Vương Hạo nhìn quanh một vòng, phát hiện Đằng Long Quân đang tiến đến có hơn một nghìn người.
Thấp nhất đều là tu vi Chí Tôn Thiên cấp, người đạt được đứng đầu của vũ trụ Thiên cấp cũng có tới mười mấy người.
Tổng thể mà nói, cũng gần với số người mà Trịch Tịch Ca gọi vào trước đó.
Chỗ khác nhau duy nhất chính là, người mà Trịnh Tịch Ca gọi vào vô cùng tản mạn.
Người mà Tiêu Tử Long gọi vào đều mạnh mẽ uy vũ, vừa nhìn thì chính là chiến sĩ đã từng được đào tạo qua khóa huấn luyện quân sự.
- Cái này Tiêu Tử Long cũng có, ba đại công tử quả nhiên không phải là gọi bừa đâu!
Vương Hạo tự lẩm bẩm.
Tiêu Tử Long lạnh lùng nói.
- Vương Tiểu Bạch, ngày hôm nay bản công tử muốn cho anh biết, sỉ nhục tiểu thư Khả Hinh thì sẽ có kết quả ra sao.
Vương Hạo nghiền ngẫm cười nói.
- Vậy sao? Tôi đây đang chống mắt lên chờ đợi đây!
Tất cả mọi người ở đó lập tức lui về phía sau, để tránh bị khói lửa chiến tranh lan đến, để tránh trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.
Khả Hinh vội vàng ngăn cản Vương Hạo, giọng điệu sốt ruột nói.
- Chờ một chút, tất cả những chuyện này đều là hiểu nhầm, mọi người tạm thời không nên động thủ.
- Ôi…
Tất cả mọi người ở đó không nhịn được mà thở dài, cảm thấy trong lòng vô cùng không ổn.
Nữ thần trong lòng bọn họ lại đi giúp đỡ Vương Hạo như vậy, nói trong chuyện này bọn họ không có quan hệ gì với nhau người ta có tin được hay không?
Trịnh Tịch Ca trầm giọng nói.
- Tiểu thư Khả Hinh, không phải chúng tôi không nể mặt cô, mà người này thực sự vô cùng không phải rồi!
- Hai vị ngàn vạn lần không nên kích động, bất cứ chuyện gì đều có thể ngồi xuống để nói chuyện, không cần thiết phải sử dụng đến đao kiếm như vậy.
Khả Hinh mau chóng bước lên phía trước tiếp tục khuyên nhủ, thật ra cô cũng quan tâm một chút tới sự an toàn của Tiêu Tử Long và Trịnh Tịch Ca.
Điều duy nhất khiến cô lo lắng, một khi Đại Ma Vương Vương Hạo bị lửa giận thiêu đốt, như vậy hậu quả nhất định sẽ không thể lường trước được.
Nhất là cái điểm bạo phát này, còn đang ở đại liên minh hòa bình vũ trụ các cô, vậy cô lại càng không thể để cho loại chuyện này được xảy ra.
Nguyễn Tiểu Thất cũng nhanh chóng khuyên nhủ.
- Hai vị có chuyện gì thì ngồi xuống nói chuyện, đây đều là chút hiểu nhầm, thực sự không cần thiết phải động thủ!
Tất cả mọi người ở đó đều sửng sốt, Nguyễn Tiểu Thất này làm sao có thể có lòng tốt mà khuyên ngăn chứ? Với cá tính thích ăn chơi trác táng này của hắn, không phải nên ngồi ở một bên xem cuộc vui mới đúng sao?
Nguyễn Tiểu Thất nở nụ cười đau khổ,
Nếu như không phải chị cả của hắn được gả cho minh chủ Khiếu Thiên, hắn mới không quản chuyện của Đại Ma Vương Vương Hạo.
Lúc này, nếu như bởi vậy mà bị nhớ thương đến, vậy thì nửa đời sau của hắn đã xong đời rồi.
Trịnh Tịch Ca lạnh lùng nói,
- Mối thù cụt tay làm sao có thể không báo?
Nguyễn Tiểu Thất tức giận mắng.
- Báo thù cái đầu anh đấy? Không phải chỉ là một cánh tay sao? Về nhà yên ổn không phải tốt sao? Chung quy là tốt hơn so với bị mất mạng? Hơn nữa, người động thủ trước là anh có được không, một người thất bại thì có tư cách gì mà kêu gào ở chỗ này chứ?
Hắn vừa dứt lời, tiếng bàn luận xôn xao của tất cả mọi người ở đó bắt đầu vang lên.
- Công tử Nguyễn Tiểu Thất nói có lý, một cánh tay không cần thiết phải mở ra trận chiến lớn như vậy.
- Trịnh Tịch Ca quả thực không thể coi là nam nhân, đây là điển hình của không thua nổi đây!
- Còn không phải sao, tự mình động thủ trước, bây giờ lại bị người ta chém gãy cánh tay, lại muốn vây đánh người ta, đây quả thực là thái độ không khí phách.
- Còn đặt tên là Kiếm Thần Bất Bại, hiện tại chỉ cần một kiếm là bị đánh bại, thật đúng là quá mất mặt.
- Bị một kiếm đánh bại không mất mặt, mất mặt chính là Trịnh Tịch Ca đạt tới tu vi đứng đầu của vũ trụ Thiên cấp, Vương Tiểu Bạch mới đạt tu vi Chúng Thần.
- Thật đúng là mở mang kiến thức, hóa ra ba đại công tử lại là người bị người ta vượt cấp mà thách đấu!
