Vẻ mặt của tất cả mọi người ở đó trở nên đen thui, trong lòng xuất hiện một câu chửi thề thật lớn.
Đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy, có người có thể nói chuyện cướp bóc và giết người một cách thoải mái và thoát tục như vậy.
Khóe mắt Khiếu Thiên không tự chủ khẽ giật giật, hắn phát hiện cho dù đã qua trăm năm, Vương Hạo vẫn là Vương Hạo trước kia, đê tiện ép người, làm cho người ta không cách nào chống đỡ được.
Vương Hạo hỏi:
- Minh chủ Khiếu Thiên, nếu không ông dẫn đầu, thế nào?
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, Vương Hạo này quả nhiên giống như trong truyền thuyết vậy, làm người đặc biệt không biết xấu hổ, vẫn thích gây chuyện thị phi khắp nơi.
Khiếu Thiên cũng không tức giận, lại cười nói:
- Vương Hạo, bản minh chủ trước đây tốt xấu gì cũng từng giúp cậu, cậu thật sự dự định vong ân phụ nghĩa tới đại liên minh vũ trụ hòa bình quấy rối sao?
Vương Hạo lắc đầu thở dài nói:
- Nợ nhân tình là khó trả nhất.
Khóe miệng Khiếu Thiên mỉm cười, trước đây hắn quả nhiên không có nhìn nhầm người.
Cho dù Vương Hạo thích gây chuyện thị phi khắp nơi, nhưng đối với những người trước kia từng trợ giúp hắn, hắn vẫn sẽ giữ được một tình bạn tốt.
- Vù vù…
Khả Hinh thở phào nhẹ nhõm, cũng may minh chủ Khiếu Thiên trấn an được Đại Ma Vương Vương Hạo, bằng không nếu để cho hắn làm loạn đại liên minh vũ trụ hòa bình, vậy thật sự không ai có thể ngăn được hắn.
Vương Hạo quay đầu lại hỏi:
- Các người thì sao? Có cần đại anh hùng tôi đây cứu giúp hay không? Bây giờ cơ hội khó có được, nếu như bỏ lỡ, lần sau sẽ phải chờ rất lâu đấy.
Tất cả mọi người ở đó cạn lời, ai không có việc gì lại chê nhà nhiều tiền chứ? Còn có lão tổ tông này làm núi dựa lớn của bọn họ, ai muốn lão tổ tông đi lên tây thiên, sau đó ngày lễ ngày tết đi bái tế hả? Nếu có, vậy người đó chính đầu óc có vấn đề đi?
Vương Hạo ngửa mặt lên trời thở dài nói:
- Lẽ nào đại anh hùng tôi đây phải thất nghiệp sao? Hoặc là tôi có thể ứng tuyển nghề nghiệp Đại Ma Vương này?
Trong lòng tất cả mọi người ở đó tức giận chửi ầm lên, tên khốn kiếp này vừa nhìn thấy không vớt vát được lợi ích gì, lập tức lại lộ ra nguyên hình uy hiếp bọn họ, thật đúng là không biết xấu hổ.
Khiếu Thiên bất đắc dĩ nói:
- Vương Hạo, cậu tới một lần cũng không dễ dàng, đợi lát nữa mang chút đặc sản trở về đi.
Khóe miệng Vương Hạo dâng lên nụ cười, phát hiện những kẻ có thể ngồi trên đầu thiên hạ này rất thông suốt đạo lý đối nhân xử thế.
Khiếu Thiên khẽ xoa mi tâm, cảm thấy trong lòng thật sự mệt mỏi.
Nếu không phải vì sự yên ổn của đại liên minh vũ trụ hòa bình, ông ta mới không lựa chọn hao tài tiêu tai.
Vương Hạo nhìn quanh một vòng, vẻ mặt đáng khinh kia đã nói rõ tất cả.
Vẻ mặt của tất cả mọi người ở đó nhức nhối nói:
- Ngày hôm nay có thể nhìn thấy người anh em Vương Hạo thật đúng là may mắn ba đời, vậy không thể thiếu quà gặp mặt được
Vương Hạo thỏa mãn gật đầu một cái nói:
- Quả nhiên người tốt tới chỗ nào cũng được hoan nghênh, nếu các người kiên trì như vậy, tôi đây chỉ đành miễn cưỡng nhận thôi.
Trên mặt tất cả mọi người ở đó cười hì hì, trong miệng lại nói lời trái lương tâm, trong lòng ra sức kêu CMN, bọn họ cảm thấy hai chữ người tốt này hoàn toàn đã bị Vương Hạo đạp hỏng rồi.
Khả Hinh vội vàng mở miệng nói:
- Vương Hạo, nếu anh muốn đi lên con đường thông thiên, vậy nên nhanh chóng lên về nhà chuẩn bị một chút.
Tất cả mọi người ở đó liên tục gật đầu, hi vọng Đại Ma VươngVương Hạo mau chóng rời đi, bằng không đợi lát nữa nói không chừng lại còn lường gạt bảo bối gì đó của bọn họ.
- Chuyện này không vội.
Vương Hạo khoát tay nói:
- Chờ tôi giải quyết xong chuyện ở đây, tất nhiên sẽ trở về nhà.
- Giải quyết chuyện xong ở đây?
Khả Hinh thoáng sững sờ, quay đầu lại nhìn về phía hai người Tiêu Tử Long và Trịnh Tịch Ca, chuyện Vương Hạo nói không phải là chuyện để cho bọn họ gọi người trong gia tộc tới chứ?
