hạo, ba tên này thật là rắm rối?
Vương Hạo lại cười nói:
- Một đám không biết cái gì gọi là người, không cần thiết nổi giận với bọn chúng.
Tiểu Bạch đồng ý khẽ gật đầu sau đó tiếp tục ăn cà rốt ngon lành.
Đúng lúc này, tiếng bàn luận của tất cả mọi người ở đó chợt xôn xao lên.
- Ba đại công tử lại có thể cùng có mặt, thật đúng là chuyện khó gặp!
- Xem ra, bọn họ đều đến vì con đường thông thiên.
- Ba đại công tử tập trung cũng không có ý nghĩa gì nhiều, nếu như bốn đại mỹ nhân tập trung, mới đáng để xem.
- Tôi thích nữ thần Lôi Đình, Triệu Y Linh, lần trước nhìn dáng vẻ cô ấy chỉ huy thiên quân vạn mã, khiến cho tôi không bước đi được.
- Tôi thích nữ đế Tam Thần, tiểu thư Bắc Nhạc Nhạc, đây chính là con gái duy nhất của bá chủ Bắc Hiên.
- Tôi thích tiểu thư Khả Hinh của đại liên minh vũ trụ hòa bình chúng ta, học vấn của cô ấy khiến người ta phải thán phục.
- Tôi thích nữ vương Thiên Hồ của tộc Thiên Hồ, đáng tiếc cô là vợ có cưới hỏi đàng hoàng của đại ma vương Vương Hạo.
- Nghe nói nữ thần Lôi Đình cũng là người yêu của đại ma vương Vương Hạo.
- Tôi còn nghe nói, năm đó đại ma vương Vương Hạo cường thế quật khởi, minh chủ Khiếu Thiên, bá chủ Bắc Hiên cũng có ý định gả tiểu thư Nhạc Nhạc, tiểu thư Khả Hinh để lôi kéo anh ta.
- Đại ma vương Vương Hạo rốt cuộc là tồn tại như thế nào, vì sao bốn đại mỹ nhân đều có liên quan đến anh ta?
- Là tồn tại như thế nào thì tôi không biết, nhưng anh ta là tồn tại tuyệt đối không thể trêu chọc vào, con đường báo thù chính là minh chứng tốt nhất.
- Nghe nói vùng cấm sinh mạng đã biến mất, tất cả mọi người đều nghi ngờ đại ma vương Vương Hạo đã sớm trở về!
- Nếu như đại ma vương Vương Hạo thật sự trở về, vậy thì ba đại công tử có thể xui xẻo.
- Không có khả năng, lấy danh hiệu của người này còn kiêu ngạo hơn người kia, đây không phải là thành tâm kéo thù hận với đại ma vương Vương Hạo sao?
Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, phát hiện thời gian trăm năm trôi qua trong vũ trụ Đa Nguyên lại có nhiều đồ chơi hơn.
Đúng lúc này, một thị nữ đi ra, mỉm cười nói:
- Hoan nghênh các vị đã đến, tôi thay mặt tiểu thư cảm ơn sự động viên của các vị.
Vô Địch Đan Tôn, Tần Cửu Thiên ôm quyền nói:
- Tôi là người thích nói thẳng, nên tôi chỉ muốn biết làm như thế nào tiểu thư Khả Hinh mới thông báo cho chúng tôi biết tin tức về con đường thông thiên?
Tinh thần của tất cả mọi người ở đó trở nên tỉnh táo, vội vàng vểnh tai lắng nghe.
- Nếu tất cả mọi người đã không kịp chờ đợi thì tôi cũng không nói nhiều nữa, mà trực tiếp chuyển lời của tiểu thư nhà tôi đến các vị.
Thị nữ kia tỏ ra nghiêm túc nói:
- Tiểu thư nhà tôi dùng thời gian trăm năm để điều tra ra được tin tức liên quan tới con đường thông thiên, nhưng ngại vì lực lượng cá nhân có hạn, cho nên muốn tìm một người bạn hợp tác, người bạn hợp tác này nhất định phải có tính cách phù hợp với tiểu thư nhà tôi, nói cách khác, người bạn này phải có học vấn cực kỳ mạnh mẽ, như vậy mới có thể giao tiếp được.
- Bản lĩnh văn học!
Vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều sôi trào lên.
Bọn họ có thể ở độ tuổi này có được thành tựu như ngày hôm nay thì không thể nghi ngờ bọn họ đã tốn tất cả thời gian để tu luyện, làm sao có thời gian đi học tập văn vẻ thi từ ca phú chứ?
Đúng lúc này, một tiếng cười lớn vang lên.
- Nói đến ngâm thơ đối ẩm thì đó là sở trường của Nguyễn Tiểu Thất này rồi, các vị nghe cho kỹ, vế trên của tôi là:
Buổi sáng không uống sữa, buổi tối không tìm sữa.
Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều biến thành màu đen, cái này mà gọi là ngâm thơ đối ẩm sao, đây rõ ràng là thơ phóng túng thì có!
Ánh mắt Vương Hạo nhất thời sáng lên, kêu lớn:
- Anh bạn có ý cảnh, vế dưới của tôi là, ban ngày không cầu chuyện, buổi tối cầu không có việc gì.
Tất cả mọi người ở đó đều trợn mắt há hốc mồm, tại sao người không biết xấu hổ như thế lại được mời đến đây?
Nguyễn Tiểu Thất có phần sững sờ, đáp lại:
- Ngày vào đi bút dưới nước hạ lưu. (Nhật tiến khứ bút thủy hạ lưu.)
Vương Hạo mỉm cười nói:
- Sóng lên hai cước chỉ lên trời. ("Lãng khởi lai lưỡng cước triều thiên.")
Tất cả mọi người ở đó đều biến sắc, mặc dù hai người này đều rất hạ lưu, nhưng không thể không nói họ thật sự có bản lĩnh.
Nguyễn Tiểu Thất giậm chân, mở miệng nói:
- Trăng rơi!
Vương Hạo tự tin cười nói:
- trời mọc!
- Hòa thượng!
- Ny cô!
- Núi xanh!
- Nước trắng!
- Đi!
- Tới!
Nguyễn Tiểu Thất tỏ vẻ hưng phấn nói:
- Câu của tôi hợp lại cùng một chỗ đọc là, trăng rơi hòa thượng đi Thanh Sơn!
Vương Hạo cũng tỏ ra ý vị thâm trường cười nói:
- Câu của tôi hợp cùng một chỗ đọc là, mặt trời mọc ny cô tới Bạch Thuỷ!
- Xì…
Vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều ngã ngửa ra, có thể đối câu đối ra tới mức xuất thần nhập hóa như vậy, hai người này tuyệt đối không phải là chim tốt gì.
Vương Hạo và Nguyễn Tiểu Thất liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt tràn đầy ý, người cùng làm công tác văn hoá…
Chương 963 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]