Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 968: CHƯƠNG 967: BẢN LĨNH CỦA TÔI LỢI HẠI HƠN ANH

Trịnh Tịch Ca chịu đựng đau đớn, vẻ mặt dữ tợn nói.

- Người đâu, giết chết người này cho bản công tử!

- Vâng!

Người xông vào đáp lại một tiếng, nhanh chóng tiến đến bao vây Vương Hạo.

Nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó nhanh chóng lui về phía sau, để tránh trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

- Lẽ nào tên nhóc này sống không tốt rồi sao?

Ánh mắt Nguyễn Tiểu Thất đồng tình với Trịnh Tịch Ca, trong lòng mặc niệm cho hắn ba phút.

Nếu như Đại Ma Vương Vương Hạo dễ dàng giết chết như vậy thì hắn sẽ không ung dung tự tại đến bây giờ.

Đương nhiên, sở dĩ Trịnh Tịch Ca dám động thủ với Đại Ma Vương Vương Hạo, như vậy hoàn toàn là bởi vì hắn còn chưa liên tưởng được Vương Tiểu Bạch chính là Đại Ma Vương Vương Hạo, bằng không dù có cho hắn trăm lá gan, hắn cũng không dám động thủ với Đại Ma Vương Vương Hạo.

Bởi vì trăm năm trước, thánh giả của hơn ba mươi thế lực, cộng thêm ba đại Thần Tộc, cuối cùng còn triệu hoán ba Đại Thần Vương mà vẫn không có cách nào tiêu diệt được Đại Ma Vương Vương Hạo, hiện tại chỉ dựa vào một vài nhân mã trong tay Trịnh Tịch Ca, như vậy không nghi ngờ gì là người say nói mớ.

- Đến lượt thỏ bảo bảo tôi ra tay rồi…

Vẻ mặt Tiểu Bạch hưng phấn để rơi cà rốt trong tay, sau đó đứng dậy, chuẩn bị thử thân thể mới của mình một lần.

Vương Hạo ngăn cản nói.

- Chờ một chút, bây giờ không cần ra tay!

Tiểu Bạch có phần sững sờ, hiếu kỳ hỏi.

- Vì sao hiện tại không thể ra tay?

Vương Hạo lại cười nói.

- Tôi bế quan trăm năm, dung hợp ra một loại thể chất lấp lánh trước giờ chưa từng có, hiện tại chỉ dựa vào vài người này, vẫn không có cách nào kiểm tra được công hiệu của thể chất hoàn toàn mới của tôi, cho nên chúng ta cần phải quan sát lâu một chút, ví dụ như tìm cha mẹ của hắn tới đây, hoặc thêu dệt chuyện.

Tiểu Bạch trợn mắt há hốc mồm, phát hiện Đại Ma Vương Vương Hạo không phải hư hỏng, mà là loại cực kì hư hỏng.

Hắn biết rõ danh tiếng của mình quá lớn, nếu như sử dụng tên thật, thì bất luận hắn khiêu kích thế nào, cũng không có ai dám gây sự với hắn.

Vì vậy hắn dùng tên Vương Tiểu Bạch giả đi khiêu khích khắp nơi, sau đó khiến cho một số ít những người không rõ chân tướng chủ động tới, cuối cùng để cho hắn thử thuộc tính của một thể chất hoàn toàn mới.

Nghĩ tới đây, ánh mắt của Tiểu Bạch đồng tình nhìn Tiêu Tử Long, Tần Cửu Thiên, hai vị này tuyệt đối ở trong danh sách khiêu khích của Đại Ma Vương Vương Hạo.

Đúng lúc này, một giọng nói giống như u lan trong cốc từ bên ngoài truyền đến,

- Vì sao công tử Trịnh Tịch Ca lại gây chiến, có phải là Khả Hinh tiếp đón không chu toàn hay không…

Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Khả Hinh nhẹ nhàng bước tới, thân mặc áo bào bạc màu trắng chậm rãi đi tới, dáng người thon gọn như bông súng uyển chuyển như hồng trần, là thanh nhã và thoát tục như vậy.

Vương Hạo lại cười nói.

- Đây là người bằng hữu cũ đầu tiên gặp mặt sau khi xuất quan.

Tiểu Bạch cắn miệng cà rốt rồi nói.

- Lại là nữ nhân này, thỏ bảo bảo tôi cực kỳ ghét cô ta!

Vương Hạo liếc mắt nhìn Tiểu Bạch, phát hiện con thỏ này thực sự quá thù dai, người ta chỉ là không cho nó chút tiền, nó lại nhớ tới trăm năm, thói hư tật xấu này cũng không biết học từ ai?

Khả Hinh nhíu mày lại và nói.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy? Là ai chặt đứt cánh tay của công tử Trịnh Tịch Ca?

Cô vừa dứt lời, ánh mắt tất cả mọi người ở đó đồng loạt hướng về phía Vương Hạo.

Đồng tử của Khả Hinh chợt co lại, thất thố cả kinh kêu lên.

- Là anh…

Vương Hạo nhíu mày nói.

- Có chút chuyện ngoài ý muốn không, liệu có bất ngờ không…

Khóe mắt Khả Hinh khẽ giật xuống, chuyện ngoài ý muốn và sự bất ngờ này, chắc hẳn toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên chưa có ai từng nghĩa tới đâu?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đó sửng sốt, đây là tình huống gì? Lẽ nào Khả Hinh tiểu thư và Vương Tiểu Bạch này có quen nhau?

