Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 965: CHƯƠNG 964: KHÔNG HỢP NHAU

Nguyễn Tiểu Thất ôm quyền nói:

- Tôi là Nguyễn Tiểu Thất, bởi vì xuất thân phú quý, cho nên người ta đặt cho biệt hiệu, Xuyên Tinh Đái Dâm (xuyên tinh đái ngân)

- Thất kính thất kính!

Vương Hạo đáp lễ nói:

- Tôi là Vương Tiểu Bạch, bởi vì biết chút phật pháp, cho nên người ta đặt biệt hiệu là Nhũ Lai Thần Chưởng (Như Lai Thần Chưởng)

- Xì…

Tất cả mọi người ở đó lại ngã xuống, đối với hai người không biết xấu hổ này bọn họ thật sự không biết nên nói cái gì cho phải.

Nói bọn họ hạ lưu?

Nhưng bản lĩnh văn học như vậy quả thật làm cho người ta bội phục!

Nói bọn họ có văn hoá?

Nhưng có chút hạ lưu quá!

Tiểu Bạch tức giận móc ra quyển sách nhỏ, ở phía trên viết ngày tháng năm, Vương Hạo hủy hoại danh tiếng của Tiểu Bạch, cần phải bồi thường cho thỏ mươi tấn cà rốt.

Sắc mặt Nguyễn Tiểu Thất thoáng biến đổi, phát hiện mình thật sự gặp phải đối thủ rồi.

Vương Hạo nghiêm túc quan sát Nguyễn Tiểu Thất, hắn cũng cảm nhận được một loại áp lực trước đây chưa từng gặp.

Tiêu Tử Long không nhịn được, ôm quyền nói:

- Vị cô nương này, nếu như so văn học thì tất cả chúng ta ở đây không có ai có thể đạt được tiêu chuẩn của tiểu thư Khả Hinh, không biết có thể so về cái khác hay không?

Tần Cửu Thiên gật đầu nói:

- Tiểu thư Khả Hinh tìm bạn hợp tác là để người đó theo cô cùng đi tìm con đường thông thiên, nên nhất định phải nhìn thực lực, mà không phải là tìm người đi nói chuyện phiếm, cho nên vẫn là so về cái khác đi!

Trịnh Tịch Ca đồng ý nói:

- Chỉ cần tiểu thư Khả Hinh dẫn tôi đi lên con đường thông thiên, dọc đường đi tôi bảo đảm sẽ nghe lời Khả Hinh tiểu thư nói, tuyệt đối không hành động một mình.

Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều kêu la.

- Tôi thật sự không hiểu nổi, đi tìm con đường thông thiên tại sao phải có bản lĩnh văn học?

- Không có khả năng, cái này cũng không phải là Khả Hinh tiểu thư so văn để ra mắt, tại sao phải có bản lĩnh văn học?

- Đầu năm nay những người làm công tác văn hóa, hơn phân nửa là bại hoại nhã nhặn, còn đám người chúng tôi là thẳng thắn, an toàn!

- Có đạo lý, theo tôi thì trực tiếp động thủ, chọn ra người mạnh nhất!

- Tôi cảm thấy Trịnh Tịch Ca nói rất đúng, chỉ cần tiểu thư Khả Hinh dẫn chúng tôi đi, chúng tôi bảo đảm sẽ nghe lời của cô ấy.

- Không sai, đi lên con đường thông thiên là để tìm kiếm cơ duyên, tại sao phải nhìn bản lĩnh văn học?

Hầu gái thở dài, cô đã sớm nói với Khả Hinh rằng muốn tìm kiếm người có bản lĩnh văn học ở trong đám người thô lỗ kia, quả thực khó như lên trời.

Đáng tiếc là tiểu thư nhà cô nhất định phải tìm người có học thức, điều này làm cho cô cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

- Không có bản lĩnh thì đừng nói linh tinh, ai nói ở đây không có người đạt được tiêu chuẩn của tiểu thư Khả Hinh? Lẽ nào tôi và Vương huynh không phải là người sao?

Nguyễn Tiểu Thất cho mọi người ở đây một ánh mắt khinh thường.

Vương Hạo liên tục gật đầu, biểu thị vô cùng tán thành.

Tần Cửu Thiên lạnh lùng nói:

- Nguyễn Tiểu Thất, tiểu thư Khả Hinh tìm người làm công tác văn hoá, không phải loại người lưu manh vô sỉ như cậu.

- Anh nói ai là lưu manh vô sỉ?

Trong nháy mắt vẻ mặt Nguyễn Tiểu Thất trở nên lạnh lùng, khí tức toàn thân dâng lên, rõ ràng là cậu ta chuẩn bị động thủ.

- Tôi nói cậu là lưu manh vô sỉ đấy! Lẽ nào cậu muốn động thủ cùng tôi hay sao?

Tần Cửu Thiên cười khinh miệt, khí tức toàn thân cũng dâng lên nhìn cực kỳ kinh khủng.

Vương Hạo cảm thấy rất hứng thú nhìn Nguyễn Tiểu Thất và Tần Cửu Thiên, phát hiện hai người này đều đạt tới cấp độ đứng đầu của vũ trụ Thiên cấp, hơn nữa độ tuổi của hai người này đều không vượt quá một nghìn tuổi.

Cho dù họ đạt tới nghìn tuổi thì đối với người tu luyện trong vũ trụ Đa Nguyên, họ vẫn được xem là vô cùng trẻ tuổi, nhưng đối với hắn mà nói, họ lại quá lớn tuổi.

Tiểu Bạch bĩu môi nói:

- Lại là một tên không biết xấu hổ nói mình là thiên tài! Thật đúng là trong núi không có thỏ, lão hổ xưng đại vương!

