Triệu Y Linh ôm Tiểu Bạch, lúc thì bóp mũi, lúc thì bấm lỗ tai, lúc thì bóp đuôi… Hết lần này đến lần khác xác nhận đây có phải là thỏ bảo bảo nhà cô hay không?
- Được rồi, cũng không phải chưa từng gặp, bây giờ Tiểu Bạch còn có việc phải làm.
Vương Hạo ghét bỏ nhìn Triệu Y Linh, sau đó nhanh chóng bấm quyết ngón tay, điểm nhẹ nhàng vào Tiểu Bạch.
Hứ…
Triệu Y Linh trừng mắt với Vương Hạo, sau đó tò mò nhìn Tiểu Bạch.
Chỉ thấy toàn thân Tiểu Bạch nổi lên một ánh sáng màu vàng nhạt, từ trong cơ thể nó phát ra một khí tức chưa từng thấy, đồng thời luồng khí tức này vẫn đang không ngừng tăng cường cho nó.
- Đây là…
Trong lòng Sát Thần run lên bần bật, cả đời hắn cũng không quên được khí tức này, chính là khí tức từ trên thân thần sáng thế phát ra, được xưng là năng lượng mạnh nhất trên đời, sức mạnh nguyên bản.
Phải biết rằng, trong vô số năm ở Cực Lạc Niết Bàn, vô số anh hùng hào kiệt, thiên tài yêu nghiệt đều muốn tinh luyện sức mạnh này và nắm giữ nó, nhưng rất đáng tiếc cuối cùng đều kết thúc thất bại.
Mà cái giả phải trả cho sự thất bại đó chính là năng lượng nổ tung, cuối cùng thân thể nổ tung mà chết.
Cho nên ở Cực Lạc Niết Bàn, lực nguyên bản lại được gọi là sức mạnh của thượng đế, là tồn tại linh thiêng không thể xâm phạm.
Nhưng bây giờ vì sao một con thỏ lại tinh luyện được sức mạnh nguyên bản này chứ? Có chỗ nào nhầm lẫn hay không?
- Thỏ, đợi đã!
Đột nhiên Sát Thần nhớ tới, thần sáng thế tổng cộng từng nuôi hai sủng vật, một con hồ ly và một con thỏ.
Mà một hồ ly một thỏ này vẫn rất thích kết bè ra ngoài ăn vạ đòi tiền, chỉ cần người bị bọn họ để mắt tới, vậy thì không cần quan tâm tu vi mạnh tới mức nào, cũng đều phải thành thật bồi thường đến táng gia bại sản mới được, bằng không thì vụ kiện này sẽ được kiện tới thần sáng thế bên kia.
Cuối cùng thần sáng thế sẽ rất vô sỉ thu nhận món hối lộ này của một hồ một thỏ để làm đầy kho vàng nhỏ của mình, tịch thu tất cả tài sản của người bị hại, sau đó bồi thường lại phí tổn thất tinh thần cho một hồ một thỏ.
- Không thể nào? Lẽ nào con thỏ này có liên quan đến con thỏ của thần sáng thế kia sao?
Trên trán Sát Thần hơi đổ mồ hôi, kết hợp với chuyện Vương Hạo biết thần thuật huyết vu, hắn cảm thấy chuyện này trở nên vô cùng không bình thường.
Tiểu Bạch vươn vai, ngáp một cái nói:
- Một giấc ngủ này rất thư thái, phải ăn cà rốt chúc mừng mới được.
Vương Hạo quan sát Tiểu Bạch, phát hiện sức mạnh nguyên bản vừa rồi bị nó hút vào trong cơ thể đã được luyện hóa, chuyện này khiến cho chân khí của nó có một luồng khí tức nguyên bản.
- Này, người đẹp, chúng ta đã nhiều năm không gặp, có muốn hôn thỏ bảo bảo tôi không?
Tiểu Bạch cắn một miếng cà rốt, sau đó ném ra một nụ hôn gió với Triệu Y Linh.
- Quả nhiên là thỏ bảo bảo của nhà tôi.
Vẻ mặt Triệu Y Linh vui mừng bất ngờ ôm Tiểu Bạch vào trong ngực, tỏ vẻ có chết cũng không buông.
Phải biết rằng, năm đó sau khi vật nhỏ này chết, cô quả thật đã buồn bã rất nhiều năm, thậm chí cô còn nuôi không ít con thỏ, nhưng đáng tiếc chúng đều không có linh tính như Tiểu Bạch.
- Lại tới rồi, vì sao thỏ bảo bảo tôi lại dễ thương như vậy chứ?
Bộ dáng Tiểu Bạch giống như không muốn sống, mặc cho Triệu Y Linh sờ tới sờ lui.
- Không nên tỏ ra dễ thương như vậy, tới lượt cậu biểu diễn rồi đấy.
Vương Hạo nắm tai thỏ của Tiểu Bạch, lôi nó từ trong lòng Triệu Y Linh ra, sau đó đưa con rối nhỏ cho nó.
- Con rối nhỏ!
Hai mắt của Tiểu Bạch chợt lóe ra ánh sáng màu vàng, sau đó nhanh chóng đoạt con rối nhỏ trong tay của Vương Hạo.
- Không tốt!
