Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 967: CHƯƠNG 966: THẬT SỰ KHÔNG COI VÀO ĐÂU

Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, phát hiện Vương Tiểu Bạch này lại một lần nữa lại làm mới cho bọn họ về định nghĩa của vô sỉ.

Trong đó khiến cho người ta nghĩ không ra chính là rốt cuộc sao hắn không biết xấu hổ mà miệng nói tuyệt kỹ của mình chính là ăn bám chứ?

Điều này sợ rằng chỉ cần là cường giả có chút thực lực, không đúng, chỉ cần là đàn ông, đều sẽ không nói trắng trợn như vậy?

Cho dù là trong lòng rất muốn, nhưng cũng sẽ bận tâm một chút tới thể diện chứ?

Khóe mắt của thị nữ giật giật, thật sự không biết nên nói cái gì cho phải, ăn bám này thật có thể xem như sở trường sao? Xem ra nhất định phải mau chóng báo cáo tình huống nơi này cho tiểu thư nhà cô mới được.

Nghĩ tới đây, thị nữ đơn giản thông báo vài câu, sau đó nhanh chóng rời khỏi, đi thông báo cho Khả Hinh biết.

Thị nữ chân trước mới vừa đi, tiếng châm chọc của tất cả mọi người ở đó ngay lập tức vang lên.

- Ngày hôm nay thật đúng là mở mang kiến thức, lại có người sẽ lấy chuyện ăn bám làm vinh quang.

- Loại đồ vô sỉ này, hắn có thể đi ăn bám ai hả?

- Tới đại liên minh vũ trụ hòa bình, vậy đương nhiên là muốn ăn bám tiểu thử Khả Hinh rồi.

Tiểu thư Khả Hinh là tiên tử không dính khói lửa nhân gian, cô làm sao có khả năng xem trọng loại lưu manh này?

- Thằng nhóc này mới vừa nói, luyện đan, so kiếm, chỉ huy thiên quân vạn mã hắn đều biết, hơn nữa chơi còn lưu loát hơn tam đại công tử?

- Thằng nhóc này thật đúng là đâm đầu vào chỗ chết, lại có thể khiêu khích tam đại công tử như vậy, bảo đảm đợi chút nữa hắn sẽ chết rất thảm.

- Vương Tiểu Bạch này cũng chỉ là tu vi các thần, vòng tuổi sinh mạng có hơn một trăm, đây rốt cuộc là ai cho hắn tự tin hả?

- Quan tâm ai cho hắn tự tin, chúng tôi vẫn là mau chóng chuẩn bị ghế, ngồi đợi Vương Tiểu Bạch bị tam đại công tử đùa giỡn đi.

- Trước sau tôi vẫn cảm thấy Vương Tiểu Bạch này, hình như đã gặp ở nơi nào rồi.

- Chúng tôi đều sống hơn nghìn năm, cũng đã gặp rất nhiều người…

- Cũng đúng, vậy vẫn chờ xem cuộc vui thôi.

……

Ánh mắt của tam đại công tử đều rơi trên người của Vương Hạo, sắc mặt kia nhìn qua quả thật là hoàn toàn không tốt.

Tần Cửu Thiên lạnh lùng nói:

- Anh nói anh biết luyện đan? Còn nói chơi luyện đan còn giỏi hơn bản công tử?

Trịnh Tịch Ca thản nhiên nói:

- Tiểu tử, cậu đã thành công khiêu khích bản công tử nổi giận, bản công tử sẽ để cho cậu được mở mang kiến thức cái gì gọi là khoái kiếm, bảo đảm nhanh đến nỗi khiến cho cậu tận mắt nhìn thấy đầu và thân thể mình tách ra thế nào.

Tiêu Tử Long cười khẩy nói:

- Vương Tiểu Bạch, khoác lác cũng phải viết nháp trước chứ, cho dù cậu biết chỉ huy thiên quân vạn mã, nhưng điều kiện trước tiên là cậu cần phải có một đội quân.

Vương Hạo tự tin cười nói:

- Không phải tôi khoác lác với các người, cái gọi là ba đại công tử các người tôi thật sự không xem ra gì.

Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó kích động, đây là tiết tấu muốn gây chuyện à.

Trong nháy mắt vẻ mặt của ba đại công trở nên lạnh lùng, cảm thấy Vương Tiểu Bạch này thật sự rất không biết điều, phải dạy dỗ hắn một chút mới được.

- Nụ cười tự tin này…

Đồng tử của Nguyễn Tiểu Thất chợt co lại, trong nháy mắt trong đầu hắn nghĩ đến một người.

Trên vai của người kia cũng có con thỏ trắng, khóe miệng vĩnh viễn lộ ra nụ cười tự tin, vòng tuổi sinh mạng cũng hơn một trăm, còn có cách làm người đặc biệt vô sỉ, nhưng lại rất có tài văn chương.

Mà người này chính là Đại Ma Vương Vương Hạo trăm năm trước uy chấn vũ trụ Đa Nguyên.

Đồng thời nếu như hắn không nhớ nhầm, cháu gái của hắn, cũng chính là Bắc Nhạc Nhạc con gái của chị ba hắn cùng Bắc Hiên đã từng nói với hắn, Đại Ma Vương Vương Hạo là một đan sư thần văn, nghề nghiệp ẩn này toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên cũng không có mấy người được biết.

