Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 973: CHƯƠNG 972: GẬY THANH THẾ

Vương Hạo hứng thú quan sát Tiêu Thần, thật sự muốn tặng lòng can đảm của Lương Tịnh Như cho bạn học Tiêu Thần này.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Là ai chém một cánh tay của con trai tôi?

Ánh mắt tất cả mọi người ở đó đều đồng loạt nhìn về phía Vương Hạo, đây là muốn biểu đạt ý không cần nói cũng biết.

- Hóa ra là thằng nhóc nhà cậu, đi chết đi.

Hai mắt Tiêu Thần lóe ra ánh sáng sắc bén, trong tay xuất hiện thêm một thanh kiếm dài lóe ra ánh sáng màu đỏ.

- Đợi đã, cha, nhất định không được làm vậy, hắn là…

Giọng điệu của Tiêu Tử Long gấp gáp kêu lên.

- Cần gì quan tâm hắn là ai, hắn dám chém một tay của con, vậy cha sẽ chém cái mạng nhỏ của hắn.

Tiêu Thần lạnh lùng cắt ngang lời nói của Tiêu Tử Long, sau đó bắn một viên đạn tín hiệu lên không trung.

Ầm ầm…

Một giây tiếp theo, một đốm khói lửa nở rộ trong không rung.

Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, chỉ cảm thấy hàng trăm nghìn khí tức từ bốn phương tám hướng điên cuồng vọt tới nơi này.

Tiêu Tử Long cả kinh kêu lên:

- Cha, không phải là cha triệu hồi Đằng Long Quaan của con tới chứ?

Tiêu Thần cười ha ha nói:

- Lần này con ra cửa quá gấp, không dẫn theo bao nhiêu người ở bên cạnh, cho nên lúc này mới chịu thiệt thòi như vậy, bây giờ cha giúp con gọi người đến, ngày hôm nay cha con chúng ta liên thủ, đánh ra một gậy thanh thế, phải nói rõ ràng cho người đời biết, chọc đến con sẽ có kết quả như thế nào?

Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không biết rõ rốt cuộc là con trai hãm hại cha hay là cha hãm hại con trai?

- Tiêu Thần, ông dẫn nhiều người tới như vậy, là muốn khiêu khích quy củ do bản minh chủ đã ban ra phải không?

Giọng nói của Khiếu Thiên hoàn toàn không có thiện cảm.

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Khiếu Thiên, con trai của tôi ở địa bàn của ông bị người ta chém một cánh tay, ông lại còn dám nói quy củ với tôi? Chờ tôi thu thập thằng nhóc này trước, sau đó sẽ tính sổ với ông.

Hai mắt Khiếu Thiên lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, trong nháy mắt lửa giận trong lòng bắt đầu thiêu đốt.

Hắn phát hiện mình nhiều năm không nổi giận, khiến cho những kẻ này đã quên minh chủ Khiếu Thiên hắn là đại diện cho cái gì.

Bây giờ con trai của ông ta khinh thường lệnh ban bố của hắn, còn cha thì trước mặt hắn khinh thường uy nghiêm của hắn, cục tức này chú có thể nhịn nhưng thím thì không thể nhịn được.

Vẻ mặt Vương Hạo vô tội nói:

- Người chém cánh tay của hắn là tôi, điều này không phải giả, nhưng đó là do hắn ra tay trước, tôi chỉ tự vệ mà thôi.

Tất cả mọi người ở đó liếc mắt, đây mà tính là tự vệ gì chứ? Đây rõ ràng chính là Vương Hạo khiêu khích trước, có được không?

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Thằng ranh con, con trai tôi là thiên tài của Cửu Thiên Long Đằng, đừng nói nó ra tay trước với cậu, cho dù là muốn cậu quỳ xuống ăn phân, cậu cũng phải làm theo.

Tất cả mọi người ở đó sợ đến đổ mồ hôi lạnh, sau đó nhanh chóng lui ra phía sau, cảm thấy Tiêu Thần này hoàn toàn hết thuốc chữa rồi.

Không chỉ có đắc tội minh chủ Khiếu Thiên, còn mắng Đại Ma Vương Vương Hạo, cho dù có muốn đâm đầu vào chỗ chết cũng không nên đâm đầu vào chỗ như vậy chứ?

Sắc mặt của Vương Hạo không thay đổi, chẳng qua là hắn đã nắm chặt Kiếm của Chúa Tể ở trong tay, toàn thân còn tản ra một khí tức vô cùng áp bức.

Khiếu Thiên cau mày nói:

- Tiêu Thần, ngày hôm nay bản minh chủ nói cho ông biết, nếu như ông dám làm loạn ở đại liên minh vũ trụ hòa bình, bản minh chủ nhất định cho ông đẹp mặt.

Vương Hạo thản nhiên nói:

- Tiền bối Khiếu Thiên, chuyện này tiền bối đừng quan tâm, ngày hôm nay tôi nhất định phải từ từ giáo huấn hai cha con này, để cho bọn họ hiểu rõ làm người tốt như thế nào.

Trong lòng tất cả mọi người ở đó điên cuồng phỉ nhổ, Đại Ma Vương Vương Hạo này lại gạt người, hắn làm vậy là dạy người ta làm người tốt sao? Rõ ràng chính là tiễn người ta lên tây thiên có được không?