Trong lòng hai người Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca run lên bần bật, bọn họ vội vàng quỳ rạp xuống trước mặt Khiếu Thiên, cầu khẩn nói:
- Minh chủ đại nhân, cầu xin ngài cứu mạng!
Khiếu Thiên cau mày nói:
- Các người sao vậy? Ai chém cánh tay của các người vậy?
Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca quay đầu liếc mắt nhìn Vương Hạo, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt, vẻ sợ hãi trong ánh mắt kia đã nói rõ tất cả.
Khả Hinh khẽ nói:
- Minh chủ đại nhân, là Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca ra tay trước, Vương Hạo ra tay sau.
Trong nháy mắt, vẻ mặt Khiếu Thiên trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng nói:
- Bản minh chủ đã sớm truyền lệnh, người ở bên ngoài đại liên minh vũ trụ hòa bình không thể đánh nhau, các người xem lệnh của bản minh chủ như rắm thối, bây giờ còn mặt mũi đến kêu cứu mạng sao?
Vương Hạo liên tục gật đầu nói:
- Hai người này thật sự quá không phải là người tốt lành gì, lại có thể ra tay với người tốt như tôi đây, tuy nhiên cũng may tôi đại nhân đại lượng, chỉ chém một cánh tay của bọn họ .
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, thật sự rất muốn lớn tiếng hỏi một câu, sĩ diện của anh ở đâu? Là ai cho hắn mặt mũi để hắn nói mình là người tốt vậy hả?
Còn nữa, nếu không phải Đại Ma VươngVương Hạo này khiêu khích trước, hai người Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca có thể mất lý trí ra tay trước sao?
Đáng kinh ngạc nhất chính là Đại Ma Vương Vương Hạo lại có thể nói chỉ chém một cánh tay của người ta chứ?
Đây rõ ràng chính là Đại Ma Vương Vương Hạo giữ lại một mạng của Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca để cho bọn họ đi gọi người nhà tới, sau đó diệt cả nhà của người ta có được không?
Tiêu Tử Long vội vàng cầu khẩn nói:
- Minh chủ đại nhân, Vương Hạo đại nhân, chuyện này là do chúng tôi không đúng, sau này tôi nhất định sẽ sửa, tuyệt đối không dám gây chuyện nữa.
Trịnh Tịch Ca cũng cầu khẩn nói:
- Minh chủ đại nhân, chúng tôi chết không có gì đáng tiếc, nhưng cầu xin đại nhân nhất định phải cứu người nhà của chúng tôi.
- Người nhà của các người?
Chân mày của Khiếu Thiên nhíu lại, lẽ nào Đại Ma Vương Vương Hạo này còn muốn đến nhà người ta đi dạo sao?
Khả Hinh khẽ nói:
- Minh chủ đại nhân, hai người này vừa sử dụng bùa cầu cứu, con nghĩ người nhà của bọn họ cũng sắp tới rồi.
- Cái gì chứ?
Trong nháy mắt lửa giận của Khiếu Thiên bốc thẳng lên đầu, hận không thể tự tay tát chết hai kẻ này.
Đại Ma Vương Vương Hạo khiêu khích thì thôi đi, nhưng bọn họ lại dẫn khói lửa chiến tranh đến đại liên minh vũ trụ hòa bình, đây là tưởng hắn dễ nói chuyện, không biết giận dữ phải không?
Vương Hạo đột nhiên mở miệng nói:
- Tiền bối Khiếu Thiên, tôi đã đáp ứng với tiền bối sẽ không gây chuyện, nhưng nếu người khác gây phiền phức cho tôi, vậy thì khó mà nói được.
Khiếu Thiên giận đến mức đau dạ dày, đã thu tiền lì xì của hắn, lại còn muốn gây sự, sao tên khốn kiếp này lại không biết xấu hổ như vậy?
Hai người Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca sợ hãi liên tục dập đầu:
- Minh chủ đại nhân tha mạng, minh chủ đại nhân tha mạng…
Tất cả mọi người ở đó không nhịn được mặc niệm ba phút cho Tiêu Tử Long, Trịnh Tịch Ca, đây không chỉ là coi thường mệnh lệnh do minh chủ Khiếu Thiên ban hành ra, còn không biết sống chết gặp phải Đại Ma Vương Vương Hạo, đúng là người xui xẻo ngay cả đánh rắm cũng đập trúng gót chân mà.
Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn, chỉ thấy một mặt tường bị đánh nổ, trong đám bụi có thể nhìn thấy rất rõ ràng một người đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt vô cùng giận dữ.
Tất cả bọn họ đều biết người đàn ông trung niên này chính là cha của Tiêu Tử Long, Tiêu Thần.
Tiêu Tử Long hoảng sợ kêu lên:
- Cha đi mau, ở đây nguy hiểm lắm…
Tiêu Thần hào khí ngập trời nói:
- Con trai con yên tâm, cha của con có gió to sóng lớn, nguy hiểm gì mà chưa gặp qua, không có tồn tại…
Tất cả mọi người ở đó hoàn toàn kinh sợ, rốt cuộc cũng hiểu rõ câu nói không phải người một nhà thì không vào một cửa là có ý gì?
Ở trước mặt Đại Ma VươngVương Hạo lại dám nói nguy hiểm không tồn tại, lòng can đảm này phải được khen ngợi…
Chương 971 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]