Sắc mặt của Sát Thần thay đổi mạnh mẽ, lúc này mới nhớ mình đã trúng thần thuật huyết vu.
- Hóa ra là ông à? Vậy thỏ bảo bảo tôi cũng không khách sáo nữa.
Tiểu Bạch lấy ra một cây màu vàng, lộ ra nụ cười xấu xa, sau đó dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, mạnh mẽ đâm lên tiểu đệ đệ của con rối nhỏ.
Đồng thời cũng khiến cho đám quần chúng xem kịch vui ở đó mở mang tầm mắt cái gì là cánh tay vô hình một giây vung lên mười ngàn lần, cùng với thần kỹ bách phát bách trúng.
A…
Một giây tiếp theo, Sát Thần phát ra tiếng kêu giống như lợn bị giết, ôm tiểu đệ đệ không ngừng uốn éo trong hư không.
Trong lòng tất cả mọi người ở đó run lên bần bật, theo bản năng kẹp hai chân lại, nhưng vẫn có thể cảm thấy được có luồng gió lạnh nhẹ nhàng phất qua trứng của bọn họ.
Gương mặt của Triệu Y Linh ửng đỏ, không nhịn được khẽ nói một tiếng:
- Quả nhiên chủ nhân nào nuôi ra thỏ nấy, đều là dạng không biết xấu hổ như vậy.
Vương Hạo vô tội nhún vai nói:
- Chuyện này không liên quan tới anh, anh cũng không biết được con thỏ này là học được của ai.
Triệu Y Linh cho Vương Hạo một ánh mắt ghét bỏ, bày tỏ căn bản cô cũng không tin lời Vương Hạo nói.
Đúng lúc này, một tiếng kêu vang lên:
- Thiên Kiếm, ra…
Trong nhất thời tất cả mọi người ở đó kinh sự, chỉ thấy kiếm trong tay mình đột nhiên chấn động kịch liệt, giống như gặp phải kiếm đế vương vậy, có cảm giác muốn quỳ xuống thuần phục.
Chân mày của Vương Hạo nhăn lại, thần kiếm Chúa Tể trong tay hắn cũng đang run rẩy.
Tổ Long truyền âm cho Vương Hạo:
- Vương Hạo, có một thanh thần kiếm đặc biệt cường đại xuất hiện rồi, đẳng cấp của nó mạnh hơn tôi, không chỉ có thể khiến cho vạn kiếm trong thiên hạ thuần phục, còn có thể hấp thu sức mạnh của vạn kiếm trong thiên hạ, sau đó rót sức mạnh đó lên người mình.
Ầm ầm ầm…
Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn động trời vang lên, toàn bộ không trung đã ở bắt đầu đung đưa kịch liệt.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không gian bị phong ấn này xuất hiện một cái lỗ thủng lớn.
Mà một trong ba đại thánh giả đỉnh phong, trong tay thánh giả Cửu Huyền cầm một thanh trường kiếm lập lòe ánh sáng màu vàng, vẻ mặt cứ bình thản đứng ở miệng cửa động.
- Thanh kiếm này…
Ánh mắt của Vương tập trung ở trên thanh trường kiếm màu vàng trong tay thánh giả Cửu Huyền, từ thanh trường kiếm màu vàng này hắn cảm nhận được một sự nguy hiểm chưa từng có, dường như chỉ cần thánh giả Cửu Huyền ra tay với hắn thì hắn sẽ chết không thể nghi ngờ.
Đồng thời, Vương Hạo cũng nghĩ tới kim tự tháp trong bảo khố của Tam Thần Sơn, đây sợ là bảo vật cùng cấp bậc.
Khác biệt duy nhất chính là, cái ở Tam Thần Sơn là một bán thành phẩm, thanh kiếm này lại đã thành hình.
- Đại liên minh vũ trụ hòa bình hoan nghênh tất cả bạn bè tốt đến thăm, nhưng nếu như có người ở đây quấy rối, vậy thì đừng trách lão phu không khách sáo.
Thánh giả Cửu Huyền như có như không liếc mắt nhìn Vương Hạo, giống như đang cảnh cáo Vương Hạo, đại liên minh vũ trụ hòa bình bọn họ không phải không có thủ đoạn đối phó với hắn.
Vèo…
Đúng lúc này, từng tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy người của thần tộc Thiên Đấu nhanh chóng đi tới trước mặt Sát Thần, đỡ thân thể đang run rẩy của Sát Thần.
- Chúng ta đi…
Giọng nói của Sát Thần run lập cập, nếu không phải sức mạnh ý chí của hắn kiên định, nói không chừng đã sớm bị con thỏ kia đâm tới phát điên rồi.
Đồng thời, hắn cũng hiểu rõ chuyện đoạt xác Vương Hạo này xem như đã thất bại, chỉ có thể về suy nghĩ cách khác.
Thần tộc Thiên Đấu khẽ gật đầu, sau đó đỡ Sát Thần lên, chuẩn bị rời đi.
- Muốn rời đi như vậy sao? Không có cửa đâu, phải thử một chút, đại chiêu cuối cùng do Vương Hạo dạy thỏ bảo bảo, giết ngàn năm…
Tiểu Bạch lấy gậy trúc của mình ra, sau đó ra sức đâm vào phía sau của con rối…
Chương 976 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]