Thị nữ ghé vào bên tai Khả Hinh khẽ nói.

- Tiểu thư, bài thơ vừa nãy do chính người này viết.

Khả Hinh có phần sững sờ nói.

- Tôi vừa rồi còn đang suy nghĩ là ai có thể viết ra những câu thơ thê lương như vậy, có thể khiến cho bài thơ hạ lưu như vậy, nếu như là những lời của anh, như vậy tất cả mọi chuyện đều có thể thỏa đáng, nhưng anh không trở về nhà mà lại tới đại liên minh hòa bình vũ trụ chúng tôi để làm gì?

Vương Hạo nghiêm túc nói.

- Tôi tới để giữ gìn thế giới hòa bình!

Vẻ mặt Khả Hinh trở nên tối sầm lại, phát hiện tên khốn kiếp này vẫn luôn vô sỉ như vậy, mỗi ngày lúc nào cũng treo câu giữ gìn hòa bình thế giới ở cửa miệng, nhưng lại hết sức mà làm ra những chuyện đê tiện vô sỉ.

Nghĩ tới đây, Khả Hinh cảm thấy phải mau chóng nghĩ cách đuổi Vương Hạo ra khỏi đại liên minh hòa bình vũ trụ mới được, tuyệt đối không thể để cho hắn động thủ ở nơi này.

Bằng không đại liên minh hòa bình vũ trụ các cô chắc chắn sẽ máu chảy thành sông.

Trịnh Tịch Ca giọng lạnh lùng nói.

- Tiểu thư Khả Hinh, mối thù cụt tay này không thể không báo, ngày hôm nay có chút mạo phạm, tương lai nhất định sẽ tới chỗ cô nhận lỗi.

- Chờ một chút, anh không thể ra tay với hắn!

Khả Hinh giọng điệu cấp bách kêu lên.

Trịnh Tịch Ca cau mày nói.

- Vì sao?

Vương Hạo cười đắc ý nói.

- Còn có thể vì sao nữa? Bởi vì bản lĩnh của tôi lợi hại hơn anh!

Khả Hinh vội vàng hít sâu mấy hơi, để cho mình bình tâm tĩnh khí lại.

Nếu như không phải tu dưỡng của cô tốt, thì bảo đảm ở trong giây lát sẽ xông tới mà hoàn toàn xé nát cái miệng của Vương Hạo.

Nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó lại lập tức xôn xao bàn tán.

- Vương Tiểu Bạch nói cơm mà hắn ăn là tiểu thư Khả Hinh sao? Có nhầm hay không vậy!

- Nhìn dáng vẻ tiểu thư Khả Hinh sốt ruột, điều này tuyệt đối không phải là giả rồi.

- Hơn nữa tiểu thư Khả Hinh lại có thể không có phản bác chút nào, như vậy cũng tăng thêm mức độ đáng tin.

- Hơn nữa anh không thể ra tay với hắn, những lời này đủ để thấy được sự quan tâm của tiểu thư Khả Hinh đối với Vương Tiểu Bạch.

- Tôi đột nhiên phát hiện ra, sự ăn bám này thực sự rất lớn!

- Không có khả năng, người này không có chuyện gì có thể bỏ qua, gặp chuyện không may lại để cho nữ nhân làm, gây sự lại còn có thể để cho nữ nhân đi giải quyết… Mẹ nó, thực sự quá lớn mà!

- Tôi thực sự không hiểu nổi, tiểu thư Khả Hinh làm sao lại đối xử tốt với Vương Tiểu Bạch như vậy…

- Chắc hẳn là thiên phú văn thơ tốt? Tên Vương Tiểu Bạch này quả thật không phải là tài tử bình thường.

- Anh phân tích rất có lý, nhất định là Vương Tiểu Bạch sử dụng văn thơ để chinh phục tiểu thư Khả Hinh.

- Hãy nhìn thái độ khi bọn họ gặp mặt nhau, chắc hẳn đã rất lâu không gặp nhau, cái này không phải là thứ quan hệ đó chứ?

- Anh vừa nãy không nghe tiểu thư Khả Hinh nói, anh không trở về nhà mà tới nơi này để làm gì vậy?

- Lẽ nào Vương Tiểu Bạch này đã kết hôn và có gia đình?

- Bị anh nói như vậy, tôi đột nhiên nghĩ đến lúc tiểu thư Khả Hinh nói những lời này, giống như đang ghen vậy, thật chua chát.

- Mẹ nó, đồ súc sinh! Như vậy là đang đùa bỡn tình cảm của tiểu thư Khả Hinh!

- Đùa bỡn cũng không sao, nhưng hắn lại còn có thể khiến cho tiểu thư Khả Hinh quan tâm hắn, đây quả thực là tình thánh trong lòng tôi đó!

- Nghe nói, Tiêu Tử Long vẫn luôn theo đuổi tiểu thư Khả Hinh, nhưng Khả Hinh tiểu thư vẫn không để ý tới hắn…

- Như vậy không phải là nói…

……

Tất cả mọi người ở đó vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt Tiêu Tử Long âm u lạnh lẽo đáng sợ, toàn thân đang không ngừng tỏa ra từng luồng khí khủng khiếp, rõ ràng đã sắp bộc phát ra.

- Đạp đạp…

Đúng lúc này, từng tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Tất cả mọi người ở đó vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám binh sĩ đột nhiên vọt vào, đây là quân đoàn Đằng Long do Tiêu Tử Long chuyên tâm thiết lập ra…

Chương 967 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!