Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 970: CHƯƠNG 969: : DỤNG TÂM LƯƠNG KHỔ CỦA ĐẠI MA VƯƠNG

“Hỗn đản đáng chết!”

Sắc mặt hai người Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca trở nên thâm trầm, khí tức toàn thân không ngừng tăng cao.

Bọn họ vốn muốn tìm về một chút mặt mũi, sau đó chờ thời điểm không có người sẽ lấy mạng Vương Tiểu Bạch.

Nhưng ai biết được Vương Tiểu Bạch không chỉ không nể tình, mà còn khiến cho bọn họ không xuống đài được, nếu như lúc này còn nhịn thì ba đại công tử bọn họ còn lăn lộn cái rắm à?

- Không tốt!

Sắc mặt Nguyễn Tiểu Thất biến đổi, cảm giác tiếp theo sẽ có chuyện lớn phát sinh.

Đồng thời, cậu ta cũng cảm thấy thật đáng buồn cho ba đại công tử, bọn họ mang danh thiên tài đã quá lâu, tự cho là mình cao cao tại thượng, hoàn toàn quên đi chuyện đã từng có một đại ma vương Vương Hạo tồn tại.

- Tránh ra, để bản công tử giết tên khốn kiếp này!

Tiêu Tử Long hừ lạnh một tiếng, trong tay xuất hiện thêm một thanh trường thương màu bạc, mũi thương điểm lên một tia sáng sắc bén nhanh chóng đâm về phía Vương Hạo, giống như thiên thạch rơi xuống mặt đất vậy.

- Ôi, tôi vì muốn tốt cho các người nên mới khuyên bảo các người, tại sao lại không nghe chứ?

Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, thân hình chợt lóe lên giống như tia chớp.

- Đây là cái tốc độ gì vậy, còn nhanh hơn so với thánh thể Phong Linh!

Đồng tử của tất cả mọi người ở đó chợt co lại, ánh mắt của bọn họ chỉ có thể nhìn thấy được một cái ảo ảnh, còn lại họ không thể đuổi kịp tốc độ của Vương Hạo.

- Tôi không hiểu nổi là ai cho cậu tự tin tay với tôi như vậy?

Trong nháy mắt Vương Hạo lại xuất hiện ở trước mặt Tiêu Tử Long, khóe miệng hiện lên một nụ cười mỉm, sau đó có tiếng kiếm phong vang lên, chỉ thấy một tia máu tươi nhanh chóng phun trào ở trong hư không.

- Gì…

Mí mắt tất cả mọi người ở đó đều run rẩy, chỉ thấy Tiêu Tử Long giống như Trịnh Tịch Ca vậy, bị Vương Hạo một kiếm chém đứt một cánh tay.

- A…

Tiêu Tử Long ôm cánh tay cụt lớn tiếng kêu rên, vẻ mặt trở nên càng dữ tợn và đáng sợ.

Vẻ mặt Khả Hinh trở nên vô cùng nghiêm trọng nói:

- Yêu nghiệt này bế quan trăm năm, cho dù tu vi không thấy tăng lên bao nhiêu, nhưng thực lực so với trăm năm trước mạnh mẽ hơn rất nhiều, không được, tuyệt đối không thể để cho anh ta làm loạn ở đại liên minh hòa bình vũ trụ được.

- Giữ lại mạng cho cậu, nhanh đi tìm người lớn đi!

Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, thân hình lập tức biến mất giống như một cơn gió vậy, Kiếm của Chúa Tể trong tay hắn giống như du long nhanh chóng điểm ra.

- Ầm, ầm, ầm…

Đột nhiên, hiện trường vang lên từng tiếng va chạm.

Tất cả mọi người ở đó đều trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy Đằng Long quân và Trịnh Tịch Ca dường như gặp phải đả kích nghiêm trọng vậy, mỗi một người đều bị đánh bay ra ngoài, sau đó nghiêng đầu một cái, hoàn toàn không còn hơi thở.

Đồng thời, lời Vương Hạo mới nói lại vang lên ở trong đầu mọi người.

- Không phải tôi nói phét với anh, mà một chút nhân mã như thế này thật sự không đủ nhìn!

Một lát sau, Vương Hạo ngừng lại, lẳng lặng đứng tại chỗ, toàn thân từ trên xuống dưới không dính một chút máu tươi nào, giống như kẻ vừa giết người không phải là hắn vậy.

Tiểu Bạch vừa cắn cà rốt vừa nói:

- Thời gian ra tay không đến năm giây, quả nhiên là không đủ nhét kẽ răng!

Trong ánh mắt tất cả mọi người ở đó đều dâng lên một sự khủng hoảng tới cực điểm, tất cả bọn họ đều giết người rồi, nhưng giết mấy nghìn người mà chân mày không nhíu một cái giống như Vương Hạo, quần áo không dính một giọt máu thì bọn họ chưa từng gặp bao giờ.

Để cho người ta nhìn không thấu chính là, rõ ràng Vương Tiểu Bạch chỉ có tu vi Chúng Thần Thiên cấp, nhưng vì cái gì lại giết được Chí Tôn Thiên cấp, chủ của vũ trụ Thiên cấp giống như thái rau vậy?

Dựa theo hiểu biết của bọn họ mà nói, mấy nghìn cao thủ bao vây tấn công một vị Chúng Thần Thiên cấp thì người chết chắc chắn là Vương Tiểu Bạch mới đúng!

- Ực ực…

Nguyễn Tiểu Thất nuốt nước miếng, bị đại ma vương Vương Hạo làm cho hoảng sợ run lẩy bẩy.