Khiếu Thiên cau mày nói:

- Vương Hạo, cậu muốn dạy dỗ bọn họ như thế nào, bản minh chủ không quan tâm, nhưng xin cậu đừng tiến hành dạy dỗ người khác ở liên minh vũ trụ hòa bình.

- Tiền bối Khiếu Thiên, danh hiệu dạy dỗ này quả thật là chuyện lớn, điều này không kéo dài được, phải lập tức dạy dỗ.

Vương Hạo cho Khiếu Thiên một ánh mắt vô cùng đau đớn, sau đó cầm Kiếm Chúa Tể liền xông về phía Tiêu Thần.

- Khốn kiếp!

Khiếu Thiên tức giận, lúc này nếu như để cho Vương Hạo và Tiêu Thần khai chiến ở đại liên minh vũ trụ hòa bình, nói không chừng sẽ gây nên họa lớn gì đó.

Keng keng…

Đúng lúc này, một tiếng kiếm sắc bén vang lên.

Tinh thần của tất cả mọi người ở đó đều chấn động mãnh liệt, chỉ thấy trên thanh kiếm dài màu đỏ trong tay Tiêu Thần điên cuồng phun ra uy áp cực lớn, cũng lấy góc độ trực tiếp nhanh chóng đâm về phía Vương Hạo.

- Quá chậm!

Vương Hạo bĩu môi, một tiếng kiếm ngân du dương từ trên Kiếm Chúa Tể phát ra trầm bổng, phóng ra kiếm khí vô cùng sắc bén nhanh chóng nghênh đón một kiếm này của Tiêu Thần.

Giọng điệu của Tiêu Tử Long kêu lên gấp gáp:

- Cha, cha đi mau, người này là Vương Hạo… Chúng ta không thể trêu vào.

- Vương Hạo?

Tiêu Thần nhíu mày suy nghĩ một lát, luôn cảm thấy hình như từng nghe nói về tên này ở đâu rồi, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra.

Ôi…

Tất cả mọi người ở đó không nhịn được thở dài, trong lòng mặc niệm ba phút cho Tiêu Thần, bây giờ tên cũng đã nói cho ông ta biết rồi, nhưng ông ta còn không nhớ ra được, như vậy thì không thể trách được người khác, vẫn là lên đường bình an đi.

Vèo…

Một giây tiếp theo, đột nhiên có một tiếng xé gió chói tai vang vọng đất trời.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy kiếm khí vô hình quét ngang qua, sau đó Tiêu Thần không kịp tránh né, khiến cho kiếm quang mang theo một tia máu tươi nóng hổi.

Đồng tử của Tiêu Thần chợt co lại, vào giờ phút này cuối cùng ông ta đã nhớ ra được Vương Hạo là ai, đó không phải là Đại Ma Vương Vương Hạo trăm năm trước đã uy chấn vũ trụ Đa Nguyên sao?

Đáng tiếc, tất cả đều đã quá muộn, trái tim của hắn đã bị một kiếm của Vương Hạo đâm xuyên qua.

- Cha…

Tiêu Tử Long cực kỳ hoảng sợ, nhanh chóng vọt tới trước mặt Tiêu Thần kiểm tra.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn Tiêu Tử Long, phun ra một ngụm máu nói:

- Con thật đúng là con trai ruột của cha, hại cha của con đúng là đâu ra đó…nhanh chóng chạy đi, đừng quay đầu lại…

Vương Hạo khẽ nói:

- Ở trước mặt tôi, ai cho cậu ta có can đảm chạy trốn chứ?

Tiêu Tử Long ôm Tiêu Thần, vẻ mặt dữ tợn nói:

- Nếu anh không để cho tôi đường sống, vậy tôi sẽ quyết cá chết lưới rách, Đằng Long Quaan, giết cho tôi.

- Giết…

Anh ta vừa dứt lời, từng tiếng hô vang vọng đất trời.

Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đằng Long Quân từ bốn phương tám hướng tiến lên giết chóc, liếc mắt nhìn qua số đầu người ít nhất cũng lên tới hơn triệu người.

Chân mày Vương Hạo nhíu lại, cảm thấy chuyện này có chút phiền phức.

Ngược lại hắn không phải sợ Đằng Long Quân này, mà lo lắng giết chóc quá nhiều, dẫn đến tâm ma của hắn bạo phát.

Dù sao Ngọc Trừ Ma của hắn chỉ có thể giúp đỡ hắn trước khi hắn đạt được tu vi Chúng Thần, bây giờ tu vi đạt tới Chúng Thần, vậy hiển nhiên sẽ không có tác dụng nữa.

Ngao…

Đúng lúc này, một tiếng rồng ngâm chấn động trời cao vang lên.

Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con Lôi Long màu vàng nhe nanh múa vuốt lao đến, mà trên đầu con rồng là một cô gái với tư thế oai hùng hiên ngang, thân mặc khôi giáp màu vàng, người khoác áo choàng màu đỏ, trong tay cầm trường thương màu vàng đứng trên đó.

Có người kinh sợ kêu lên:

- Đây là nữ thần Lôi Đình, Triệu Y Linh, nghe nói cô ta là một nữ ma đầu thật sự, chỉ cần có vũ trụ nào dám không thần phục thì sẽ trực tiếp tiêu diệt.

Khóe miệng Vương Hạo mỉm cười, cảm thấy tiểu bảo bối Y Linh nhà hắn tới thật đúng lúc, lần này ngược lại hắn muốn xem thử người của ai nhiều hơn…

Chương 972 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!