- Còn có Tiêu Tử Long, tiểu thư Khả Hinh người ta nguyện ý để cho Vương Tiểu Bạch ăn bám, hắn kích động cái gì chứ?
- Lời này nói rất hay, người ta dựa vào bản lĩnh ăn bám, hắn có điểm gì không phục sao?
- Tiêu Tử Long nhất định là thấy rằng đánh không nổi Vương Tiểu Bạch, cho nên trực tiếp sử dụng Đằng Long Quân.
- Như vậy Trịnh Tịch Ca cũng thất bại, Tiêu Tử Long tự mình xông lên, đương nhiên sẽ sử dụng quân đội!
- Ôi, ba đại công tử này thiên phú thì không thể chê, nhưng nhân phẩm này lại…
……
Hai mắt Trịnh Tịch Ca, Tiêu Tử Long lóe ra một tia lửa giận dẽ, hận không thể ngay bây giờ sai người kéo Vương Hạo ra chém.
Nhưng bọn họ bôn ba như vậy, coi trọng nhất vẫn là danh tiếng.
Cho nên Vương Tiểu Bạch này phải giết, nhưng tuyệt đối không thể giết ngay trước mặt những người này, bằng không danh hiệu thua trận này chắc chắn theo bọn họ cả đời.
- Vù vù…
Khả Hinh mở miệng thở hắt ra, cuối cùng cũng dập tắt được khói lửa chiến tranh.
Hiện tại chuyện khẩn cấp nhất chính là mau chóng đuổi Đại Ma Vương Vương Hạo ra, không đúng là mời ra khỏi đại liên minh hòa bình vũ trụ, bằng không không biết sẽ gặp phải chuyện lớn gì.
Thị nữ vô cùng tò mò nhìn Khả Hinh, phát hiện ra tiểu thư nhà các cô hình như rất sợ Vương Hạo.
Nhưng điều khiến cho cô không hiểu nổi chính là, tiểu thư nhà các cô tại sao lại sợ Vương Hạo? Lẽ nào đã từng chịu thiệt dưới tay Vương Hạo?
Mà nữ nhân mà bị thiệt dưới tay của nam nhân, dường như chỉ có…
Nghĩ tới đây, trong nháy mắt thị nữ lại kích động, cảm giác mình phát hiện một chuyện kinh thiên, phải nhanh chóng trở về để chia sẻ với bạn mới được.
Tiêu Tử Long tiến lên trước một bước, lạnh lùng nói.
- Chuyện này chúng ta có thể kết thúc ở đây, nhưng trong chuyện này Vương Tiểu Bạch phải xin lỗi bản công tử và công tử Trịnh Tịch Ca!
- Mẹ nó!
Nguyễn Tiểu Thất trợn mắt hốc mồm chợt chửi một tiếng thô tục, phát hiện ra sức tưởng tượng của tên nhóc này thực sự quá phong phú, hắn muốn bảo Đại Ma Vương Vương Hạo xin lỗi bọn họ, đây rốt cuộc nằm mơ còn chưa tỉnh, hay là đang mơ mộng giữa ban ngày vậy?
Vương Hạo hứng thú, hiếu kỳ hỏi,
- Vậy nếu như tôi không xin lỗi, anh định làm gì đây?
Trong nháy mắt trái tim Trái tim Khả Hinh lại nhảy vọt lên, vừa rồi không phải là sắp kết thúc rồi sao? Tại sao lại làm quá lên rồi?
Tiêu Tử Long lạnh lùng nói.
- Nếu như không xin lỗi, chúng tôi sẽ làm cho cậu hối hận suốt cuộc đời này!
- Ào ào…
Vừa dứt lời, tất cả thuộc hạ của Trịnh Tịch Ca, Đằng Long Quân của Tiêu Tử Long tiến lên trước một bước, phóng ra từng luồng khí vô cùng khủng khiếp ép về phía Vương Hạo.
Vương Hạo cười to nói.
- Không phải tôi bốc phét với anh, chỉ dựa vào vài nhân mã của các anh thế này thực sự không đủ nhìn, bằng không tôi cho các anh chút thời gian, cho các anh trở về gọi người, thế nào?
Tiểu Bạch cắn miệng cà rốt nói.
- Nói thật, vài người như vậy ngay cả thỏ bảo bảo tôi cũng chẳng bõ dính răng, mau về nhà gọi người đi! Yên tâm, chúng tôi bảo đảm sẽ không đi, người nào đi là con rùa khốn kiếp!
Vương Hạo lại thích thú khuyên nhủ.
- Nếu như không có chuyện gì, hiện tại các anh có thể trở về nhà, nhớ đi sớm về sớm, nếu như người không đủ, có thể đi tìm bằng hữu thân thích để hỗ trợ, yên tâm, tôi chỉ xem số lượng người mà các anh gọi đến có nhiều hay không, sẽ không khinh bỉ các anh vô dụng, càng không khinh bỉ nhà các anh nghèo…
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, trong lòng xuất hiện một cảm giác khó chịu.
Bọn họ đều đã từng thấy những người kiêu ngạo, nhưng người lớn lối giống như Vương Hạo, bọn họ thúc sự chưa từng thấy.
Rốt cuộc là ai cho hắn tự tin như vậy, khiến cho hắn không chỉ dám khinh bỉ đối thủ vô dụng, còn khiến cho đối thủ về nhà tìm người?
- Tôi lớn như vậy, vẫn chưa từng gặp người nào lớn lối như vậy!
Nguyễn Tiểu Thất không nhịn được xúc động nói một tiếng, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ tại sao năm đó Đại Ma Vương Vương Hạo lại bị nhiều thế lực bao vây tấn công như vậy…
Chương 968 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]