Rốt cuộc cậu ta cũng hiểu rõ, vì sao các thế lực lớn nghe thấy cái tên đại ma vương Vương Hạo lại khủng hoảng như vậy.

- Khốn kiếp, bản công tử sẽ khiến cậu không được chết tử tế!

Tiêu Tử Long hoàn toàn mất lý trí, nhanh chóng xé nát một tấm kim phù.

- Cầu cứu phù!

Sắc mặt Khả Hinh biến đổi, Tiêu Tử Long đang cầu cứu viện binh.

- Ngày hôm nay không ai có thể cứu được cậu!

Trịnh Tịch Ca cũng tỏ vẻ dữ tợn nhanh chóng xé nát một tấm cầu cứu phù nữa.

- Các cậu sớm làm như vậy thì có phải là không xảy ra nhiều chuyện không? Thật đúng là đồ đê tiện!

Vương Hạo bĩu môi, thu Kiếm của Chúa Tể vào.

Tất cả mọi người ở đó đều trợn mắt há hốc mồm, biểu thị ngày hôm nay mình đã được mở mang kiến thức thật nhiều, vì để cho đối thủ tự giác cầu cứu viện binh mà Vương Tiểu Bạch phải khổ tâm làm bao chuyện như vậy!

- Hả…

Chân mày Vương Hạo nhíu lại, cảm giác chân khí trong cơ thể vô cùng sinh động, hình như có thứ gì đó đang hấp dẫn chúng vậy.

Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:

- Sao vậy?

- Tạm thời còn không biết, tuy nhiên, có thể thử một chút!

Vương Hạo hít một hơi thật sâu, không cố ý áp chế nữa, khiến cho chân khí trong cơ thể thoả thích hấp thu cái gì chúng muốn.

- Vèo vèo…

Một giây tiếp theo, từng tiếng xé gió nhanh chóng vang lên.

Tất cả mọi người ở đó đều có phần sững sờ, chỉ thấy từ trong thân thể những người bị Vương Hạo giết chết đột nhiên bay ra từng giọt nước màu vàng, bên trong tản ra một luồng năng lượng chưa từng thấy qua, sau đó những giọt nước màu vàng này nhanh chóng tiến vào trong cơ thể Vương Hạo.

Trong nháy mắt nước bọt trong miệng Tiểu Bạch chảy ra, nó nhanh chóng mở miệng hút vài giọt nước màu vàng kia vào trong cơ thể, nó cảm giác thứ này tuyệt đối không bình thường.

- Đây là vật gì vậy?

Chân mày Vương Hạo nhíu lại, cảm giác những giọt nước màu vàng kia ẩn chứa một luồng năng lượng trước đây chưa từng gặp, hơn nữa năng lượng này còn dung nhập được với chân khí của hắn, khiến cho chân khí phát sinh một chút thay đổi.

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên:

- Chúc mừng kí chủ phát hiện ra công năng mới của thể chất, có thể hấp thu một tia lực lượng bản nguyên trên thân người chết.

- Lực lượng bản nguyên?

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:

- Thứ này có tác dụng gì?

Hệ thống giải thích:

- Lực lượng bản nguyên là năng lượng rất mạnh mẽ trên đời này, có thể nói đơn giản như sau, thần sáng thế sử dụng lực lượng bản nguyên sáng tạo ra sinh mạng trong thế gian, mà bây giờ kí chủ có thể mang sinh mạng trong thế gian biến trở về trạng thái bản nguyên, đồng thời dung nhập vào trong cơ thể.

Vương Hạo trợn mắt há hốc mồm nói:

- Tại sao tôi có cảm giác, tương lai tôi và thần sáng thế sẽ phải đối nghịch với nhau vậy?

Hệ thống khích lệ nói:

- Chúc anh thành công!

Vương Hạo đảo mắt, lại hỏi:

- Vậy thể chất của tôi có còn năng lực nào khác nữa hay không?

Hệ thống đáp lại:

- Trước đây chưa từng gặp qua loại thể chất này của kí chủ, bản hệ thống cũng không biết nó còn có cái năng lực gì khác, nhưng thể chất này là do mười thể chất mạnh nhất dung hợp lại, cho nên nó sẽ có đầy đủ năng lực của mười thể chất mạnh nhất, về phần năng lực khác, kí chủ cần phải tự mình đi thăm dò, hiện tại mời kí chủ đặt tên cho thể chất mới.

Vương Hạo thở dài nói:

- Mình lại phải đi thăm dò sao? Về phần tên… cứ gọi là thần thể bản nguyên đi.

- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ đặt tên thành công.

- Giọt nước màu vàng này là cái gì, vì sao thỏ bảo bảo ăn vào lại buồn ngủ như vậy?

Tiểu Bạch ngáp một cái, sau đó thân thể nhanh chóng nhỏ đi, tiến vào trong túi của Vương Hạo bắt đầu ngủ say.

- Nhỏ đi? Thỏ! Thánh thể Cự Linh?

Trong nháy mắt vẻ mặt tất cả mọi người ở đó đều trở nên hoảng sợ, trong đầu họ hiện ra hình ảnh một người, bên cạnh luôn mang theo một con thỏ, là người cực kỳ không biết xấu hổ, thích đến chỗ khác gây chuyện thị phi, dám trêu chọc ba bá chủ lớn, lấy chuyện ăn bám coi là quang vinh, bình thường nhạn qua cũng phải nhổ một cọng lông, thú thì để lại da buôn bán lớn…

Chương 969 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!