Vẻ mặt của tất cả mọi người ở đó trở nên đen thui, tên khốn kiếp này không chỉ gài bẫy bọn họ, còn trả đũa ngược lại, quả thật rất thất đức mà.
Nguyễn Tiểu Thất không nhịn được bùi ngùi, ngày hôm nay hắn rốt cuộc cũng hiểu rõ cái gì gọi là sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân, tiện không giới hạn.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu nói:
- Không sai, bọn họ chính là biến thái, một đám đại biến thái, chúng ta không chơi với bọn họ nữa.
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, luôn cảm thấy đã gặp con thỏ này ở nơi nào đó, còn có Vương Hạo người này nữa, chỉ là nhất thời bọn họ nghĩ không ra.
Vương Hạo thở dài nói:
- Thỏ, cậu phải biết rằng thế giới này đã biến thái, chúng ta không còn chỗ nào để đi nữa rồi, nếu như không trầm luân ở thế giới biến thái vậy thì chỉ có thể kiên trì với chính mình, làm một chính nhân quân tử trong sạch không dính bùn.
Tiểu Bạch gật đầu, lấy quyển sổ nhỏ ra mau chóng ghi nhớ lại.
Sắc mặt của tất cả mọi người ở đó tái mét, trong lòng xuất hiện một câu chửi thề thật lớn.
Loại này người không biết xấu hổ này, lại còn mặt mũi nói mình là chính nhân quân tử, đây rốt cuộc là ai cho hắn dũng khí hả?
Thậm chí, mọi người ở đây còn có loại kích động liều lĩnh xông lên vây đánh Vương Hạo một trận.
Nguyễn Tiểu Thất cảm khái nói:
- Cao nhân làm việc, thế hệ tôi không sánh bằng.
Tất cả mọi người ở đó khẽ gật đầu tán thành, loại người không biết xấu hổ này, trên đời chắc hẳn cũng khó tìm ra người thứ hai, nói hắn là cao nhân cũng không quá.
Thị nữ mở miệng nói:
- Câu thơ của công tử Nguyễn Tiểu Thất và công tử Vương Tiểu Bạch đều rất phù hợp với đề tài, tôi tuyên bố các người tiến vào cửa thứ hai.
- Được.
Nguyễn Tiểu Thất hưng phấn dùng tay ra dấu thằng lợi.
Tất cả mọi người ở đó đều thở dài, tiếng bàn luận xôn xao cũng vang lên theo.
- Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng bản lĩnh văn học của hai người này quả thật rất mạnh.
- Đầu năm nay lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa mà.
- Nói thật, tôi còn là không hiểu nổi tiểu thư Khả Hinh so văn học để làm cái gì?
- Cái này ai biết, lòng của nữ nhân như kim dưới đáy biển.
- Ôi, đáng thương chúng ta cực nhọc chạy tới nơi này, kết quả cửa thứ nhất đã bị đào thải rồi.
…
- Không phải sao, nếu như cửa thứ nhất này thi võ, lão tử có lòng tin một đường quét sạch.
…
Vẻ mặt của ba đại công tử trở nên đen thui, bọn họ nghe tiếng vũ trụ Đa Nguyên trăm năm, ngày hôm nay lại thua bởi hai tên lưu manh, cục tức này làm sao nuốt cho trôi hả?
Thị nữ mỉm cười nói:
- Các vị không cần nổi giận, cửa thứ nhất thất bại không có nghĩa là đã bị đào thải, chỉ cần hai cửa tiếp theo biểu hiện xuất sắc, vậy có thể trở thành bạn hợp tác của tiểu thư nhà tôi, đi trên con đường thông thiên tìm kiếm cơ duyên.
Vừa dứt lời, trong nháy mắt tinh thần của tất cả mọi người ở đó tỉnh táo, nhao nhao khiêu khích Vương Hạo và Nguyễn Tiểu Thất.
Muốn biểu đạt ý tứ rất rõ ràng, chờ đến khâu thi võ, nhất định đánh bọn họ đến ba mẹ nhìn không ra.
Vương Hạo bĩu môi, chỉ những lâu la nhỏ này để cho hai tay bọn họ cũng có thể đưa bọn họ đến địa ngục.
Thị nữ mở miệng nói:
- Cửa thứ hai tất cả mọi người chắc hẳn đã hiểu rõ, chính là biểu diễn tài nghệ của mình, cũng chính tài năng giỏi nhất của mình.
Tần Cửu Thiên cười to nói:
- Cửa này không cần thi, chỉ dựa vào thủ đoạn luyện đan của bản công tử, trong thế hệ trẻ tuổi tuyệt đối không có người nào là đối thủ bản công tử.
Thị nữ mỉm cười nói:
- Người đời đều biết, Đan Tôn Vô Địch, công tử Tần Cửu Thiên đã đạt đến đan sư thần văn ngũ phẩm, về điểm này thì không cần phô bày ra.
Vương Hạo có phần sững sờ, thật sự hắn còn không nhìn ra Tần Cửu Thiên này lại có loại bản lĩnh này.
Phải biết rằng, đan sư thần văn tổng cộng phân ra chín phẩm, cao nhất trong chín phẩm, cũng chính là cấp bậc hiện tại của hắn, đan sư thần văn cấp Thần Tượng…
Nhưng Tần Cửu Thiên này lại có thể có trong tình huống không đến ngàn tuổi đã trở thành đan sư thần văn cấp năm, có thể thấy được thiên phú luyện đan của hắn thật sự rất cao.