Bởi vì hắn chỉ học mấy ngày, còn chưa kịp thể hiện ra với ngoài đời, lại xuất hiện sự kiện Đại Ma Vương Vương Hạo trở về sau trăm năm.

Nguyễn Tiểu Thất nuốt nước miếng, lẩm bẩm nói:

- Hắn nói hắn biết luyện đan, kiếm pháp vô địch, chỉ huy thiên quân vạn mã, tán gái, thích gây chuyện thị phi, lấy chuyện ăn bám làm vinh quang, đây không phải chính là Đại Ma Vương Vương Hạo sao? Trời ơi! Hắn lại thật sự đã sớm trở về rồi.

Vèo…

Đúng lúc này, một đường kiếm quang âm u lạnh lẽo càn quét ra, trong hư không vẽ ra một tiếng xé gió chói tai.

Đồng thời, một đường kiếm khí bắn ra, lấy phong thái che trời lấp đất nhanh chóng chém xuống phía dưới, trong nháy mắt nhấn chìm bóng dáng Vương Hạo.

Tất cả mọi người ở đó cả kinh kêu lên:

- Đây là khoái kiếm của Trịnh Tịch Ca, Kiếm Thần Bất Bại ra tay rồi.

- Mẹ nó!

Nguyễn Tiểu Thất chợt chửi một tiếng thô tục, trong lòng không thể không khen cho tinh thần can đảm của Trịnh Tịch Ca.

Hắn lại có thể ra tay với Đại Ma Vương Vương Hạo kẻ trăm năm trước đã dám trêu chọc ba bá chủ lớn, tay nâng kiếm liên tục chém rơi hơn ba mươi vị thánh giả, trải đường báo thù đón vợ trở về… khiến cho đệ tử của các thế lánh đời lớn không dám ra khỏi cửa, lòng can đảm thật sự không phải ai cũng có.

- Thú vị!

Khóe miệng Vương Hạo mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay bước ra phía trước một bước, Kiếm Chúa Tể trong tay vẽ ra độ cong tuyệt đẹp trong hư không, một tiếng nổ chói tai vang lên theo.

- Đây là tốc độ kiếm gì?

Tất cả mọi người ở đó hai mắt trợn tròn, một kiếm này thật nhanh, nhanh hơn kiếm của Trịnh Tịch Ca không biết gấp bao nhiêu lần.

- Làm sao có thể?

Vẻ mặt của Trịnh Tịch Ca thay đổi mạnh mẽ, một kiếm này không chỉ nhanh hơn kiếm của hắn, mà còn không thể chê vào đâu được, căn bản không tìm bất cứ sơ hở nào.

Vèo…

Một giây tiếp theo, kiếm quang không thể ngăn cản, nhanh chóng cắt phá hư không, mang theo một tia máu đỏ tươi.

Tất cả mọi người ở đó trực tiếp sững sờ, chỉ thấy bóng dáng Trịnh Tịch Ca giống như bị đòn nghiêm trọng, liên tiếp lui về sau mấy chục bước, kiếm trong tay đã bay lượn trên không trung, chỉ còn xương trắng lộ ra và máu tươi không ngừng phun ra ngoài.

A…

Trịnh Tịch Ca che cánh tay bị cụt đau đớn kêu lên, vẻ mặt càng dữ tợn đáng sợ.

Ực ực…

Nguyễn Tiểu Thất nuốt nước miếng, trong lòng căn bản không thể nào bình tĩnh được.

Chỉ một kiếm, đã phế được Kiếm Thần Bất Bại của một trong ba đại công tử, Trịnh Tịch Ca. Đại Ma Vương Vương Hạo này quả nhiên dũng mãnh giống như trong truyền thuyết vậy.

Sợ rằng lấy chiến lực của Đại Ma Vương Vương Hạo bây giờ, toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên đã không có thể là đối thủ của hắn rồi.

Cho dù là ba thánh giả đỉnh phong lớn trong truyền thuyết, nếu gặp phải Đại Ma Vương Vương Hạo này cũng sẽ bị đè xuống đất mài nhẵn nhụi.

- Làm sao có thể?

Hai người Tiêu Tử Long, Tần Cửu Thiên la hoảng lên, hoàn toàn không thể tin được Trịnh Tịch Ca sẽ bị người ta một kiếm đánh bại.

Vẻ mặt Vương Hạo vô tội nói:

- Các người nhìn đi, tôi đã nói không xem ba đại công tử ra gì mà?

Vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều nghiêm trọng, cố gắng hồi tưởng lại xem Vương Hạo rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Người có được thực lực một kiếm có thể đánh bại Trịnh Tịch Ca, tuyệt đối không thể nào là gì hạng người vô danh.

Vèo…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.

Mọi người ở đây vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Trịnh Tịch Ca chịu đựng đau đớn, phát ra một viên đạn tín hiệu lên không trung.

Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:

- Đây là mũi tên xuyên mây trong truyền thuyết, triệu tập thiên quân vạn mã đến gặp mặt sao?

Đạp đạp…

Vừa dứt lời, những tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy nghìn người nhanh chóng vọt vào, tu vi thấp nhất cũng đã đạt tới Chí Tôn Thiên cấp, có mười mấy người còn đạt tới người đứng đầu vũ trụ Thiên cấp…

Chương 966 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!