Vương Hạo trợn mắt, cảm thấy mình thật sự thua độ tự luyến của con thỏ này rồi.

Thị nữ kia vội vàng kêu lên:

- Xin hai vị dừng tay, tiểu thư nhà tôi nói, chỉ cần có người có thể viết ra một bài thơ miêu tả cảnh sắc, vậy là người đó qua cửa thứ nhất.

- Cửa thứ nhất!

Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó đều sửng sốt, lẽ nào phía sau còn có vài cửa nữa?

Hầu gái liền vội vàng nói:

- Tiểu thư nhà tôi tìm kiếm người để hợp tác là một vị văn võ song toàn, cho nên cửa thứ nhất so văn, cửa thứ hai so tài hoa, cửa thứ ba luận võ, người nào qua được ba cửa ải, là có thể cùng tiểu thư nhà tôi đi tới con đường thông thiên tìm kiếm cơ duyên.

- Ông trời của tôi ơi!

Tất cả mọi người ở đó đều phát ra một tiếng kêu rên, hai cửa phía sau bọn họ còn có chút hi vọng, nhưng cửa thứ nhất này lại là so văn, cái này thật sự làm khó bọn họ rồi!

Nguyễn Tiểu Thất cười nói:

- Bài thơ miêu tả cảnh sắc sao? Cái này thì bản thiếu rất lành nghề, mọi người nghe cho kỹ đây

(Khúc kính thông u xử, song phong giáp tiểu khê. Động trung tuyền tích tích, bích thượng thảo thê thê. Hữu thủy ngư nan dưỡng, vô lâm điểu tự tê. Khả liên phương thốn địa, đa thiếu thế nhân mê!)

Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó thập phần cổ quái, không phải cảnh sắc miêu tả trong thơ thường là chỗ tươi đẹp hay sao.

Nhưng tới trong miệng Nguyễn Tiểu Thất nói ra, vì sao thơ lại hạ lưu như vậy?

- Thơ hay, thơ hay…

Vương Hạo liên tục vỗ tay nói:

- Nếu Nguyễn huynh đã ra một bài thì phía sau đến lượt tôi bêu xấu vậy.

Ánh mắt Nguyễn Tiểu Thất trở nên sáng ngời, khẽ nói:

- Vương huynh, mời!

Vương Hạo giả vờ giả vịt đi hai bước, sau đó rung đùi đắc ý nói:

- Khóc đau, lão thúc, hôn áp, tiểu khiếu, nước chảy, nhậm kẹp, mân mê, khe hẹp, tê tay, hút dương, dưới gối, ưu khuyết điểm của người, ở thêm nha!

(Khốc đông, lão thúc, hôn áp, tiểu khiếu, lưu thủy, nhiệm giáp, cổ đảo, tế phùng, thủ ma, hấp dương, tất hạ, đoản trưởng nhân, tại thiêm nha)

Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó đều há hốc mồm, thơ của Nguyễn Tiểu Thất còn có thể tính là thơ hay, còn thơ của Vương Tiểu Bạch cũng không khỏi quá rõ ràng đi !

- Hạ lưu!

Tiêu Tử Long tỏ vẻ tức giận nói:

- Tôi thấy chúng ta nên đuổi loại người không biết xấu hổ này ra ngoài, để cậu ta ở đây quả thực là sỉ nhục đối với chúng ta.

- Đuổi ra ngoài, đuổi ra ngoài…

Tất cả mọi người ở đó đều tán thành, yêu cầu đuổi Vương Hạo ra ngoài.

Nguyễn Tiểu Thất lôi kéo Vương Hạo, khẽ nói:

- Vương huynh, mau đổi một bài khác đi! Cho dù bài thơ này rất có ý cảnh, nhưng thơ không đúng đề tài!

- Tôi tưởng rằng tìm tri kỷ, nhưng ai biết…

Vương Hạo thất vọng thở dài, phi thân nhảy lên bờ tường, sau đó lấy ra Kiếm của Chúa Tể múa vài đường.

- Vèo…

Bất chợt, một tiếng xé gió chói tai vang lên, chỉ thấy từng đạo kiếm quang u ám xẹt qua trước mắt mọi người.

Tất cả mọi người ở đó đều nhíu mày lại, không hiểu Vương Tiểu Bạch đang giở trò quỷ gì.

Sau một lát Vương Hạo ngừng tay, sau đó thổi nhẹ một hơi lên tường.

- Ào ào…

Một giây tiếp theo, bụi phấn ở trên bờ tường nhỏ kia chậm rãi hạ xuống, phía trên xuất hiện mấy chục chữ lớn âm vang có lực.

(Khô mây cây già hôn quạ, cầu nhỏ nước chảy người ta, cổ đạo tây phong sấu mã. Mặt trời chiều đã ngả về phía tây, đoạn trường nhân ở thiên nhai.)

Giờ phút này, tất cả mọi người ở đó khiếp sợ tới mức ngây người, anh bạn này thật là giỏi, hóa ra bài thơ này còn có thể hiểu như vậy, so với thơ của Nguyễn Tiểu Thất bất kể là ý cảnh, hay là cách gieo vẫn cũng cao hơn ra rất nhiều.

Nguyễn Tiểu Thất trợn mắt há hốc mồm, cảm giác không phải mình gặp đối thủ, mà gặp phải tiền bối cao nhân.

Vương Hạo thở dài nói:

- Tôi thường cảm thấy mình không đủ biến thái, không hợp cùng mọi người, cuối cùng hôm nay tôi cũng chứng thực được điểm này, cố gắng làm một bài thơ, lại bị mọi người nói là hạ lưu, đây không phải biến thái thì là gì…

Chương 964 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!