Trịnh Tịch Ca thản nhiên nói:
- Tuyệt kỹ duy nhất của bản công tử chính là khoái kiếm, giết người không bao giờ dùng đến chiêu thứ hai.
Thị nữ mỉm cười nói:
- Kiếm Thần Bất Bại, khoái kiếm của công tử Trịnh Tịch Ca người đời đều biết, đã từng chém đứt một chùm tóc của minh chủ Khiếu Thiên chúng tôi, chuyện này cũng không cần phô bày.
Chân mày Vương Hạo nhíu lại, phát hiện trong lúc hắn ngủ say trăm năm ba đại công tử xuất hiện cũng không phải là loại danh hão trong thế hệ.
Phải biết rằng, mặc dù tu vi của Khiếu Thiên là người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp, nhưng chiến lực của hắn tuyệt đối có thể sánh ngang với thánh giả.
Nhưng hắn như vậy còn bị Trịnh Tịch Ca chém rơi một chỏm tóc, vậy không thể nghi ngờ đã nói rõ kiếm của Trịnh Tịch Ca thật sự rất nhanh.
Mấu chốt nhất chính là, Trịnh Tịch Ca cũng không đến nghìn tuổi, trẻ tuổi hơn Khiếu Thiên rất nhiều, thậm chí còn không bằng ngay cả số lẻ mà Khiếu Thiên từng sống.
Thiên phú như vậy, có thể được gọi là ba đại công tử xem như là vừa có tiếng lại vừa có miếng.
Tiêu Tử Long mở miệng nói:
- Tuyệt kỹ của bản công tử chính là chỉ huy thiên quân vạn mã, quân đoàn Đằng Long dưới sự dẫn dắt của công tử bách chiến bách thắng, không ai địch nổi.
Thị nữ gật đầu nói:
- Thần Thoại Cực Hạn, chiến lực quân đoàn Đằng Long của Tiêu Tử Long công tử mọi người rõ như ban ngày, thiên hạ này ngoại trừ năm quân đoàn Thiên Phách Quân, Tài Quyết Quân, Ma Uy Quân, Thiếu Soái Quân, Thiên Hồ Quân ra, e rằng tính ra chiến lực của Đằng Long là mạnh nhất rồi.
Vẻ mặt của Tiêu Tử Long kiêu ngạo nói:
- Vũ trụ Đa Nguyên này ngoại trừ Thiếu Soái Quân ra, bất cứ quân đoàn nào bản công tử cũng xem không ra gì, đáng tiếc Thiếu Soái Quân đã mất đi Đại Ma Vương Vương Hạo, vậy đã xác định sẵn bị bản công tử vượt qua rồi.
Tất cả mọi người ở đó đều liên tục gật đầu, từ thể hiện của quân đoàn Đằng Long, quả thật có tiềm lực vượt qua những quân đội khác.
Nhất là năm đó Thiếu Soái Quân đó lướt ngang qua không trung xuất thế, bây giờ phát triển đã đến giai đoạn thắt nút cổ chai, muốn có đột phá chỉ dựa vào nữ thần Lôi Đình Triệu Y Linh thì vẫn chưa được, chỉ có Đại Ma Vương Vương Hạo trở về mới được.
Nhưng rất đáng tiếc, thế gian chỉ truyền tin tức Đại Ma Vương Vương Hạo đã sớm trở về, nhưng đến nay cũng không người nào nhìn thấy bóng dáng của Đại Ma VươngVương Hạo.
Vẻ mặt Nguyễn Tiểu Thất tự hào nói:
- Muốn nói về tuyệt kỹ, bản công tử am hiểu nhất chính là tán gái, xài tiền, đánh nhau không sợ chuyện.
Ha ha…
Một giây tiếp theo, tất cả mọi người cười vang.
Thị nữ che miệng cười nói:
- Nguyễn gia là đệ nhất phú hào ở vũ trụ Đa Nguyên, kinh doanh trải khắp vũ trụ Đa Nguyên, chuyện tán gái, xài tiền chắc hẳn không người nào địch nổi, hơn nữa sáu người chị của Nguyễn công tử đều gả cho người đứng đầu một phương, nhất là chị cả gả cho minh chủ Khiếu Thiên chúng tôi, chị ba gả cho bá chủ Bắc Hiên, chị năm gả cho Ma Chủ Âu Hoàng, vì thế nói đánh nhau không sợ chuyện, tôi tin tưởng.
Vừa dứt lời tất cả mọi người ở đó lập tức trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ tới địa vị của thằng nhóc này lại lớn như vậy.
Hai mắt của Vương Hạo và Tiểu Bạch phát sáng, con trai của đệ nhất phú hào ở đây, nếu như bắt cóc vậy phải đòi bao nhiêu tiền chuộc hả?
Ánh mắt thị nữ rơi lên trên người của Vương Hạo, mở miệng hỏi:
- Vị công tử Vương Tiểu Bạch này, nô tỳ chưa nghe người nói qua, xin hỏi tuyệt kỹ của người là gì?
Ánh mắt tất cả mọi người ở đó đều rơi lên trên người của Vương Hạo, muốn xem thử tên lưu manh này rốt cuộc có tuyệt kỹ gì.
Vương Hạo suy nghĩ một lát, mới nói:
- Luyện đan, so kiếm, chỉ huy thiên quân vạn mã, tán gái, xài tiền, đánh nhau không sợ chuyện gì đó tôi đều biết, hơn nữa còn chơi mạnh hơn các người, nhưng trong mắt của tôi, những đều đó không tính là tuyệt kỹ, tuyệt kỹ thật sự chắc hẳn là… ăn bám.
Chương 965 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]